Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 66 - 67: Thắt lưng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trở về bộ lạc, Thương Ninh Tú yên, nàng một tiếng, Mục Lôi đặt bọc Âm tư chỉ và các đồ tế lễ ở bên ngoài lều, đó xách những thứ khác , tháo trải từng món lên t.h.ả.m.

"Ông chủ bảo cái gọi là Mật hương băng tô lạc gì đó, xóc nảy suốt cả quãng đường chắc là nát nhưng vốn dĩ cũng khuấy mới ăn , nàng đây nếm thử xem." Mục Lôi đổ thứ trong bình bát, vẫy tay gọi nàng. Thật Thương Ninh Tú mất tập trung nhưng để manh mối nên vô cùng ngoan ngoãn, gọi một tiếng là qua ngay.

Băng tô lạc đưa miệng mát lạnh, thoang thoảng mùi sữa.

Mục Lôi nàng hỏi: "Ngon ?"

Trong lòng Thương Ninh Tú đang chứa đầy tâm sự nên miệng chẳng nếm mùi vị gì, đành kiên trì gật đầu, : "Khá ngon."

"Tên gọi là băng gì đó, thật chính là đồ lạnh, Hòa Thạc cứ thích đặt mấy cái tên văn vẻ, ông chủ bảo là vị ngọt, đoán chắc nàng sẽ thích ăn." Mục Lôi mua ít đồ ăn, túi lớn túi nhỏ còn mấy cái bình lớn, bày la liệt một đất rộng, tháo lớp giấy dầu gói bên ngoài : "Món ăn lúc còn tươi, để lâu dễ hỏng, sức chân chậm chạp của thương đội một chuyến mất mười ngày nửa tháng, chẳng ai dám mang thứ theo, mua cả một bình đầy, nếu thích thì ăn nhiều một chút."

Thương Ninh Tú vẫn luôn gì, Mục Lôi cứ nàng ăn từng thìa từng thìa chậm rãi, đó nam nhân lơ đãng liếc vò rượu Nữ Nhi Hồng mang về , tò mò hỏi: "Không nàng thích uống rượu , nghĩ đến chuyện mua rượu."

Chuông cảnh báo trong lòng Thương Ninh Tú reo vang, động tác khựng , miễn cưỡng một cái: "Ta thấy bình thường hình như thích uống rượu, rượu Trung Nguyên và rượu thảo nguyên giống lắm, Nữ Nhi Hồng là loại nổi tiếng nhất, gặp lúc thương đội bán nên nghĩ mua cho thử xem."

Khóe miệng Mục Lôi bất giác cong lên, hì hì xách vò rượu lên: "Được, để thử."

Nữ Nhi Hồng rát họng như rượu mạnh thảo nguyên, Mục Lôi tu một ngụm lớn, : " giống lắm, nếm thử thì thấy xứng với cái tên, giống như con gái trong rượu . Ta thích."

Miệng nam nhân vương mùi rượu, bỗng nhiên ôm chầm lấy nàng lòng, bế nàng dựa cuối giường, vùi đầu hít sâu một hương thơm nơi cổ nàng: " vẫn thích mùi hương nữ nhi ở đây nhất."

Hơi nóng khi chuyện phả lên cổ, dùng sống mũi dùng môi chạm hôn lên, cọ xát từng chút một, thương lượng: "Tú Tú, cái quy tắc năm ngày , bỏ nhé?"

"Hả?" Thương Ninh Tú lơ đễnh cúi đầu xuống phát hiện tay từ lúc nào mò lên, rõ ràng là ý đồ lừa gạt để gạo nấu thành cơm, quy tắc chỉ cần phá vỡ một thì sẽ bao giờ lập nữa.

"Ông đây nào cũng hầu hạ nàng sướng như thế, chẳng lẽ nàng thể nhịn nhớ ?" Mục Lôi hôn mãi hôn mãi cũng hưng phấn lên, đầy hứng thú đưa tay thăm dò nàng: "Hửm? Để xem nào, thèm ."

