Nàng Cái Điên Phê Được Năm Vị Thú Phu Quấn Quýt - Chương 159: Ký Ức Đan
Cập nhật lúc: 2026-01-28 01:26:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ly Lân ngẩn : "... Không chứ, Hoàng tỷ, của tỷ còn kịp nhấp môi miếng nào mà."
Ly Lân chẳng thảy ngại ngùng mà thừa nhận rằng rời sớm thế, đành lấy chén cái cớ.
Chỉ cần kẻ ngốc thì ai ở đây cũng đều thấu tâm tư của .
Thế nhưng Ly Huyền Nguyệt vốn bao giờ hành xử theo lẽ thường.
"Vậy cứ cầm theo chén , như thế thể uống, thể thưởng ngoạn mỹ cảnh xung quanh, chẳng vẹn cả đôi đường ?"
Khóe môi Ly Lân suýt thì giật đến méo xệch.
Không ngờ trong đời lúc khác khai sáng cho một cách thưởng "mới lạ" đến thế. Ngay cả một gói vụn mà Hoàng tỷ cũng chẳng nỡ cho .
"Hoàng tỷ, thực ... Đệ ở bầu bạn chuyện với tỷ."
Thấy gần xa tác dụng, Ly Lân dứt khoát đ.â.m thủng lớp giấy dán cửa, thẳng thắn bày tỏ tâm ý ngay mặt Ly Huyền Nguyệt.
"Ừm, nhưng hiện tại e là thời gian."
Ly Huyền Nguyệt nghiêm túc đáp lời: "Hay là để dịp khác ."
Lúc đang Chung Hạc và Diệu Quang ở đây, nàng còn nhiều việc cần họ trợ giúp.
Ly Lân tuy là hoàng t.ử Phượng tộc nhưng trong tay thực quyền, chẳng giúp gì cho nàng.
Cách nhất là để ở yên trong tẩm điện của , đó là sự giúp đỡ lớn nhất .
Sắc mặt Ly Lân thật khó coi vô cùng. Hắn cứ ngỡ khi toạc thì Ly Huyền Nguyệt sẽ để ở , nào ngờ nàng vẫn nhất quyết đuổi khách.
Sớm thế , nãy cứ điều một chút mà im lặng cho xong.
"Được ." Ly Lân dậy.
"Vậy về , tỷ và hai vị thị quân cứ thong thả trò chuyện."
Chờ bóng dáng Ly Lân khuất hẳn khỏi điện Phượng Hòa, Diệu Quang bên cạnh mới nghiêng Ly Huyền Nguyệt, hỏi khẽ:
"Tại Công chúa để Tam điện hạ ở ? Có sợ sẽ gặp nguy hiểm ?"
Ly Huyền Nguyệt lắc đầu.
Trước ánh mắt của hai , nàng nâng bình bàn, rót hai chén nóng đẩy đến mặt họ.
"Không !" Nàng thản nhiên phủ nhận.
"Bản cung chỉ đơn thuần là quá nhiều chuyện mà thôi."
Diệu Quang: "... Công chúa , là sợ sẽ phản bội ?"
"Đệ sẽ phản bội bản cung."
Ly Huyền Nguyệt khẳng định chắc nịch.
"Chỉ là những chuyện sắp tới bản cung , thích hợp để tham gia."
Chung Hạc và Diệu Quang mà tin câu thì họ đúng là kẻ ngốc.
"Hai các ngươi Phụ quân phát hiện chứ?"
Hiện tại, việc Hoa Sam sở thích nam nhân họ khuấy động đến mức xôn xao dư luận.
Ly Huyền Nguyệt dám chắc của Hoa Sam để mắt đến họ , nhưng chuyện chắc chắn thể dễ dàng kết thúc như .
Nàng bắt buộc đoạt lấy ngôi vị của Mẫu hoàng khi Phụ quân kịp hướng tầm mắt về phía hai .
"Quân hậu hiện đang bận rộn phái xử lý chuyện của các vị trưởng lão."
Chung Hạc ngập ngừng :
"Trong một sớm một chiều, ông chắc hẳn thời gian để ý đến chúng thần."
Ly Huyền Nguyệt gật đầu: "Vậy thì !"
"Công chúa, đây là Ký Ức Đan mà cần."
Diệu Quang lấy từ trong ống tay áo một lọ đan d.ư.ợ.c tìm đó, đặt lên bàn mặt Ly Huyền Nguyệt.
"Thần theo chỉ thị của , phái ròng rã tìm kiếm, cuối cùng cũng gặp Liễu thần y ở hồ Phượng Tiên. Sau khi là do cử tới, ông giao viên đan d.ư.ợ.c ."
