Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 79: Tướng công

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong quán , Thương Ninh Tú ăn điểm tâm, dùng tay đ.ấ.m đ.ấ.m đôi chân mỏi của , cầu thang đá xuống núi ban nãy quá dài, nàng xuống gấp, chạy một mạch quá sức.

Từ hướng phố binh khí truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn, còn đang vội vàng chạy về phía đó để xem náo nhiệt, dường như đang đ.á.n.h ẩu đả, động tĩnh gây khá lớn.

Thương Ninh Tú vươn cổ một cái nhưng tầm quá lệch nên thấy gì, đang định dậy về phía xem tình hình thế nào thì thấy phía một giọng quen thuộc vui mừng gọi nàng: "Tú Tú!"

Liễu Tương Nghi mặc một bộ váy lụa màu tím trong xe ngựa, ban đầu dám tin tưởng tưởng lầm, mãi đến khi Thương Ninh Tú tiếng đầu , ánh mắt hai chạm , cả hai đều mừng sợ: "Đại tẩu!"

"Tú Tú, , vẫn còn sống." Liễu Tương Nghi nắm lấy tay Thương Ninh Tú, kích động : "Thật quá, cha và quan nhân còn sống chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết."

Cảm xúc đang dâng trào của Thương Ninh Tú tụt xuống hơn một nửa.

Nàng để Liễu Tương Nghi , chuyển chủ đề: "Đại tẩu, tỷ đến nơi hẻo lánh thế ? Đi tiếp về phía là tiền tuyến ."

Liễu Tương Nghi : "Tỷ nhận bồ câu đưa thư của quan nhân nên vội vàng chạy tới, chiến sự tiền tuyến căng thẳng, bọn họ gặp vấn đề nan giải, là cần thuật toán của tỷ giúp tính toán vài thứ nên tỷ liền vội vàng tới đây."

Liễu Tương Nghi bái sư bậc thầy toán học Da Luật lão , là học trò đắc ý của ông, khả năng tính toán vô cùng lợi hại.

"Đại ca bọn họ gặp khó khăn ?" Thương Ninh Tú sững sờ, đó nghĩ đến lúc Hạ Chiêu còn sống từng bảy vạn đại quân áp sát biên giới, thu phục đất đai mất một mạch đến biên ải Tĩnh Châu nhưng đó Tĩnh Châu mà nàng thấy rõ ràng vẫn Hạ quân kiểm soát, chắc chắn là vẫn công hạ .

Liễu Tương Nghi thở dài : " , quan nhân những vùng đất mất đó đều là dễ công khó thủ, chỉ biên ải Tĩnh Châu là dễ thủ khó công, nếu lấy thành Tĩnh Châu, chín thành Tây Nam phía thành nào chịu nổi đợt tấn công thứ hai, cho nên bọn họ đang sốt ruột lo lắng lắm. Không chuyện nữa, Tú Tú, còn sống, tại về nhà? Ở Minh Vọng Quan gì?"

Thương Ninh Tú tránh ánh mắt, cúi đầu xuống: "Đại tẩu, chuyện quá khúc chiết... tóm là một lời khó hết."

Liễu Tương Nghi nàng nên cũng miễn cưỡng, vỗ vỗ vai nàng bảo: "Bất kể thế nào, là quan trọng nhất, quan nhân sắp xếp một trang viên ở khu vực yên tĩnh ngoại thành, cùng tỷ nhé? Chàng bận rộn quân vụ, hôm nay tuần tra thao trường xong, chậm nhất là tối mai sẽ thể tới gặp mặt."

Thương Ninh Tú gặp đại ca, nàng đầu , thấy Mục Lôi vẫn lên, bèn sang với Liễu Tương Nghi: "Đại tẩu, tỷ đợi một lát, còn một... một bạn cùng, đưa cùng."

Bên , phố binh khí, mấy phó tướng vệ binh của Xích Vũ Doanh kiểm kê xong đồ sắt buộc lên xe nhưng mãi vẫn thấy tướng quân nhà . Mấy cưỡi ngựa theo chỗ đám đông tụ tập, giải tán quần chúng vây xem, liền thấy Thương Minh Tranh đang đ.á.n.h đến đỏ mặt tía tai với một gã nam nhân ngoại tộc hình cường tráng.

Mục Lôi định thật sự gây án mạng ngay đường lớn thế , dù hai chỉ là tranh cãi miệng lưỡi cũng đến mức đó.

Hắn tay chừng mực, nhân cơ hội túm lấy cổ Thương Minh Tranh đè y xuống đất: "Phục ? Chiêu trò đ.á.n.h đ.ấ.m cũng nhiều đấy, gặp ông đây coi như ngươi xui xẻo, ông đây chuyên trị mấy thứ màu mè hoa lá hẹ của ngươi."