Trong lòng Thương Ninh Tú đang việc, đẩy vài cái mà từ chối nhưng quả thật cũng tâm trạng và trạng thái để phối hợp với , cảm xúc phản ứng trực tiếp lên cơ thể. Mục Lôi dùng tay trêu đùa một lúc liền phát hiện , bỗng nhiên nàng như về cái dáng vẻ căng thẳng cứng ngắc lúc ban đầu thế .

Rõ ràng đó hai phối hợp khá ăn ý , quen đường quen nẻo, lý nào lâu như mà cơ thể nàng vẫn chuẩn để đón nhận.

Phát hiện khiến nam nhân sợ hết hồn, quỳ dậy rút thắt lưng của , chuẩn nghiêm túc một thử nghiệm xem , giữ một tay đè nàng , hành động : "Nàng đừng căng thẳng thế, quy tắc hỏng , chiều theo nàng, cái coi như ứng , ? Những ngày đủ thì cộng dồn ."

Ánh sáng ngày xuân sức xuyên thấu đáng kể, trời đất sáng sủa bên ngoài chiếu lên vách lều sáng rực, Thương Ninh Tú đè xuống t.h.ả.m dậy nổi, giãy giụa lắc đầu : "Đợi buổi tối, đừng bây giờ, trời còn sáng."

Mục Lôi thì một khắc cũng đợi nữa, sự thấp thỏm đó khiến sốt ruột nóng nảy, nếu bảo kéo dài đến tối thì cả ngày hôm nay đừng hòng dễ chịu.

"Ngay bây giờ, đợi ." Nam nhân trực tiếp nghĩ một chiêu trò, lấy cái thắt lưng rút xuống bịt kín mắt nàng , thắt nút gáy.

Tầm tước đoạt, sự chú ý của Thương Ninh Tú cuối cùng mới trở , nàng la lớn định dùng tay giật : "Chàng gì thế bịt mắt gì?"

"Đừng động đậy, cứ thế , nàng da mặt mỏng , nàng cứ coi như trời tối ." Mục Lôi giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng cố định , cảm thấy chỉ còn một tay thì đủ dùng lắm, bèn dùng môi thế cho vị trí đáng lẽ dùng cả hai tay.

Mục Lôi thật sự dọa sợ, nếu sự hòa hợp trong đời sống phu thê bỗng chốc trở vạch xuất phát, thì chịu nổi , nhất là khi nếm trải mùi vị như cá gặp nước. Thế là nam nhân dốc lực kích thích nàng, mưu toan đ.á.n.h thức ký ức cơ thể nàng.

Trước mắt Thương Ninh Tú gần như tối đen, mất thị giác thì các giác quan khác của con trở nên nhạy cảm lạ thường, nàng há miệng thở dốc, còn kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy thì một luồng sức mạnh lật úp , lòng bàn tay chống lên tấm t.h.ả.m lông cừu mềm mại, theo bản năng bò về phía , bao xa tóm trở .

Mục Lôi tóm lấy eo để ngăn nàng chạy trốn, Thương Ninh Tú cuối cùng cũng dần nhập cuộc trong sự mạnh mẽ như mưa rền gió dữ , tấm lưng trần ửng hồng của đóa hoa mẫu đơn tìm trạng thái, đó phản kháng kịch liệt lật thì còn bướng bỉnh một lúc, bây giờ kịp trở tay thực hiện ý đồ, lật thì khó .

Nam nhân cảm nhận rõ ràng sự đổi của nàng, tảng đá lớn treo trong lòng cuối cùng cũng an rơi xuống đất, thở phào nhẹ nhõm: "Thế mới đúng chứ."

Cuối cùng cũng thể yên tâm đắm bữa tiệc thịnh soạn , hôn lên đỉnh đầu nàng trấn an: "Thả lỏng chút."

