Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 2: Võ sĩ dị tộc
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:42
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác áp bức lẽ chỉ đến từ vóc dáng cường tráng hơn , mà còn từ sát khí nồng đậm gã võ sĩ.
Thấy nàng tỉnh, nam nhân bỗng dậy về phía nàng, xổm xuống mặt, hình che khuất ánh lửa cùng tàn dư của ánh hoàng hôn. Hơi thở nồng đậm của nam nhân xa lạ áp sát khiến Thương Ninh Tú lập tức cảm thấy khó chịu. Khi đưa tay tới, Thương Ninh Tú nhíu mày dùng sức gạt nhưng cổ tay cứng như sắt đúc, chẳng hề nàng ảnh hưởng, bàn tay to lớn áp c.h.ặ.t lên trán nàng một cách đầy áp đảo.
Lòng bàn tay gã võ sĩ lớp chai mỏng, nhiệt độ cũng cao, sờ một cái xác định nàng hạ sốt, đ.á.n.h giá đóa hoa mẫu đơn kiều diễm , đăm chiêu : "Thân thể yếu ớt thế , dọa một cái là ốm, chạy ngựa vài bước bệnh, liệu thể sinh mấy đứa con đây."
Gương mặt Thương Ninh Tú lúc xanh lúc đỏ, nàng dùng sức gạt tay . Một bụng lửa giận cái chằm chằm của đôi mắt dị tộc màu hổ phách chẳng dám phát tiết hết ngoài, mở miệng lắp bắp: "Càn... càn... càn rỡ!"
Nàng giống hệt loài chim Vân Phưởng xinh mà nhát gan thảo nguyên, xù hết bộ lông vũ hoa lệ rực rỡ lên để dọa nạt đối thủ nhưng thực chất trong lòng sợ hãi tột độ.
" , nơi bộ lạc ở cây cỏ tươi, về đến đó tẩm bổ đàng hoàng, vẫn thể sinh mấy đứa con xinh ." Gã võ sĩ chẳng bận tâm đến thái độ của nàng, khẽ một tiếng : "Kế hoạch ban đầu của ông đây là chậm nhất tối nay sẽ về đến nhà nhưng nàng nửa đường thì ngất xỉu... Chậm thì chậm một chút , ngày mai thêm nửa ngày nữa là tới nơi ."
Nếu một thì giờ uống rượu ăn thịt với đám , chẳng ngờ cố tình chậm mà tiểu nữ nương vẫn xóc đến phát bệnh.
Sắc mặt Thương Ninh Tú khó coi, cảm giác tuyệt vọng trong cơn mê man khi nãy một nữa trào dâng từ đáy vực sâu. Nàng tránh phận phiến quân nhục và tàn sát nhưng rơi cảnh thoát hang hùm sa miệng sói.
"Nàng tên là gì?" Nam nhân trầm giọng hỏi.
"Thương Ninh Tú. Ta là Quận chúa của Trung Nghị Hầu phủ nước Đại Ngân, là hoàng quốc thích. Nếu ngươi đưa về, sẽ đổi cho bộ lạc của ngươi càng nhiều trâu bò và vàng bạc hơn..." Thương Ninh Tú nhanh, nàng cố gắng duy trì khí độ để bản trông giống một vị Quận chúa nương nương tôn quý nhưng giọng run rẩy, nàng thể kiểm soát cổ họng đang phát run của .
"Bộ lạc của ông đây thiếu trâu bò, càng thiếu vàng bạc." Nam nhân nhạo sự ngây thơ của nàng, áp sát gần: "Cái bọn thiếu là đàn bà, Tú Tú ."
Thương Ninh Tú hai chữ "bọn " dọa cho sắc mặt trắng bệch, đến mức hề để ý tới cách xưng hô khinh bạc của . Nàng từng , thảo nguyên và đại mạc ngoài quan ải nhiều bộ lạc, tuyệt đại đa đều là lũ man di rợ ăn lông ở lỗ, chịu sự giáo hóa. Có kẻ ăn thịt uống m.á.u sống, thậm chí còn chuyện cha con em dùng chung một vợ. Nếu quả thật là như , nàng thà đập đầu c.h.ế.t ngay tại chốn hoang dã còn hơn.