Ly Huyền Nguyệt cầm lấy chiếc lọ sứ trắng, mân mê một hồi lâu chậm rãi hỏi:
"Ngoài việc , ông còn gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-cai-dien-phe-duoc-nam-vi-thu-phu-quan-quyt/chuong-159-ky-uc-dan.html.]
Nàng hết đến khác phiền ông , chắc hẳn trong lòng ông cũng chút vui.
Diệu Quang rũ mắt: "Liễu thần y Ký Ức Đan là vật quý hiếm khó tìm, Công chúa nếu thực sự cân nhắc kỹ lưỡng thì mới nên sử dụng."
Ánh mắt Ly Huyền Nguyệt trầm xuống:
"Hóa ông hết ." Chẳng trách ông chọn đúng lúc để rời khỏi Phượng tộc.
"Tiểu Nhiên, ngươi đây một chút."
Nghe tiếng gọi quen thuộc bên tai, Tiểu Nhiên chút do dự, lập tức từ ngoài điện bước .
"Công chúa!"
Nàng thấp thỏm hành lễ.
Chung Hạc và Diệu Quang cũng đồng thời dồn ánh mắt về phía Ly Huyền Nguyệt, hiểu nàng định gì.
"Sắp tới, ngươi sẽ ở điện Phượng Hòa đóng giả bản cung."
Ly Huyền Nguyệt đưa quyết định chắc như đinh đóng cột.
Lời khiến Tiểu Nhiên sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
"Công chúa, chuyện thể!"
Nàng còn hết vội vàng quỳ sụp xuống bên cạnh Ly Huyền Nguyệt.
Ly Huyền Nguyệt nhíu mày:
"Có gì mà thể? Ngươi là tỳ nữ cận của bản cung, do ngươi đóng giả là hợp lý nhất. Hay là... Ngươi bằng lòng?"
Tiểu Nhiên sợ tới mức vùi đầu xuống đất: "Nô tỳ dám!"
Đạo lý quân bảo thần t.ử, thần bất đắc bất t.ử nàng vẫn hiểu rõ.
Dẫu đây là tội c.h.ế.t, nhưng một khi Ly Huyền Nguyệt đích hạ lệnh, nàng đường lui.
"Tốt, chuyện quyết định thế nấy."
Ly Huyền Nguyệt trầm giọng :
"Lát nữa các ngươi hãy gọi Lãng thị quân đến đây cho bản cung."
Thuật dịch dung bắt buộc do Lãng Hoa mặt mới thể thành công mỹ mãn. Nếu , sự sắp xếp của nàng đều sẽ bại lộ.
Chung Hạc và Diệu Quang , trong lòng hiểu rõ mười mươi.
"Công chúa định mượn tay tỳ nữ để che mắt thiên hạ, đó đ.á.n.h thức ký ức mất của Phượng hoàng ?"
"Ừm!"
Ly Huyền Nguyệt chút giấu diếm mà gật đầu thừa nhận.
"Chỉ cách bản cung mới thể thoát khỏi sự giám sát của hai đội tinh vệ ngoài . Nếu còn lựa chọn nào khác, chắc chắn sẽ . Đây là hạ sách trong vạn sách , chỉ thể liều thử một chuyến."
Chung Hạc và Diệu Quang trao đổi ánh mắt:
"Vậy lát nữa chúng thần sẽ thông báo cho Lãng thị quân."
"Không cần vội vã lúc ."
Ly Huyền Nguyệt ngăn .
"Lúc các ngươi trở về, hãy sai một âm thầm đến báo cho là . Đi quá đông trái sẽ khiến kẻ khác nghi ngờ."
Hai đều thấy lời nàng lý.
Họ ở điện Phượng Hòa thêm chừng bốn năm canh giờ nữa mới cáo từ về.
Thế nhưng, chân họ mới bước khỏi cửa điện, thì phía , Ngư Miên từ bóng tối bước .
Đối với sự xuất hiện của Ngư Miên, Ly Huyền Nguyệt sớm quen thuộc đến mức chẳng thèm ngạc nhiên. Nàng thản nhiên nâng chén nhấp một ngụm, hỏi khẽ:
"Chẳng tối nay sẽ tới ?"
Tối qua nàng ít lời tổn thương đối phương, khiến kịp mấy câu sầm mặt bỏ .
Nàng cứ ngỡ thời gian tới sẽ xuất hiện nữa, nào ngờ tối nay đến.
Chẳng lẽ những lời nàng tối qua vẫn đủ tuyệt tình ?