Thương Ninh Tú chẳng thấy gì cả, buông tay nàng nhưng cơ thể đang chịu đựng khói lửa chiến tranh bỏ chút sức lực nào để nhấc tay tự cởi bỏ dải đai , nàng run rẩy chống tay: "Chàng cởi thắt lưng ."

"Không cởi, cứ thế , ."

"Không , cởi !"

"Cởi gì, thấy gì nàng sẽ tự nhiên hơn ."

Đến cuối cùng nàng vẫn bướng , cái thắt lưng từ đầu đến cuối vẫn bịt mắt nàng. Ban đầu là cách nào cởi bỏ, về là thành trì cướp bóc sạch sẽ, nàng mệt mỏi ngửa t.h.ả.m, mặc kệ sự đời, còn cần thiết cởi nữa.

Thương Ninh Tú đến một ngón tay cũng động đậy, Mục Lôi dùng mu bàn tay gạt lớp mồ hôi mỏng cổ nàng, nhẹ nhàng cọ xát, hôn lên ch.óp mũi nàng.

Cái mũi nhỏ nhắn cao thẳng bình thường đôi mắt sáng ngời chiếm mất quá nhiều sự chú ý, bây giờ mắt bịt , nó liền bắt đầu nổi bật ưu thế của , Mục Lôi hôn liền mấy cái, chằm chằm một lúc, hỏi: "Ta kéo tấm chăn xuống đắp cho nàng là trực tiếp lên giường một lát?"

Tuy hỏi như nhưng Thương Ninh Tú trả lời , Mục Lôi thấy nàng bày dáng vẻ xương cốt rã rời động đậy, bèn tự quyết định kéo chăn giường xuống cho nàng: "Nước sắp xong , nàng nghỉ một lát, thở chút ."

Cho đến khi nước nóng đổ thùng tắm, Thương Ninh Tú cũng bế trong thùng, cái thắt lưng vẫn còn treo mặt nàng.

Nước nóng xoa dịu sự mệt mỏi của cơ thể, nàng hồi phục chút sức lực, việc đầu tiên chính là tức tối giật phăng cái thắt lưng c.h.ế.t tiệt xuống, vò nát ném ngoài.

"Ha ha." Mục Lôi chống hai tay lên mép thùng gỗ hành động trút giận của nàng, vô cùng sinh động, đuôi mắt cong cong.

Thương Ninh Tú chằm chằm một lúc lâu mới hậu tri hậu giác phản ứng đang đối mặt với , nàng đỏ mặt hổ, lưng dựa thành thùng gỗ.

"Chàng ..." Thương Ninh Tú thôi, một nửa thì nghẹn , Mục Lôi giọng quyến luyến lười biếng vang lên từ phía : "Hửm? Sau ?"

"Sau lật qua nữa, ước pháp tam chương."

"Ai thèm ước pháp tam chương với nàng." Nam nhân nhịn thành tiếng: "Phía thì nào, sướng , gì mà cứ bài xích mãi."

Thương Ninh Tú nhíu mày sốt ruột : "Với thì gì khác biệt , mới là gì mà cứ đổi hướng."

"Sao khác biệt." Mục Lôi tặc lưỡi một tiếng, ánh mắt lưu luyến bờ vai trắng ngần của nàng, tay sờ soạng chút gì đó, dứt khoát vòng một tay qua ôm trọn lấy cổ nàng, từ từ vuốt ve: "Lúc ở phía nàng chỉ thở, mới là rên đấy, khác biệt lớn lắm, nàng tưởng phân biệt ?"

Thương Ninh Tú lên tiếng nữa, nàng bỗng nhận tại tốn thừa lời tranh luận với , nếu thuận lợi, lẽ sẽ chẳng còn cái gọi là nữa.

Nàng nhắm mắt, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay. Nhất định sẽ .

Sáng sớm hôm , thương đội gửi mời đến bộ lạc, dự định thu mua một lô lông cừu và sừng trâu.