Đóa mẫu đơn sở sở đáng thương, khóe mắt ngấn lệ long lanh ánh lửa bập bùng, xinh đến mức gì sánh bằng. Sự nóng bỏng trong đáy mắt nam nhân hề che giấu, thật may mắn bao khi cứu một mỹ nhân như mang về nhà. Gã võ sĩ vươn tay bóp lấy cằm nàng, giọng trầm thấp thốt một chuỗi âm tiết khá dài, với nàng: "Đó là tên của , sẽ trở thành nam nhân của nàng."
Cách phát âm đó khác với tiếng Hán của Đại Ngân, Thương Ninh Tú chỉ nhớ hai âm tiết tựa như "Mục Lôi". Nụ hôn mang theo thở nóng rực ập xuống, hôn lên trán nàng, trang trọng và thành kính, giống như đang đóng một dấu triện sở hữu.
Tia nắng cuối cùng nơi chân trời lặn xuống đường chân trời, khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ khí bắt đầu giảm mạnh, nóng tích tụ cả ngày thảo nguyên ánh mặt trời cũng nhanh ch.óng tan biến.
Thương Ninh Tú co bên gốc cây, nàng xoa xoa cánh tay, bắt đầu cảm thấy lạnh.
Mục Lôi bên đống lửa nướng thức ăn, dùng d.a.o găm rạch mép chiếc bánh bột mì trắng để dễ dàng nóng đều cả hai mặt, đó kẹp thêm khoai lang nướng và một miếng thịt cừu nhỏ, gói tất cả trong tờ giấy dầu đựng bánh đưa cho Thương Ninh Tú.
Thèm mala quá
Trên trán Thương Ninh Tú dường như vẫn còn lưu ấm từ đôi môi của nam nhân. Nàng xuất giá, đối tượng nghị là đích t.ử của Công tước phủ, đại thần tại Hàn Lâm Viện. nam nữ khi cưới gả đều khắc kỷ thủ lễ, bao giờ vượt quá khuôn phép. Đây là đầu tiên trong đời nàng một nam nhân cưỡng ép hôn lên trán, hiện giờ bên cạnh cảm thấy vô cùng tự nhiên.
"Cảm ơn." Nàng nhận lấy gói thức ăn, chậm rãi c.ắ.n một miếng bánh bột mì. Sau khi nướng nóng, lớp vỏ bên ngoài giòn tan, bên trong mềm xốp, còn ngon hơn cả bánh mới lò. Thương Ninh Tú lén nam nhân một cái, ăn nhanh hơn nàng nhiều, sức ăn cũng lớn, chỉ vài miếng như gió cuốn mây tan nuốt sạch.
Thương Ninh Tú trong lòng đang toan tính nên nhai chậm, vẻ mặt thẫn thờ. Mục Lôi ăn thịt cừu kèm với ba cái bánh bột mì, ngửa đầu tu một ngụm rượu mạnh lớn, với nàng: "Đừng nghĩ ngợi nữa, đến chuyện biên thành Ngân Quan cách đây ngàn dặm phản quân chiếm đóng, cho dù nàng từ đây đến nơi ở gần nhất, thì với cái thể của nàng, hai dặm sói tha ăn thịt ." Nam nhân cợt nhả một tiếng: "Không cần sợ, theo ông đây về, sẽ cho nàng ăn ngon uống say, nam nhân bộ lạc Già Lam bọn đều thương vợ."
Thương Ninh Tú c.ắ.n môi, thèm để ý đến . Cho dù nam nhân cứu nàng khỏi tay phiến quân nhưng cách trả ơn nhiều, nàng thể cho đủ vàng bạc châu báu, hoặc nếu quan, nàng cũng thể trải đường cho . Điều đó nghĩa là nàng lấy để nuôi sói.
