“Tiền lương của hai vợ chồng đủ cho cả nhà chi tiêu, Lâm Dao tiền trong tay, khắp nơi tìm mua nhà cho các con.”
Hai em Đậu Đậu, cha như hai chuẩn cho mỗi đứa một căn nhà ở thủ đô.
Cố Đậu Đậu hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi mà bao nhiêu năm nay đến một bóng dáng bạn gái cũng thấy , chẳng bù cho nhà Đại Đầu hàng xóm, hai em Thang Viên, Đậu Bao lượt kết hôn, năm trong nhà thêm hai thằng cháu trai mập mạp.
Cố Xuân Mai và Đại Đầu ở nhà vui vầy bên con cháu.
Trương Thúy Lan thấy , khó tránh khỏi cũng lẩm bẩm vài câu.
Tuy nhiên, đối với chuyện hôn sự của con cái, vợ chồng Cố Thời An bao giờ thúc giục, luôn giữ thái độ dân chủ và cởi mở.
Cố Đậu Đậu lững thững mãi đến gần ba mươi tuổi vẫn là “cẩu độc ", trái Viên Viên vượt lên , dẫn bạn trai về nhà đầu tiên.
Bạn trai của Viên Viên tên là Tạ Niệm Hoa, việc tại Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, gia đình là thế gia thư hương chính gốc ở Bắc Kinh, cha công tác nghiên cứu khoa học, thời trẻ cũng từng chịu khổ, là một đứa trẻ quan tâm, suy nghĩ và phẩm hành đoan chính.
Các bậc trưởng bối nhà họ Cố tán thành việc hai đứa ở bên .
Mùa hè năm , hai đứa trẻ tổ chức một đám cưới linh đình.
Trong hôn lễ, đôi tân hôn cúi đầu cảm ơn trưởng bối hai bên, Viên Viên sưng cả mắt, Tạ Niệm Hoa nắm tay cô dâu, trịnh trọng gọi Lâm Dao một tiếng , gọi Cố Thời An một tiếng ba.
Lâm Dao tức khắc đỏ hoe mắt, bàn tay ấm áp của Cố Thời An nắm lấy tay vợ, cô thể cảm nhận , cha thép nửa đời bên cạnh cũng rưng rưng lệ.
Viên Viên khi kết hôn lâu thì mang thai.
Đứa nhỏ lúc m.a.n.g t.h.a.i ăn gì nôn nấy, Lâm Dao xót con chịu nổi, liền xin nghỉ phép chuyên môn Bắc Kinh, ngày ngày hầm canh bồi bổ cho con gái.
Vào một đêm khuya, vài giờ đau đẻ, Viên Viên hạ sinh một bé gái trắng trẻo mập mạp, ông nội họ Tạ đặt tên khai sinh cho cháu gái, còn tên mụ gọi là Tô Tô.
Tô Tô sinh xinh như tạc, trắng trẻo mập mạp, cả nhà họ Cố đến thăm bé con, cô nhóc mở to đôi mắt như quả nho đen, mút tay tò mò quanh.
Năm Tô Tô năm sáu tuổi, Cố Thời An điều động đến thủ đô, cả gia đình nhà họ Cố cũng chuyển đến thủ đô sinh sống.
Cố Mãn Thương ở nhà, ngày ngày cõng Tô Tô lưng chơi trò cưỡi ngựa.
Có đôi khi Tô Tô mệt đến mức ngủ , Trương Thúy Lan đuổi theo mắng Cố Mãn Thương:
“Cái lão già , trời lạnh thế còn cõng Tô Tô của chơi cưỡi ngựa, con bé lạnh thì , ông định tâm bực đấy !"
Viên Viên hễ về nhà là thấy bà nội mắng ông nội đến mức dám lên tiếng, phòng khách tìm ba .
Trong phòng khách, Lâm Dao trong vai bà ngoại đang hớn hở dỗ dành cháu ngoại, nhẹ nhàng lắc lư đồ chơi trong tay trêu chọc Tô Tô, ông bố ở bên cạnh lau nhà rót cho , mà nỡ .
“..."
Viên Viên đưa tay vuốt mặt, địa vị của ông nội và ba ở trong nhà ngày càng thấp .
Lâm Dao cháu ngoại Tô Tô nên thỏa mãn vô cùng, đồng thời thấy thằng nhóc thối nhà đôi khi cũng tức chịu .