Mục Lôi gõ cửa gọi , Thương Ninh Tú thấy tin tức liên quan đến thương đội liền thể là Hạ Chiêu đến nghĩ cách, nàng nhắm mắt giả vờ ngủ, đợi nam nhân khỏi cũng vội vàng dậy theo ngoài.

Thương đội mang xe trống đến để bốc hàng, xung quanh theo lệ thường một vòng phu khuân vác vây quanh và ngoài dự đoán của Thương Ninh Tú, Hạ Chiêu cũng trong đó.

Nam nhân vẻ mặt lạnh lùng, dường như thờ ơ với chuyện, chỉ cắm cúi giúp đỡ bưng bê khuân vác.

Phần lớn ngoại tộc quen với việc buôn bán của thương đội, tuy xung quanh ít nhưng đa đều đang việc của , chú ý đến bên , chỉ vài đứa trẻ con rảnh rỗi mới chạy nhảy loanh quanh.

Thương Ninh Tú quanh bốn phía, thấy Mục Lôi đang chuyện với A Tư Mặc, chú ý đến bên , cơ hội ngàn năm một, nàng đ.á.n.h bạo tiến lên, chủ động kéo gần cách với Hạ Chiêu.

Hạ Chiêu thấy, cố ý đầu bước một bước dài về phía nàng, đó ngay khi đụng trúng thì dừng trong gang tấc, hai tay hư đỡ nàng một cái: "Tiểu nương t.ử chớ ở chỗ , coi chừng va ."

Thương Ninh Tú thoáng thấy một viên cầu nhỏ màu trắng kẹp trong tay gã, kẹp giữa các ngón tay, góc độ chỉ một nàng thấy.

Nàng định dùng tay đón lấy, Hạ Chiêu nhanh hơn một bước b.úng viên cầu , rơi trúng lòng bàn tay nàng, Thương Ninh Tú chỉ theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y bắt .

Hạ Chiêu xác định nàng nhận , thêm nửa chữ, mặt cảm xúc cúi đầu rời , tiếp tục hàng ngũ phu khuân vác giúp đỡ việc.

Thương Ninh Tú căng thẳng tột độ, nàng cảm thấy viên cầu nhỏ trong lòng bàn tay đang nóng lên, trong lòng kích động muôn phần nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như chuyện gì, trở về lều.

Nàng đóng c.h.ặ.t cửa, nhân lúc Mục Lôi về, một ở góc giường bóp vỡ viên cầu nhỏ , bóp ngừng về phía cửa chính.

Viên cầu nhỏ chỉ to bằng móng tay, bóp vỡ bên trong là một mảnh lụa mỏng to bằng bàn tay, bên một dòng chữ nhỏ: Giờ Mão ba khắc hai ngày thương đội khởi hành, nhất định mượn cớ tế tổ đến núi Nhạn Lộc, hội họp ở chân núi phía Đông Nam.

Hai ngày đúng mùng năm tháng tư tiết Thanh Minh, lý do vô cùng hợp lý.

Hạ Chiêu là cẩn trọng chắc chắn, cố ý sai nhiều chữ đồng âm, còn lược bớt nhiều nét chữ, chỉ giữ khung tượng hình, Trung Nguyên thể đoán mò mà hiểu nhưng ngoại tộc thì chịu c.h.ế.t, mảnh giấy cho dù rơi tay Cổ Lệ Đóa Nhi là am hiểu văn hóa Trung Nguyên nhất, e là cũng vò đầu bứt tai một lúc lâu.

Lúc Mục Lôi trở về, Thương Ninh Tú đốt mảnh giấy và xả trôi xuống rãnh nước thải .

Thương đội đến quá sớm, bọn họ còn kịp ăn sáng, nam nhân thấy Thương Ninh Tú dậy, mở tủ lấy đồ chuẩn nấu cơm ngạc nhiên : "Sao ngủ thêm chút nữa, đ.á.n.h thức ?"