Thèm mala quá

"Địt nhà ngươi, ngươi chơi với ông đây ?" Thương Minh Tranh phục, dùng sức giãy giụa hất xuống. Gã nam nhân cứ tránh né thuật cầm nã của y chịu giao đấu trực diện, đó nhân cơ hội cướp ngựa của y, ghì c.h.ặ.t dây cương ngựa chồm lên đá y ngã xuống đất.

"Tướng quân!" lúc các phó tướng chạy tới, một đám định xông lên giúp đỡ nhưng Thương Minh Tranh cả đời hiếu thắng, nếu để thuộc hạ đông thế mạnh cứu xuống thì chẳng khác nào biến tướng thừa nhận thua tên mãng phu thảo nguyên , thế thì quá mất mặt.

"Đều động đậy!" Thương Minh Tranh quát lớn một tiếng ngăn cản tiến lên.

Nam nhân bật một cái, sự vận động kịch liệt cuối cùng cũng dậy thoát khỏi sự kìm kẹp, cổ y hằn lên một vết đỏ tươi, nới lỏng cổ áo giáp, lùi hung tợn trừng mắt Mục Lôi. Y còn việc phía , thể chậm trễ ở đây quá lâu.

Thương Minh Tranh dùng ngón cái thô bạo quệt vệt m.á.u rỉ ở khóe miệng, chỉ tay về phía mấy cái đầy vẻ đe dọa: "Ông đây nhớ kỹ ngươi ."

Nói xong, nam nhân sa sầm mặt mày xoay lên ngựa, quất roi ngựa tung bụi bỏ .

Mục Lôi tặc lưỡi huýt sáo một tiếng, đ.á.n.h thắng , tâm trạng cũng tệ, dắt Vân Mẫu quán .

Kết quả đang lên dốc, mới ló đầu thấy từ xa Thương Ninh Tú còn ở vị trí ban đầu nữa, mà đang bên cạnh một chiếc xe ngựa bên đường, bên cạnh còn một nữ nhân Trung Nguyên đang chuyện với nàng.

Trong lòng nam nhân trầm xuống, phản ứng theo bản năng dâng lên, nụ khóe môi biến mất trong nháy mắt.

Thương Ninh Tú cũng thấy Mục Lôi , bèn vội vàng chào hỏi Liễu Tương Nghi: "Đại tẩu, tỷ đợi một lát, với vài câu." Sau đó chạy chậm một mạch về phía Mục Lôi.

Sắc mặt nam nhân khi thấy nàng chạy về phía mới dịu vài phần, bởi vì biểu cảm của nàng trông vẻ hoảng hốt lo sợ như , trạng thái nàng , hề chột , trông giống như đang tính kế bỏ trốn.

Thương Ninh Tú đầu Liễu Tương Nghi với nàng , đó mượn hình Vân Mẫu che chắn, ở góc độ Liễu Tương Nghi thấy kéo cổ tay Mục Lôi một cái, kéo cùng dốc.

"Người là đại tẩu của , tỷ đến tìm đại ca , cùng bọn họ đến trang viên ở vài ngày, ngươi... ngươi cùng ?" Thương Ninh Tú ngẩng đầu hỏi.

Nghe đến đây, biểu cảm của Mục Lôi mới coi như chuyển từ âm u sang trời quang mây tạnh.

Hắn nhếch khóe môi gật đầu : "Đi, đương nhiên là cùng."

Nhận câu trả lời, Thương Ninh Tú căng thẳng đảo mắt, đó nhỏ giọng điều kiện với : "Vậy... ngươi hứa với một chuyện, mặt trưởng và tẩu t.ử của , ngươi thể, tạm thời đừng để lộ mối quan hệ... ừm... mối quan hệ kiểu của chúng ?"

"Ý gì đây?" Mục Lôi thì nhíu mày, rõ ràng là vui.

"Ây da, chính là chính là đại ca đại tẩu cũng là đầu tiên gặp ngươi, đột ngột quá chắc chắn họ chấp nhận , đến lúc đó ngộ nhỡ xảy xung đột gì, khí sẽ khó xử lắm..." Thương Ninh Tú đảo mắt qua dám , cuối cùng len lén ngước mắt trộm biểu cảm của , phát hiện nam nhân đang một lời, sa sầm mặt mày chằm chằm nàng.

"Ngươi đừng như , ngươi nghĩ xem, Trung Nguyên bọn bao quy tắc cưới hỏi, hai chẳng dính cái nào, tính tình đại ca nóng nảy, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó ngươi thương ngươi thương đều ."

"Ông đây mà sợ thương chút đỉnh ? Ca ca nàng đ.á.n.h thì đ.á.n.h trả để đ.á.n.h là chứ gì, thương ."

Thương Ninh Tú bước tới ôm lấy cánh tay , gác mặt lên tay ngẩng đầu : "Cũng thể như ... Hơn nữa ca ca hiện đang đ.á.n.h trận, đang lúc dầu sôi lửa bỏng, ngộ nhỡ vì chuyện của mà phân tâm, đúng là muôn c.h.ế.t cũng chuộc hết tội. Bây giờ thật sự lúc để họ , nào, hửm? Ta ngươi thương mà, chịu thiệt một chút nhé?"

