4
Dạo , cứ tan học là cũng vắt chân lên cổ chạy thật nhanh về nhà. nóng lòng về để cho con hamster của ăn.
À , là để chăm sóc Lương Vũ Tinh.
"Hôm nay về muộn đấy." Cậu chui từ cái "phòng ngủ" bằng vỏ hộp sữa bò mà tự tay thiết kế.
đưa cho một quả việt quất mua, giải thích: "Hôm nay thầy Chu bắt cả lớp bài kiểm tra nên về trễ."
Cậu ôm lấy quả việt quất c.ắ.n hai miếng rõ to: "Đưa xem nào."
ngần ngại, vì bài thi toán của còn thiếu tận 3 điểm nữa mới chạm mức trung bình, trong khi thì năm nào cũng suýt soát điểm tối đa.
" mà lo." Cậu liếc mắt một cái thấu sự do dự của .
"Được ." đành thỏa hiệp.
Cậu ăn xong nửa quả việt quất bắt đầu xoa xoa tay chân, trông đáng yêu chịu nổi.
"Để lên bàn ." Cậu lệnh.
"Tuân lệnh." đưa tay hộp giày, lạch bạch bò lên lòng bàn tay , cảm giác mềm mụp như một viên kẹo dẻo.
cẩn thận đặt lên bàn học, trải bài thi mặt .
Cậu bò bàn, lướt qua hai cái.
"Hì hì." thấy khẩy hai tiếng.
Rồi phắt dậy, vươn cái tay nhỏ xíu chỉ một câu trắc nghiệm hàm :
"Diêm Giai , câu hàm chúng học từ năm lớp 10 cơ mà."
gãi mũi phân bua: "Tại căn bản của lắm."
Cậu gật gù: "Công nhận, ngốc thật."
Yên lặng là tiếng lòng đêm nay.
"Thôi , để dạy . Không chừng cái mạng chuột của còn trông cậy dài dài." Cậu thở dài một tiếng.
"Chốt đơn!" mừng thầm trong bụng.
5
Kể từ hôm đó, chuẩn cho Lương Vũ Tinh một đoạn ống hút để "thước kẻ giáo viên". Cậu cứ thế ôm cây ống hút chọc chọc bài thi của .
"Câu , hiểu ?"
gật đầu lia lịa như bổ củi. Lương Vũ Tinh quả thực thông minh, giống những "học thần" khác thường giảng bài quá cao siêu, khả năng diễn đạt cho một đứa "não cá vàng" như cũng hiểu .
Giảng xong một tờ bài tập Vật lý, cảm thấy sảng khoái vô cùng vì tiêu hóa kiến thức. Còn thì mệt lử, bệt cả m.ô.n.g xuống bàn.
"Mệt ch/ết mất." Cậu lầm bầm lấy tay xoa đầu.
" thấy cứ như đang đóng phim Liêu Trai Chí Dị ." nhịn bèn trêu.
Cậu liếc xéo một cái, bật tiếp lời: " là thư sinh nghèo chuẩn thi đây."
" mới yêu tinh nhé." Cậu lưng với , giơ hai cái tay nhỏ xíu lên một cách dỗi hờn.
"Muốn ăn hạt dẻ." Cậu đòi hỏi.
bóc một viên hạt dẻ ngào đường đưa cho . Cậu ôm lấy gặm lấy gặm để, cái bóng lưng cứ rung rinh theo nhịp nhai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nam-than-toi-tham-men-bien-thanh-hamster/chuong-2.html.]
Hình như béo lên thì , giờ to bằng cả lòng bàn tay , trông chẳng khác gì một viên sủi cảo tròn vo.
6
nhịn , đưa tay chọc chọc : “Bạn bè trong lớp bảo bố xin nghỉ dài hạn cho , lý do là vì ốm.”
“Ốm gì cơ?” Cậu xoay hỏi.
“Không nữa, thầy chủ nhiệm còn định tổ chức cho đại diện lớp đến thăm , nhưng bố bảo vẫn đang hôn mê, tiện tiếp khách.”
Cậu vẻ trầm tư: “Bố về ? Hiếm thấy thật đấy.”
“Bình thường sống một ?” tò mò.
Cậu ừ một tiếng: “Hôm đó cảm nên ngủ sớm, chắc nửa đêm phát sốt quá đà nên… hồn lìa khỏi xác chăng?”
bừng tỉnh đại ngộ: “Cái thể dùng ‘vật lý lượng t.ử’ để giải thích nhỉ?”
Cậu nghẹn họng , đành lý nhí tiếp lời: “Chẳng bảo… chuyện gì khó quá cứ đổ tại vật lý lượng t.ử ?”
“ thấy thuyết Liêu Trai của còn đáng tin hơn đấy.” Cậu đáp trả.
bật một tiếng.
lúc đó, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa dồn dập.
“Giai Giai? Vẫn ngủ ? Mẹ bảo bao nhiêu là khóa trái cửa phòng cơ mà? Mở cửa ngay!”
Là về.
vội vàng nhét Lương Vũ Tinh hộp giày, đậy nắp thật kỹ. Tiếng đập cửa ngày một dồn dập, luống cuống tay chân mở cửa phòng.
“Mẹ…”
Mẹ đẩy cửa bước , ánh mắt cảnh giác quét một vòng khắp phòng sợ đến thót tim.
Cái hộp giày vẫn còn lù lù bàn kìa!
“Con buôn chuyện điện thoại với ai đấy? Mẹ là sắp thi đại học đến nơi , tập trung !”
Mẹ đến bên bàn, xoẹt một tiếng kéo rèm cửa , ánh mắt dừng ngay cái hộp giày bàn.
7
“Mẹ!” đột nhiên hét toáng lên, “Dưới chân gián kìa!”
Mẹ tiếng hét cho giật nảy : “Đâu? Ở ?!”
cuống cuồng chỉ gầm giường: “Nó chui trong , chui !”
Mẹ bực tới tét m.ô.n.g một cái: “Cái con bé , đừng mà cứ cuống cả lên thế!”
Mẹ lật đật chạy phòng khách lấy bình xịt côn trùng, chỉ chờ thế, lập tức chộp lấy hộp giày nhét tọt trong chăn giấu kỹ, đầu giả vờ thu dọn bài vở bàn.
“Lớn bằng ngần mà còn sợ gián. Mẹ bảo , bình xịt để ngay trong tủ kệ tivi , con thỉnh thoảng xịt một chút chứ.”
Mẹ xịt t.h.u.ố.c lẩm bẩm: “Đợi con thi đại học xong là thành nhiệm vụ . Lúc con lên đại học, sẽ chuyển ký túc xá cơ quan ở, bán căn nhà cũ để mua cho con căn chung cư thang máy đàng hoàng.”
vội nịnh nọt: “Mẹ tắm , con đun sẵn nước tắm cho đấy.”
đ.ấ.m lưng đẩy khỏi phòng, quên nũng: “Cảm ơn yêu, mấy việc cứ để con tự lo.”
Lúc bước phòng tắm, vẫn quên dặn dò: “Nhớ đấy, chỉ dùng bát sứ để hâm sữa thôi. Lúc lò vi sóng thì xa một chút, sắp thành sinh viên mà nó phóng xạ ?”
lập tức cách xa lò vi sóng cả mét để bày tỏ là tiếp thu, đợi đến khi tiếng cửa phòng tắm đóng , mới dám thở phào nhẹ nhõm.