Nàng dâu gả thay ở khu nhà tập thể những năm 50 - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:18:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phía khu tập thể, Lâm Dao đưa Cố Đậu Đậu bưu điện một chuyến.

 

Ngoài việc gửi cho Lâm Dịch một bưu kiện lớn và mấy tấm ảnh bé mập mạp của Cố Đậu Đậu, cô còn một lá thư dài.

 

Trong thư cô dặn dò kỹ lưỡng, xin trai đừng gửi phiếu chuyển tiền về nữa.

 

Mấy tháng nay, mỗi tháng Lâm Dịch gửi một phiếu chuyển tiền, cộng dồn hơn hai nghìn đồng .”

 

Người sợ em gái nhận nên ngụy biện bảo là tiền dinh dưỡng cho Cố Đậu Đậu.

 

Lâm Dao thật sự là dở dở .

 

Nhà ai hào phóng thế , cho cháu ngoại nhiều tiền tiền dinh dưỡng như chứ?

 

Nói ngoa, hai nghìn đồng dùng để nuôi thằng nhóc béo đến khi trưởng thành lấy vợ vẫn còn dư dả.

 

đầu những năm sáu mươi, lương tháng của một dân bình thường chỉ hơn hai mươi đồng.

 

Lâm Dịch chắc là gửi hết tiền phụ cấp lính bao nhiêu năm qua về .

 

Lúc khi Cố phó cục trưởng , hai vợ chồng tấm phiếu chuyển tiền mỗi tháng một tờ, cứ trân trân con trai béo một hồi lâu.

 

Cố Thời An bất lực mỉm , khoác áo đến ngân hàng nhân dân huyện mở một tài khoản, gửi tiền vợ gửi về đó.

 

Hai vợ chồng đợi đến ngày Lâm Dịch “cây khô nở hoa" kết hôn sẽ trả nguyên vẹn tiền .

 

Hôm nay ban ngày trời nắng , Lâm Dao từ trong tủ lôi một chiếc chăn bông để , sửa theo kích thước của giường cũi rào chắn, giặt sạch nữa, một vỏ chăn màu xanh da trời, phơi nắng trong sân suốt một buổi chiều.

 

Nhân lúc Cố Đậu Đậu ăn táo nghiền, cô trải lên giường nhỏ.

 

Đợi Cố Đậu Đậu ăn no uống đủ, ngủ say sưa giường lớn, Lâm Dao bế nhóc sang giường nhỏ ngủ, còn bản cô thì khoan khoái ngủ một giấc đẫy giấc.

 

Đêm đến, trong khu rừng sâu tối om thấy ngón tay, tiếng chim muông kêu ban ngày đều tan biến sạch, chỉ để thung lũng yên tĩnh một tiếng động, tựa như một con quái vật há miệng rộng nuốt chửng vạn vật đất trời.

 

Cố Thời An ẩn một bụi cây rậm rạp, bộ đồ rằn ri lúc xuất phát buổi sáng còn sạch sẽ giờ đầy vụn cỏ và vết bùn.

 

Từ Hướng Tiền cũng nhếch nhác kém, cùng mấy trai khác phủ phục trong bụi cỏ.

 

Trong đó một trai thương ở cánh tay trái, mới bôi thu-ốc xong, đang nén đau im lặng dựa gốc cây.

 

Đôi mắt đen của Cố Thời An sắc bén như chim ưng quan sát tình hình xung quanh.

 

Từ Hướng Tiền lấy từ trong túi mấy cái bánh rau, chia cho mỗi một cái, hạ thấp giọng nhỏ:

 

“Lão Cố, cả nửa ngày trời một giọt nước bụng , là sắt đá thì cũng ăn chứ?"

 

“Bánh rau Xuân Mai , ăn thì ăn , nhưng ngon bằng Dao Dao ."

 

“Lão Cố, thật với nhà ?"

 

Cố Thời An dùng dải vải băng bó vết trầy xước tay, thản nhiên :

 

“Cậu ?"

 

“Tất nhiên là thể , chuyện ngoài tớ với bố tớ thì những khác đều giấu kín như bưng.

 

Bên ngoài ai cũng tưởng chúng xuống nông thôn tập huấn đấy thôi.