"Không , tự tỉnh thì dậy thôi, mãi cũng chán." Thương Ninh Tú bên bàn, thấy lấy bát rót cho một bát Băng tô lạc , đặt xuống mặt nàng: "Ăn chút lót . Tuy bây giờ trời nóng nhưng thứ cũng để lâu , hai ngày nay tranh thủ ăn cho hết, thèm mua cho nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-66-67-that-lung.html.]

Thèm mala quá

"Ừm." Thương Ninh Tú cầm thìa múc một ít lên, chậm chạp ăn một miếng, khoang miệng tràn ngập mùi sữa thơm.

Mục Lôi nhai một lá bạc hà, khoanh tay n.g.ự.c đợi nước sôi, buột miệng hỏi một câu: "Nàng định bao giờ tế tổ?"

Mí mắt Thương Ninh Tú giật một cái, nàng vốn còn đang suy nghĩ xem mở lời chuyện thế nào, đối phương hỏi , nàng bèn thuận nước đẩy thuyền: "Ngày , sớm, giờ Mão sẽ cửa."

"Được." Mục Lôi gật đầu: "Vậy dậy sớm chút, chúng chút gì ăn trong nhà hẵng ."

"Chàng cũng cùng ?" Thương Ninh Tú một cái.

" thế, thì ." Mục Lôi để ý, ánh mắt nồi nước lò, mở nắp bỏ đồ trong, tiếp: "Vàng thoi nến thơm mấy thứ mua nhiều lắm, khéo, theo phong tục của nàng, cũng mang cha theo đốt cùng một thể."

 

Chương 67

"Các tập tục , cũng cần cố ý theo , chuyện quan trọng ở tấm lòng." Thương Ninh Tú c.ắ.n môi tim đập nhanh, suy nghĩ xem nên thế nào mới bỏ ý định theo của .

Mục Lôi khẽ một tiếng cho là đúng: "Cưới nàng vợ Trung Nguyên, nàng trọng lễ nghĩa, thì cái gì cần cũng cho tới nơi tới chốn, khéo, cha chôn cất ở núi Nhạn Lộc, đưa nàng gặp bọn họ."

Thương Ninh Tú buột miệng thốt lên: "Ta ."

Lúc thì cứng rắn, xong chột , tránh ánh mắt chiếu tới, cúi đầu chằm chằm mũi chân .

Mục Lôi hạ giọng, an ủi : "Cũng bắt nàng tam quỳ cửu khấu, bọn nhiều quy tắc như , ở nấm mồ đổ bát rượu chuyện là , nàng cứ coi như giải sầu ngắm cảnh ."

Vốn dĩ cho dù chuyện nàng bỏ trốn , Thương Ninh Tú cũng tuyệt đối thể lúc tiết Thanh Minh thế cùng tế bái cha , ý nghĩa đó quá đặc biệt. nếu chuyện nàng thể đường hoàng từ chối hoặc cứng rắn cãi ầm ĩ với nhưng bây giờ giống, nàng chỉ chột , sợ hãi bản phản ứng khác thường gì khiến cảnh giác, cũng sợ tức giận lên thật sự xích , cái giá quá lớn, nàng đ.á.n.h cược nổi.

"Dù cũng ." Thương Ninh Tú nhỏ giọng từ chối một nữa, "Ta cảm thấy thích hợp. Chàng cũng cần cùng tế bái tổ tiên , tự , phiền nữa."

"Ông đây chạy một chuyến biên quan về về hơn ngàn dặm đường còn chê phiền, cùng nàng lên núi thì gì mà phiền." Mục Lôi thích dáng vẻ từ chối giao lưu của nàng, nhíu mày nàng, "Chỗ nào thích hợp, rõ ràng chút, lý do?"

Thương Ninh Tú hiểu tính tình nam nhân bá đạo còn bướng, chuyện quyết định, nàng nghĩ nghĩ tìm cách phá cục, trong lòng phiền, khựng hồi lâu , hít sâu một lạnh lùng : "Chỗ nào thích hợp trong lòng tự rõ mà."

Mục Lôi nhíu mày, tiếp lời.