Hôm đó Lâm Dao dắt Tô Tô dạo công viên, Tô Tô về nhà mệt quá nên ngủ .
Cố Thời An đang hí hoáy gì đó trong bếp, hai cụ Trương Thúy Lan cũng ở nhà, Lâm Dao nhấn nút tivi chuyển kênh, tựa lưng ghế sofa xem tivi đan áo len, bàn đặt đồ hộp trái cây và nước ngọt Bắc Băng Dương.
Áo len bán bên ngoài ít kiểu dáng, và thoải mái bằng tự đan, Lâm Dao dồn hết tâm trí việc đan áo, cô chú ý tới tiếng động cơ ô tô vang lên ngoài cửa, Cố Đậu Đậu đỗ xe ở cổng viện, xuống xe về phía cổng.
Lâm Dao cho đến khi khát nước, lấy cái chén sứ trắng từ bàn , định nhấc phích nước bên tường lên, mới thấy Cố Đậu Đậu mặc sơ mi trắng quần tây đen, dáng thẳng tắp, đang mỉm ở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-dau-ga-thay-o-khu-nha-tap-the-nhung-nam-50/chuong-283.html.]
“Mẹ, ba con ạ?"
Lâm Dao thấy thằng con nửa tháng về nhà là cơn giận bốc lên, tới xách tai thằng nhóc thối chịu buông tay.
Cố Đậu Đậu vội vàng kêu đau:
“Mẹ, nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi, tai sắp rụng ."
Lâm Dao lườm :
“Được lắm, thằng nhãi ranh, bao lâu nay về nhà là giỏi đấy!"
Vị Phó viện trưởng Cố nghiêm túc đoan trang mặt ngoài, lúc hì hì cầu xin già:
“Không mà , con ngày nào cũng gọi điện về nhà mà, đây chẳng là bận xong là về thăm ngay đây ."
Bận, chỉ là bận thôi!
Thằng nhóc chỉ giỏi tìm cớ.
Cố Đậu Đậu thấy già mắc bẫy của , vội vàng quanh quất, trong phòng thấy bà nội đeo kính lão, ông nội cũng nhà, ba ?
“Mẹ, ba con đang chuẩn món ngon gì trong bếp thế, chúng cùng xem ?"
Cố Đậu Đậu dứt lời, phía vang lên một giọng mặn nhạt.
“Thằng nhóc thối, đừng hòng đ.á.n.h trống lảng!"
Lâm Dao xắn tay áo, dạy dỗ con trai một trận tơi bời xong mới thong dong tiếp tục đan áo len.
Tô Tô tỉnh dậy, ông khuôn mặt tuấn tú đang đỏ bừng mà tò mò thôi.
Oa, mặt dấu bàn tay kìa.
Thật thần kỳ!
Cái tên Cố Đậu Đậu , ba mươi ba tuổi mới kết hôn, còn là “trâu già gặm cỏ non", chuyên nhằm mấy cô gái trẻ mà tay.
Làm như cô mỗi khi nghĩ đến đều thấy đỏ mặt!
Năm đó Cố Thời An chẳng cũng như ?
Thoắt cái đến năm 1992, Lâm Dao cũng trở thành bà lão ngoài sáu mươi.
Tuy là bà lão, nhưng cũng là bà lão thanh lịch nhất phố.
Cố Thời An sớm từ quân đội lui về tuyến hai, một ông lão vui vầy bên con cháu.
Hai vợ chồng con cháu đầy đàn, tình cảm vẫn mặn nồng như xưa khiến giới trẻ đỏ mắt ghen tị.
Hai cụ Trương Thúy Lan sức khỏe vẫn cứng cáp, ngày sinh nhật sáu mươi sáu tuổi của Lâm Dao.
Cố Thời An tóc bạc trắng tự xuống bếp, dẫn theo các con chuẩn bữa tối sinh nhật cho vợ yêu dấu.
Lâm Dao dù qua bao nhiêu năm nữa cũng vẫn nhớ rõ ngày sinh nhật năm đó.
Dưới bầu trời xanh biếc, trong sân tứ hợp viện nhà họ Cố, chiếc bàn ăn kiểu cũ trải khăn trải bàn caro màu đỏ, cửa sổ và bàn ghế gỗ sơn màu xanh lá cây nhạt, cửa dựng giàn hoa, chiếc đài cassette đang phát những bản nhạc êm tai.