Vị Quận chúa trẻ tuổi dồn tâm tư con ngựa đen cao lớn của . Nàng cưỡi ngựa, hơn nữa kỹ thuật còn khá . phàm là yêu ngựa đều , những con tuấn mã tính tình nóng nảy thường nhận chủ, lạ thể lén lút đến gần, chứ đừng là cưỡi nó . Trước tiên tìm cách thăm dò một chút, nếu con ngựa cho phép nàng tiếp cận một , lẽ vẫn còn cơ hội để thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-2-vo-si-di-toc.html.]
Nàng ốm dậy nên khẩu vị vốn , xóc nảy suốt cả đường , giờ chẳng đụng đồ dầu mỡ, chỉ ăn qua loa nửa cái bánh nướng lót bỏ xuống. Mục Lôi liếc nàng một cái, : "Phải ăn chút thịt mới chống rét , buổi tối sẽ lạnh đấy."
"Ta thật sự ăn nổi, buồn nôn." Thương Ninh Tú lắc đầu. Nam nhân tặc lưỡi một cái, tống hết chỗ thức ăn thừa của nàng bụng, đó xách túi rượu ném qua: "Vậy uống ngụm rượu , cũng tác dụng như thôi. Chênh lệch nhiệt độ ngày đêm thảo nguyên lớn, đừng để cái nắng ban ngày đ.á.n.h lừa."
Túi rượu nặng trịch rơi lòng nàng. Tửu lượng của Thương Ninh Tú lắm, cũng dám uống rượu mặt nam nhân . Huống hồ thứ đưa tới là túi rượu riêng của , ghé miệng tu một ngụm lớn như , nàng thể uống tiếp : "...Đa tạ, cần ."
Mục Lôi cũng ép, nhếch mép khẩy: "Được, để ông đây xem đến đêm khuya nàng còn bướng nữa ."
Sau khi đống lửa tắt ngấm, nguồn nhiệt duy nhất cũng tan biến.
Thương Ninh Tú bao giờ chịu lạnh. Tuy rằng mùa đông ở kinh đô cũng thường xuyên tuyết lớn đầy trời nhưng trong Hầu phủ đều đốt địa long, trong phòng còn rượu ấm và lò sưởi, thi thoảng ngoài thưởng tuyết cũng khoác áo lông thú, giống như bây giờ, cảm giác như từng tấc da thịt đều đang cái lạnh xâm chiếm.
Nàng nhắm mắt, lạnh đến mức run rẩy, co ro bên gốc cây lạnh lẽo.
"Lạnh thì dựa đây."
Thương Ninh Tú và Mục Lôi cách một bằng hai ba , nãy giờ thấy động tĩnh gì, nàng còn tưởng ngủ . Lòng Thương Ninh Tú chùng xuống, nàng vốn định c.ắ.n răng kiên trì thêm một lúc nữa, đợi ngủ say sẽ lén thử con ngựa nhưng xem kế hoạch tối nay khó mà thực hiện , tâm lý đề phòng của vẫn còn cao.
Mục Lôi thậm chí còn chẳng mở mắt, thính lực của cực , thấy tiếng vải vóc ma sát, tiểu nữ nương đang cố gắng kéo c.h.ặ.t chiếc áo khoác nhưng thế thì tác dụng gì chứ.
Nàng còn lên tiếng nam nhân tiếp: "Hơi thở nàng nặng nề thế , tiếng răng va đây còn thấy, phát sốt nữa thì qua đây, đừng cứng đầu."
Thương Ninh Tú im lặng đáp, giằng co thêm vài phút. Thời gian trôi qua, càng về khuya nhiệt độ càng xuống thấp, tứ chi nàng lạnh cóng cứng đờ. Cuối cùng, sự kiêu hãnh và rụt rè đành bại trận đêm đông lạnh giá, nàng chậm chạp nhích về phía một chút, cẩn thận từng li từng tí dựa .