Thương Ninh Tú lơ đãng khuấy bát Mật hương băng tô lạc trong tay, cúi đầu , nhỏ giọng : "Chàng cứ nhất quyết để tổ tiên nhà đều , ở trong tình huống phụ mẫu song đều gì mà thất trinh với một nam nhân ."

"Cái đối với nàng mà quan trọng?" Mục Lôi hiểu, sự khác biệt văn hóa thảo nguyên và Trung Nguyên khiến cách nào đồng cảm với cảm xúc sa sút đột nhiên ập đến của Thương Ninh Tú.

Trên thảo nguyên, nam nữ trẻ tuổi tan hợp là chuyện bình thường thể bình thường hơn, thích thì thể ở bên , nguyên nhân chia tay cũng chỉ là vì còn thích nữa, nhiều cái gọi là "môn đăng hộ đối" và "lệnh cha lời mai mối" như . Trong quan niệm của Mục Lôi, cưới vợ là sống qua ngày với chứ sống với cha , vốn dĩ nên sự can thiệp.

"Chàng hiểu, bình thường nhưng cho , chính là quan trọng. Quốc gia của coi trọng lễ nghĩa, ở Ngân Kinh, cầu nghị hạ sính hôn lễ mặt, bẩm báo tông đường, bẩm rõ sư, tất cả lễ nghi đều trưởng bối trong nhà tham dự, đó là chuyện của hai nhà, khâu nào chu đều sẽ trở thành câu chuyện để bàn tán, các nhà quyền quý khác chê . Trong nhà nếu chị em phẩm hạnh thất đức, truyền ngoài sẽ liên lụy nữ quyến cả nhà nghị thuận lợi."

"Đừng là ở triều Ngân, cho dù là về nữa, ở Biện Lương tiền triều dân phong phóng khoáng , cũng tuyệt đối đạo lý cưới gả bẩm báo cao đường."

Thương Ninh Tú cúi đầu, giọng bình tĩnh phập phồng, dường như đang chuyện của khác.

"Ta thế tính là gì? Ta thế gọi là minh bạch dan díu với nam nhân, nếu truyền ngoài, sẽ liên lụy các chị em họ nhà thúc phụ bá phụ, còn khả năng liên lụy thanh danh quan trường của cha và , vốn dĩ nên lấy cái c.h.ế.t tạ tội."

Lông mày Mục Lôi nhíu lên tận trời, khi thấy nàng đáng c.h.ế.t thì cảm xúc trực tiếp đạt đến đỉnh điểm.

Nam nhân mở miệng nàng cắt ngang, thấy Thương Ninh Tú tiếp:

"Chàng cũng đừng nhạo cổ hủ là quá cứng nhắc, đó là cảnh sinh sống từ nhỏ, giáo huấn theo từ nhỏ, giống như cách nào dăm ba câu thuyết phục chấp nhận quan niệm của , trông cậy thể hiểu."

Thương Ninh Tú lúc mới rốt cuộc ngước mắt lên, : "Nếu đổi , lớn lên ở Trung Nguyên ở Ngân Kinh, cũng sẽ lui tránh ba xá đối với loại nữ t.ử , cảm thấy đáng khinh."

Cảm xúc trào dâng của Mục Lôi, dường như nàng chặn ở trong n.g.ự.c.

Không lên xuống, giống như nhét một cục bông, cực kỳ khó chịu.

Hồi lâu, mới từ từ tìm giọng khô khốc của : "Ta quả thật hiểu lắm cái loại mà nàng ... từ tiếng Hán thế nào nhỉ, gông xiềng? Cầm tù? Câu thúc? Ta rõ ý nhưng thể cảm giác nàng khó chịu."

"Chỉ là nàng cũng đừng như , đáng c.h.ế.t chứ. Tú Tú, sinh mệnh vĩnh viễn bất kỳ cảm xúc nào, là vĩnh viễn. Nàng sai chuyện gì cả, là ép nàng, tại ."

