“Ông lão gật đầu, bỏ .”
Trương Thúy Lan và Cố Mãn Thương hai cụ lo lắng chạy tới:
“Dao Dao, chuyện gì thế, mìn bắt cóc con ?"
Lâm Dao kể chuyện , hai cụ mới yên tâm.
Cả nhà định trong, Cố Thời An sải bước tới.
Cố Đậu Đậu trợn tròn mắt:
“Mẹ, đó chẳng là ba con ?"
Cả nhà ngẩng đầu lên, đúng là thật!
Thế thì quá, cuối cùng cũng gặp thằng nhóc nhà !
Trương Thúy Lan thầm nghĩ.
Mấy ngày nay bà lão nơm nớp lo sợ, cùng ông lão coi mấy đứa cháu như con ngươi trong mắt, chỉ sợ kẻ nào tới gây chuyện.
Chuyện náo động trong huyện đó quá dữ dội.
Hai cụ vẫn còn sợ hãi.
Viên Viên thấy cha cao lớn trai sải bước tới, thì phấn khích vô cùng, lập tức buông tay lạch bạch nhào tới.
Cố Thời An bế lấy con gái một động tác tung lên cao.
Việc cô bé nắc nẻ.
Cố Đậu Đậu chạy tới ôm lấy chân ba.
Cố phó cục trưởng trong lòng bế con gái nhỏ, đôi chân dài còn treo con trai, chẳng hề ảnh hưởng đến việc , Lâm Dao cũng quản, cúi đầu tiếp tục đan áo len.
Dùng lời của đồng chí Thúy Lan mà , đàn ông con trai trong nhà mặc quần áo như “ăn" , mỗi năm đều đan cho một bộ áo len mới, năm qua năm khác tiền len thôi cũng ít .
Lâm Dao , áo len mặc nữa thể tháo , đan thành mũ, găng tay gì đó, nữa thì thể đan thành đệm ghế sofa.
Trương Thúy Lan nghĩ thấy cũng đúng, chồng nàng dâu đang chuyện thì thấy bên ngoài một trận xôn xao, tiếng một phụ nữ đang than vãn.
“ bà chạy xuống hầm thế, hầm nguy hiểm lắm."
“Xuống hầm thì thông khí chứ."
“Lúc đó cuống quá, chỉ nghĩ đến việc xuống hầm lấy đồ mà quên mất việc , vả nóc nhà thủng một lỗ lớn, trong nhà đàn ông, một đàn bà như sửa , cũng chỉ miếng cơm ăn thôi."
“Thì là thế, vợ chồng Phán Đệ mới chuyển tới, cái nóc nhà mau ch.óng sửa ."
“Sửa nóc nhà , lão Trương nhà sửa đấy, nhưng mà ông nhà."
“Sửa nóc nhà là việc của cánh đàn ông, phụ nữ chúng nổi?"
“Để ngõ hỏi xem, xem nhà ai đàn ông ở nhà sang giúp một tay."
Một lúc , cửa nhà họ Cố liền gõ, một chị dâu trong ngõ tới hỏi, mời chú Mãn Thương sang nhà Đội trưởng Mã giúp một tay.
Cố phó cục trưởng cảnh báo với nhà, Trương Thúy Lan mở cửa, “ôi chao" một tiếng:
“Thật đúng lúc, ông nhà bệnh khớp tái phát, đang giường xuống đây."
Cố Mãn Thương đang tự nhiên trong nhà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-234.html.]
“……"
Buổi tối Lâm Dao đợi Cố phó cục trưởng tăng ca, đợi đến hơn mười một giờ mà vẫn về, bèn ngủ .
Đến khi thở nam tính thanh lạnh quen thuộc bao bọc lấy một cách kín kẽ, Lâm Dao ngủ mơ màng, mở mắt , hỏi Cố Thời An ăn cơm , bếp thịt cũng rau, nếu đói thì em xuống nấu cho bát mì.
Cố Thời An , ăn ở cục công an .
Lâm Dao yên tâm, cái đầu nhỏ cọ cọ trong lòng đàn ông, lẽ là vòng tay quá ấm áp, cô dứt khoát quàng lấy cổ Cố phó cục trưởng, ghé môi lên, mổ nhẹ một cái kiểu chuồn chuồn đạp nước lên đôi môi mỏng của , đó thoải mái xoay , kéo chăn qua, chui trong chăn ngáp một cái dịu dàng :
“Trời còn sớm nữa, mau ngủ , nếu ngày mai dậy nổi sẽ mắng đấy."
Thế đấy, ý của là hôn một cái , hôm nay thế là đủ nhé, đừng mà lấn tới, nếu ngày mai em sẽ mách đấy.
“……"
Cố Thời An một tiếng, đắp chăn kỹ cho Lâm Dao, ôm vợ ngủ .
Nửa đêm bên ngoài rơi xuống những bông tuyết lả tả, đường phố huyện Vân Thủy một bóng .
Trong khu rừng rậm vắng vẻ, tiếng sột soạt trong rừng, hai bóng đen hạ thấp giọng chuyện:
“……
Lần cấp lộ diện , tình hình ở huyện Vân Thủy phức tạp hơn chúng tưởng tượng, cấp lộ diện, nhiều công tác ngầm triển khai ."
“Người nhà họ Cố chịu lọt tai, chúng tạm thời xâm nhập nội bộ kẻ địch, tổn binh hao tướng, tạm thời thể hành động."
“Đừng tìm lý do!
Các nhận tiền của chúng mà việc, hậu quả các tự chịu!"
“……"
Đội trưởng Mã tiễn cấp , nghĩ đến nỗi uất ức mấy ngày nay, khuôn mặt hung dữ vặn vẹo một chút, đá một cái đống tuyết bên đường, thầm c.h.ử.i một câu, xoay về nhà.
Tại căn sân nhỏ nhà họ Mã, Ngô Phán Đệ mặc chiếc áo bông mỏng đang nhặt rau ở nhà.
Đội trưởng Mã mang theo cơn giận cửa.
Ngô Phán Đệ dậy, định nịnh nọt.
Liền đá một cái:
“Cái đồ ngu !
Ở bên ngoài công việc, ở nhà cũng việc , mấy giờ mà cơm vẫn nấu xong, bảo cô tiếp cận nhà họ Cố cũng tiếp cận !
Giữ cô cái tích sự gì!
Sớm cuốn gói xéo về cái xóm nghèo của cô , còn sống thêm vài năm!"
Ngô Phán Đệ mấy năm nay đ.á.n.h c.h.ử.i nhiều , lúc cũng dám gì, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm:
“ ở nhà cũng rảnh rỗi , giặt xong quần áo, gánh nước, than tổ ong trong nhà cũng hết , cứ bận suốt……"
“Cô bận cái con khỉ, còn lạ gì cô, chắc chắn là ở bên ngoài buôn chuyện với một đám đàn bà lưỡi dài, ăn của , uống của , còn lừa , cô chán sống hả!"
Đội trưởng Mã giơ tay định tát, Ngô Phán Đệ sợ đến mức né tránh liên tục:
“Ba nó ơi, ông thế, đây như thế ?"
Trước đây, Đội trưởng Mã dù nổi nóng cũng tức giận như hôm nay.