Những rễ cây cuộn tạo thành một sườn dốc thoai thoải, Thương Ninh Tú dựa bên cạnh nam nhân, những ngón tay thon dài lạnh lẽo thử chạm . Rõ ràng mặc cũng nhiều nhưng nhiệt độ cơ thể nóng hổi và ấm áp hơn nàng quá nhiều, ngón tay dường như trong nháy mắt từ giữa mùa đông khắc nghiệt bước tiết trời xuân ấm hoa nở.
Ngay đó, nam nhân vươn tay kéo nàng lòng, vòng tay rộng lớn đủ để ôm trọn cả nàng. Hơi ấm ập đến từ bốn phương tám hướng, nhịp thở khó nhọc của Thương Ninh Tú dần dần thư thái trở . Quá dễ chịu, cơ thể dần cảm nhận nhiệt lượng giống như kẻ đang đói lả ban cho một bát canh nóng.
Cơ thể nam nhân quả nhiên cứng như đá, mỗi một chỗ chạm nàng đều toát lên vẻ rắn rỏi đầy nam tính. Nếu là bình thường, nàng đời nào để mặc cho một nam t.ử xa lạ ôm ấp như thế, nhiều va chạm xác thịt như thế. hiện giờ mỗi điểm tiếp xúc đều mang cho nàng nguồn nhiệt ấm áp. Thương Ninh Tú mơ màng nhắm mắt, thêm nhiều ấm hơn nữa, nàng rón rén luồn những ngón tay đang lộ ngoài cánh tay .
Thật ngay từ lúc mới ôm nàng lòng, Mục Lôi thấy hối hận . Hắn đang độ tráng niên, vợ con gì, cũng từng tiếp xúc gần gũi với cô nương nào như thế . Phản ứng của cơ thể nhanh hơn đầu óc quá nhiều, mùi thơm dịu dàng nữ t.ử khác hẳn với tất cả các loài hoa cỏ thảo nguyên. Hắn sớm tiểu nương t.ử của thơm, mê c.h.ế.t , thể chịu đựng nổi khi nàng chủ động sà lòng.
Thương Ninh Tú bỗng cảm thấy nơi đầu ngón tay chạm trở nên căng cứng, giống như bàn là nung đỏ bỏng tay, nàng kìm co rúm rút về nhưng quá muộn. Nam nhân chỉ cúi đầu nàng một cái, bất ngờ lật đè xuống với tốc độ cực nhanh. Hai tay chống xuống đất, giam c.h.ặ.t nàng giữa rãnh đất tạo bởi hai rễ cây lớn, đôi môi nóng rực cúi xuống hôn nàng.
Khoảnh khắc môi chạm , đầu óc Thương Ninh Tú trống rỗng trong chốc lát. Chỉ thoáng thất thần, đôi môi gặm c.ắ.n mút mát một cách càn rỡ tột cùng. Cảm giác nhục nhã ê chề khiến Thương Ninh Tú bắt đầu giãy giụa dữ dội nhưng hình Mục Lôi như một ngọn núi lớn đè xuống. Sự chênh lệch về thể hình quá lớn, từ bên ngoài thậm chí còn chẳng thấy bên đang giấu một .
"Tên điên cuồng, đồ điên cuồng ! Ngươi... ngươi càn... càn rỡ!" Thương Ninh Tú cưỡng hôn đến mức đầy miệng mùi vị lạ lẫm, chẳng còn màng gì đến nghi thái Quận chúa nữa, nàng nhe nanh múa vuốt vặn vẹo . Chiếc áo khoác màu vàng nhạt bên ngoài giật phăng , rõ ràng là bớt một lớp áo nhưng lúc khí huyết Thương Ninh Tú dâng trào, mặt nóng bừng như lửa đốt.
"Ngươi dám chuyện nh.ụ.c m.ạ hoàng thế , phụ quyết sẽ tha cho ngươi !! Ta... ..." Tiếng hét của Thương Ninh Tú càng lúc càng lớn nhưng thảo nguyên bầu trời đêm vẫn tĩnh mịch vô thanh. Ngoại trừ con ngựa đen to lớn bên cạnh bỗng nhiên đ.á.n.h thức mà chẳng hiểu chuyện gì, thì còn thứ ba nào thấy tiếng la của nàng.