Nói xong câu , Mục Lôi cũng còn thể thêm cái gì nữa, khuyên giải nàng nhưng dường như tất cả những lời thể nghĩ đến, đều thích hợp lúc , đó thoáng nhớ Thương Ninh Tú lúc ban đầu, động một chút là đòi c.h.ế.t đòi sống, cả ngày vẻ mặt bi phẫn chịu oan ức.

Tuy rằng lâu thấy trạng thái đó nàng nhưng bây giờ nhớ , trào lên một nỗi đau lòng muộn màng lâu, n.g.ự.c nghẹn càng thêm lợi hại.

Sau mấy thôi, lời cũng đổi qua mấy vòng, cuối cùng biến thành sự thỏa hiệp giọng điệu mềm mỏng: "Được, nữa, nàng gì thì , chú ý an ."

Thương Ninh Tú , nàng vốn cảm thấy còn lý trí, kết quả Mục Lôi xoa đầu nàng hai cái, liền từ sống mũi cay xè đến tận cổ họng, nước mắt bắt đầu tự trào ngoài.

Nàng thành tiếng, cho Mục Lôi thấy, bèn dứt khoát gục xuống bàn chôn mắt trong cánh tay, khàn giọng : "Đương nhiên là tại ."

"Ừ, tại ."

.

Sáng sớm ngày mùng năm tháng tư, Mục Lôi vẫn dậy từ sớm, nấu canh đậu và bánh trôi nhỏ cho nàng, tháo dỡ bọc đựng vàng thoi nến thơm , dùng túi vải bọc đồ treo lên túi ngựa.

Thương Ninh Tú xoay lên ngựa, Mục Lôi một bên nàng, trong miệng ngậm cuống lá bạc hà, hai tay khoanh n.g.ự.c dựa bên cửa lều thuận miệng hỏi: "Khoảng bao lâu? Giờ nào về, chân núi đón nàng?"

Nói ngắn thì sợ chạy xa, dài khiến nghi ngờ, Thương Ninh Tú cân nhắc một phen, mở miệng : "Giờ Ngọ chắc là xong, cần đón , đường, chỗ bao xa , lát nữa là cưỡi ngựa về ."

Thời gian lâu hơn nhiều so với dự tính của Mục Lôi, nhướng mày nhưng cũng thêm gì nữa, răng nhẹ nhàng nghiền cuống lá, hỏi: "Trưa ăn gì?"

Thương Ninh Tú: "Sao cũng , quyết định ."

Mục Lôi khẽ một tiếng: "Được, , nhanh , sớm về sớm."

"Vậy đây."

Thương Ninh Tú cưỡi lưng ngựa, nắng sớm chiếu lên nửa , nàng mắt nam nhân, cuối cùng vẫn quyết định lời từ biệt với : "... Tạm biệt."

"Ừ, ." Mục Lôi hất cằm, tuấn mã tung vó, chạy bước nhỏ dần dần rời khỏi tầm mắt.

Thương Ninh Tú kìm nén cảm xúc kích động trong lòng, khi rời khỏi trạm canh gác cổng lớn bộ lạc Già Lam, liền bắt đầu thúc ngựa chạy như điên.

Thương đội nhổ trại lúc giờ Mão ba khắc, hiện giờ giờ Mão mới qua lâu, phóng mắt trâu bò dê ngựa chăn thả đồng cỏ đều tỉnh ngủ, tiếng móng ngựa đạp vỡ thảo nguyên yên tĩnh, trạm canh gác dọc đường đều nhận nàng, Thương Ninh Tú thông suốt cản trở lao phạm vi núi Nhạn Lộc, men theo chân núi chạy về hướng Đông Nam.

Hạ Chiêu sớm chờ ở đó, tai gã thính, từ xa thấy tiếng móng ngựa, nâng cao cảnh giác, đề phòng vạn nhất Quận chúa cắt đuôi nam nhân , gã buộc chiếm tiên cơ đ.á.n.h lén.

