Nàng dâu gả thay ở khu nhà tập thể những năm 50 - Chương 279
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:21:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Viên Viên trong lòng kêu lên một tiếng “úi chao", nhanh nhảu ôm con thỏ của chuồn mất.”
Cô thà về chiếc giường nhỏ của ngủ còn hơn.
Tự ngủ còn hơn là kỳ đà cản mũi cho đôi ba ân ái!
Kỳ nghỉ hè năm Viên Viên lớp 11, thanh niên quá lứa Cố Thời Đông cuối cùng cũng kết hôn.
Cố Thời Đông nghiệp đại học ở Cục Cung cấp Điện tỉnh, Cục quan tâm đến sinh viên đại học, cấp cho một căn nhà lầu sáu mươi mét vuông.
Điều kiện Cố Thời Đông , trai trẻ trai ngời ngời, công việc danh giá, là các bà mối nườm nượp kéo đến nhà họ Cố mai.
Trương Thúy Lan hớn hở, xem xét kỹ lưỡng cho con trai út, bà lão sống cả đời chuẩn.
Bà già hết chỗ chỗ , Lâm Dao cũng lo lắng cho chồng, thỉnh thoảng Cố Thời An về, còn vợ kéo “tình cờ gặp gỡ" các cô gái.
Bác gái cả và bác gái hai quê cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi đến tỉnh lỵ.
Gia đình bác cả Trương và bác hai Trương sống khá giả, trong nhà xây nhà mới, tường gạch bao quanh một dãy nhà ngói khang trang, hai bác mở trại nuôi lợn, bác gái cả bác gái hai ở nhà ruộng, nuôi gà trồng cây ăn quả, con cái kiếm tiền, cuộc sống diễn vô cùng sôi nổi.
Đất đai trong thôn khoán đến từng hộ, bác cả Trương mua một chiếc máy kéo sáu bánh, lúc mùa màng bận rộn thì lái máy kéo thu hoạch lương thực, lúc nhàn rỗi thì cho thuê máy kéo, một ngày kiếm ít tiền.
Cuộc sống của hai bác gái thuận lợi, bắt đầu lo lắng đến hôn sự của Cố Thời Đông.
Tính thì tuổi của Cố Thời Đông ở trong thôn chắc chắn coi là thanh niên quá lứa .
Gia đình bận rộn một hồi, ngờ Cố Thời Đông tự dắt vợ cưới về.
Vợ cưới của Cố Thời Đông tên là Mạnh Hân, mặt trái xoan lông mày lá liễu, đôi mắt hình trăng khuyết lên ngọt ngào, giọng cũng mềm mại, giống như bánh đường trắng ăn một miếng là thấy ngọt lịm.
Nghe cô gái là con gái Hải Thành chính gốc, cha đều là giáo viên, năm nay mới hai mươi mốt tuổi, cô gái mới bắt đầu năm ngoái, nết xinh, giáo viên ở trường học, ít trai để mắt tới.
Cục Cung cấp Điện nơi Cố Thời Đông việc ngay sát cạnh Trường Tiểu học Trung tâm tỉnh lỵ, thằng nhóc gặp cô gái mấy là để mắt tới , hễ việc việc là chạy đến trường.
Cứ như mà theo đuổi cô gái về nhà.
Cô gái xinh luôn khiến yêu quý, đầu tiên Mạnh Hân đến nhà, Cố Thời An , cao lớn lạnh lùng, Lâm Dao sợ cô bé sợ, đành đuổi ngoài.
Hai ông bà Trương Thúy Lan hài lòng với Mạnh Hân, cha nhà họ Mạnh gặp Cố Thời Đông cũng ngớt.
Cha hai bên gặp ưng ý ngay, nhanh ch.óng tổ chức đám cưới cho đôi trẻ.
Căn nhà nhỏ sáu mươi mét vuông phân của Cố Thời Đông, Lâm Dao và Cố Thời An đến một chuyến, bên ngoài hành lang bếp chung, bốn hộ dân dùng chung một nhà vệ sinh và phòng rửa mặt, các hộ dân đều là nhà của sở cung cấp điện, vệ sinh hành lang luân phiên dọn dẹp.
Mặt tường phía màu trắng phía màu xanh lá cây, nền xi măng, cửa sổ sơn xanh, trần nhà treo chiếc đèn l.ồ.ng bằng tre hình chiếc ô, mang đậm phong cách sống của những năm tám mươi.
Hai vợ chồng về, bỏ tiền mua cho đôi trẻ một bộ nội thất, tủ quần áo lớn hai cánh, gương trang điểm, giường, bàn việc thiếu thứ gì.