 

Mẹ tớ sức khỏe , Thang Viên mới một tuổi, thật chẳng Xuân Mai với tớ lo lắng hão !

 

Hơn nữa, chúng một mười mấy ngày, tin tức truyền trong huyện cũng thể khiến lũ buôn m-a t-úy đứa nào đứa nấy tin tức nhanh nhạy lắm, tớ cái gì."

 

Cố Thời An “ừm" một tiếng, ý tứ rõ ràng là:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-191.html.]

 

còn thì thể chắc?

 

Từ Hướng Tiền gật đầu, cũng đúng, lão Cố ngốc, thể thật với nhà ?

 

Anh cầu nguyện với ông trời.

 

“Hazzz, ông trời phù hộ, chuyến thực hiện nhiệm vụ về, nếu Xuân Mai sự thật, mong cô đừng lột da tớ nhé."

 

Khóe miệng Cố Thời An nhếch lên.

 

“Lão Cố cái rắm gì thế, địa vị của ở chỗ vợ cũng chẳng , hai em tám lạng nửa cân thôi!"

 

Đại Đầu ca lải nhải, Cố phó cục trưởng nhét một cái bánh rau miệng.

 

“..."

 

Từ Hướng Tiền c.ắ.n một miếng bánh rau cứng ngắc, lúc bỗng thấy nhớ miếng bánh thịt ăn buổi trưa kinh khủng, c.ắ.n một miếng thơm nức cả miệng, cái hương vị đó, chậc, tay nghề của Dao Dao đúng là miễn bàn.

 

Còn về Xuân Mai nhà , Đại Đầu ca cũng thừa nhận, vợ nấu cơm ăn lắm .

 

“Không , lão Cố phen về, tớ sang nhà ăn một bữa thật ngon mới , bảo Dao Dao nấu cái món gì nhỉ, thịt kho tàu!"

 

Đại Đầu ca nhắc tới Lâm Dao, vẻ mặt lạnh lùng của Cố Thời An dịu , xem trai thương :

 

“Vết thương ?

 

Còn đau ?"

 

Chàng trai thương nhe răng .

 

“Không ạ, nhờ thu-ốc của Cố phó cục trưởng đưa, bôi là cầm m-áu ngay."

 

Một trai khác đầu :

 

“Cậu coi như mạng lớn đấy, viên đạn của bọn buôn m-a t-úy suýt nữa là trúng ng-ực ."

 

“Có gì , phân đội chống m-a t-úy của chúng xuất quân là lũ buôn m-a t-úy chẳng đ.á.n.h cho tan tác đó ."

 

Cố Thời An vỗ vai hai trai:

 

“Lũ buôn m-a t-úy tiêu diệt hết, tuyệt đối lơ là cảnh giác, bất kể lúc nào cũng đặt an tính mạng của bản và đồng đội lên hàng đầu."

 

Mạng mà mất thì thực sự là chẳng còn gì nữa.

 

Hai trai trịnh trọng gật đầu.

 

Cuối tháng tư hè mà thời tiết huyện Vân Thủy trở nên oi bức.

 

Tết Đoan Ngọ sắp đến, đường về, Lâm Dao gặp một lão nông quê đang rao bán hoa quả nhà trồng.

 

gần xem thử, sạp của ông cụ thế mà bán dưa hấu nhỏ.

 

Hỏi mới , hóa năm nay mùa xuân đến sớm, ông cụ sớm khai khẩn một mảnh đất, gieo hạt dưa hấu, thu hoạch một gánh dưa hấu nhỏ là gánh lên thành phố bán thử xem .

 

Vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ của Lâm Dao khiến ông cụ vui vẻ.

 

Dưa hấu nhà trồng tán thưởng, đương nhiên là vui .

 

Ông cụ chọn một quả dưa hấu nhỏ vỏ xanh biếc, dùng d.a.o nhỏ gọt một miếng:

 

“Nào, cô gái nếm thử , ngọt lấy tiền."

 

Lâm Dao nếm một miếng, ngọt nhiều nước, đỏ ửng chẳng kém gì dưa hấu chính vụ mùa hè, hỏi giá thì hai xu rưỡi một cân, thêm hai bà cụ cũng mua dưa hấu.

Loading...