Âm thanh từ xa đến gần, dần dần còn tiếng gọi lớn nhỏ của Thương Ninh Tú, đang gọi Hạ đại ca, hiển nhiên là nàng đến một , đang tìm gã.

Hạ Chiêu lúc mới từ cây hiện : "Quận chúa, thuộc hạ ở đây."

"Hạ đại ca!" Thương Ninh Tú vui mừng khôn xiết, thúc ngựa qua đó mới phát hiện cây còn một đôi nam nữ trẻ tuổi, trông vẻ đều lớn hơn nàng một chút, Thương Ninh Tú nhận , đây hẳn là cặp em trai em gái của Hạ Chiêu.

Cặp em là song sinh, những năm đại ca Đại Ngân tòng quân, hai em liền vẫn luôn ở cùng chút buôn bán nhỏ, đều là thành thật an phận, cả đời từng gặp nhân vật lớn, vị cô nương là Quận chúa tôn quý từng hoàng cung đại viện, hai em ít nhiều đều chút câu nệ, yên lặng ngoan ngoãn chờ ở một bên lời nào.

Vốn dĩ trong kế hoạch của Hạ Chiêu mang theo bọn họ, định để hai em theo thương đội bình an trở về Hòa Thạc, cũng ảnh hưởng việc buôn bán của bọn họ ở trạm bộ lạc tiếp theo nhưng đó là trong tình huống giải quyết xong Ni Thụy. Hiện giờ chỉ Ni Thụy giải quyết, còn Mục Lôi thấy bọn họ từng giao lưu, cho nên để cho an , Hạ Chiêu buộc mang cả hai em cùng.

Thương Ninh Tú thấy hai bọn họ thì cơ bản cũng đoán nguyên do trong đó, sờ soạng nửa ngày tháo vòng tay hạt mã não và dây chuyền hạt lam hồng của đưa qua, áy náy : "Xin hai vị ca ca tỷ tỷ vì nguyên nhân của , đảo lộn kế hoạch ban đầu của . Ta thấy nhiều hàng hóa của như cũng thể lấy , đều để trong thương đội ? Tổn thất tài sản gây trong đó, nhất định sẽ trả gấp bội, cái cứ cầm , đợi trở về trong phủ Hầu, sẽ tạ ơn sâu đại ân của các vị."

Người thành thật Hạ Phong dám nhận, xua tay cầu cứu về phía đại ca nhà .

"Cầm , một chút tâm ý của Quận chúa." Hạ Chiêu là thẳng tính, cũng chối từ. Vốn dĩ gã yêu cầu các em bỏ hàng hóa theo , trong lòng cũng chút thua thiệt nhưng bản gã vốn của cải gì, ngoài đường buôn bán cũng mang bao nhiêu tiền, chút tiền bạc còn giữ để lo liệu ăn ở về , Quận chúa nguyện ý bù đắp một ít tổn thất cho các em, cũng là chuyện gì bằng.

Đại ca gật đầu, Hạ Phong lúc mới cúi đầu cẩn thận nhận lấy, mấy tiếng cảm ơn xong, đưa đồ cho em gái cất kỹ.

Hạ Chiêu lãng phí thời gian nữa, trầm giọng : "Việc nên chậm trễ, chúng lập tức lên đường. Thương đội về phía Bắc, nam nhân phát hiện Quận chúa thấy , phản ứng đầu tiên tất nhiên là đuổi theo thương đội, thể tranh thủ cho chúng thêm một chút thời gian. Trạm canh gác của bộ lạc bố trí dày đặc nhưng thuộc hạ dò đường , chân núi Nhạn Lộc là điểm mù, thể từ phía vòng khỏi lãnh địa của bọn họ, khi ngoài chúng sẽ về hướng Đông Nam, phi ngựa nhanh, chỉ cần khỏi vòng ngoài lớn của tuyến Nhị Nhất, rời khỏi dải đất lấy hai bộ lạc lớn Già Lam và Xích Sa trung tâm, chuyện về sẽ dễ thôi."

 

 

Loading...