Trong đám cưới của Cố Thời Đông, đôi vợ chồng mới cưới trịnh trọng cúi chào cả chị dâu, cả gia đình đều đỏ hoe mắt.
Sau tháng bảy, tỉnh lỵ ngày càng nóng hơn, trong nhà cả ngày hầm hập như lò hấp, lũ ve sầu cây ngô đồng nhà cũng khản cả giọng, im lặng tiếng.
Sân nhỏ nhà họ Cố hoa cỏ tươi , Cố Thời An dựng một giàn tre cao ba mét cạnh cây hoa quế, bên trồng mấy gốc nho non, nhờ thời tiết đủ phân bón nên nho lớn nhanh, chỉ trong mười ngày leo kín giàn, trổ từng chùm hoa nhỏ màu trắng xanh, Trương Thúy Lan ở nhà việc gì , ngày nào cũng cầm kéo cắt tỉa, chăm sóc vườn rau xanh mướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-279.html.]
Lâm Dao hứng chí lên, đặt một chiếc bàn đá nhỏ giàn nho, hai bên đặt mấy chiếc ghế tre, lúc rảnh rỗi đó hóng mát uống .
Cố Xuân Mai cực kỳ thích cái sân nhỏ rực rỡ hoa lá của nhà đẻ, hễ việc việc gì là gọi Đậu Bao trông cửa hàng tạp hóa của nhà để sang chơi.
Cửa hàng tạp hóa cô mở kinh doanh phát đạt, trong cửa hàng lắp điện thoại, chỉ riêng tiền khách hàng gọi điện thoại một ngày cũng kiếm ít.
Cuộc sống thảnh thơi, da dẻ Cố Xuân Mai hồng hào, điều duy nhất cô lo lắng chính là thành tích của Đậu Bao.
Từ Đậu Bao giống như Viên Viên, thành tích của Viên Viên tuy đầu nhưng cũng thuộc diện khá, vẫn còn gian để thăng tiến.
Từ Đậu Bao là nhân tài học hành, bắt đầu kỳ nghỉ đông nghỉ hè là chơi bời bay nhảy, gần đến ngày khai giảng mới thút thít ở nhà bù bài tập.
Anh Đại Đầu và Cố Xuân Mai khoanh tay xem kịch.
Thằng nhóc thối đó cái gì ?
Viên Viên thì dám càn, Lâm Dao quản lý c.h.ặ.t, cô bé mà dám bài tập là chuẩn ăn đòn .
Mẹ ruột mà nổi cơn lôi đình thì chẳng ai cứu nổi .
Giữa tháng bảy, Cố Đậu Đậu từ thủ đô về nghỉ hè.
Cố Đậu Đậu giờ trưởng thành thành một trai thanh tú ngay ngắn, bên vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng lúc rời nhà, bên bằng chiếc quần quân nhu màu xanh lục, chiều cao của thiếu niên tuổi dậy thì tăng vọt một cách đáng ngạc nhiên.
Lâm Dao thấy con trai cao thêm một cái đầu, đôi lông mày tuấn, đôi mắt sáng như , đối mặt với em trai em gái môi luôn nở nụ dịu dàng, một cái là ngay một đứa trẻ ngoan lớn lên t.ử tế .
Trái tim của Lâm Dao vô cùng an ủi.
Làm cô nhịn mà cảm thán với Cố Thời An:
“Đậu Đậu nhà lớn , so với năm đó còn xuất chúng hơn nhiều."
Trương Thúy Lan cũng ở bên cạnh lau nước mắt:
“Chẳng thế , lúc Dao Dao gả nhà , thằng Cả gần ba mươi , thành quả dưa già chẳng ai thèm , cũng chỉ con là chê nó thôi."
Cố Thời An bỗng nhiên già đ.â.m cho một nhát:
“........"
Không chứ, đàn ông gần ba mươi là quả dưa già ?
Vậy bây giờ sắp bốn mươi , thì tính là cái gì?
Đội trưởng Cố đang hoài nghi nhân sinh ở đó, Cố Đậu Đậu dắt tay Viên Viên đang đeo cặp sách tới, mười chín tuổi đúng là cái tuổi thanh xuân phơi phới.
“Bà nội, ba ."
Lâm Dao hì hì đáp “Ơi" một tiếng, Trương Thúy Lan thấy cháu đích tôn cũng lau nước mắt nữa, thấy cháu trai bên chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, bà lão xót xa :
“Đứa nhỏ , trời sắp trở lạnh sắp mưa , chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi sợ cảm lạnh ."