Mục Lôi gì cúi đầu liếc nàng, Thương Ninh Tú mở to đôi mắt , khẽ chớp hai cái, dùng lay lay cánh tay : "Được ?"

Mục Lôi để ý tới nàng, Thương Ninh Tú ôm tay lắc lắc hai cái: "Được mà."

Nàng dáng vẻ của dường như còn tức giận như nữa, đằng chân lân đằng đầu một chút, khóe môi cong lên đầy mong đợi : "Ngươi gì thì coi như ngươi đồng ý đấy nhé, nuốt lời."

Thương Ninh Tú trọng lời hứa, nhân lúc phản bác ngay tại chỗ, vội vàng hì hì kéo lên: "Đi thôi thôi."

Liễu Tương Nghi bên xe ngựa đợi Thương Ninh Tú , đúng là đợi nhưng lưng còn một gã nam nhân vạm vỡ quá mức theo.

Liễu Tương Nghi là quý nữ xuất từ dòng dõi thư hương thanh lưu, sống lâu ở Ngân Kinh, nam t.ử từng gặp cũng đa phần là văn nhân mặc khách, gả cho Thương Minh Tranh, coi là cao lớn uy vũ nhất trong những nàng quen nhưng mắt , vẫn còn vượt xa hơn thế.

Trong quá trình từ xa gần, Liễu Tương Nghi qua là đang ngẩn .

"Vị là đại tẩu của Liễu Tương Nghi. Đại tẩu, tên là Khố Mục Lặc Nhĩ, là ngoại tộc thảo nguyên, vẫn luôn gọi là Mục Lôi, lúc ở Bàn Thành chính là gặp cứu ."

Mãi đến khi Thương Ninh Tú tới mặt, mở miệng giới thiệu cho hai , Liễu Tương Nghi mới hắng giọng cuối cùng cũng tìm giọng của : "Mục... đại ân của Mục công t.ử, Trung Nghị Hầu phủ chúng vô cùng cảm tạ..."

Ngũ quan Mục Lôi thâm sâu, vốn dĩ tướng mạo mang tính tấn công, nhất là hiện giờ bày sắc mặt gì, rơi trong mắt lạ, quả thật là âm trầm đáng sợ.

Liễu Tương Nghi sợ hãi, gượng gạo tự nhiên lắm, khi Mục Lôi gật đầu với nàng thì nàng thêm câu thứ hai nữa, may mà lúc Thương Ninh Tú giải vây cho nàng : "Đại tẩu tỷ lên xe , bọn cưỡi ngựa là ."

Xe ngựa từ từ về phía tây, hướng về phía trang viên bọn họ sắp xếp.

Thương Ninh Tú và Mục Lôi cưỡi ngựa theo phía , một đen một trắng hai con ngựa, chở theo chủ nhân của mỗi cùng ánh hoàng hôn. Suốt dọc đường Mục Lôi chẳng năng gì, Thương Ninh Tú về phía , gã sai vặt và hộ vệ đều cưỡi ngựa , nữ sử theo Liễu Tương Nghi trong xe ngựa, chắc là ai thấy bọn họ.

Thế là Thương Ninh Tú nhân cơ hội thúc ngựa gần một chút, dùng chân khẽ đá giày .

Mục Lôi liếc mắt sang, chằm chằm nàng một lúc, bỗng nhiên mở miệng : "Thời hạn?"

"Hả?" Một câu chẳng đầu chẳng đuôi khiến Thương Ninh Tú ngơ ngác: "Cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-79-tuong-cong.html.]

Mục Lôi trầm giọng : "Giả vờ vợ của ông đây mặt tẩu nàng, giả vờ trong sạch quan hệ gì với ông đây, một thời hạn."

Thương Ninh Tú căng thẳng chiếc xe ngựa phía , may mà ở giữa vẫn còn một cách, còn tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe che giấu, nếu chú ý lắng thì phía chắc sẽ thấy âm thanh ở đây.

Nàng ngẫm nghĩ, nhỏ giọng : "Ta chỉ ở ba ngày , ?"

"Không giục nàng, thời hạn cái ." Mục Lôi nhíu mày cho nàng cơ hội giả ngu: "Cái là khi nào thì cho họ quan hệ của chúng ."

Thương Ninh Tú lên tiếng giả c.h.ế.t, Mục Lôi truy hỏi: "Nói chuyện, nếu nàng đưa thời hạn, thì theo ý ."

Nàng lập tức báo động đỏ, ánh mắt đầy cảnh giác: "Ngươi gì, nếu ngươi bậy thì nữa, bây giờ ngay. Nghe thấy hả, ngươi mà bậy là đấy... Ta đấy nhé?"

Mục Lôi để ý đến nàng, Thương Ninh Tú nhận phản hồi mong , dùng chân đá giày , từng cái từng cái, giống hệt lúc lay tay : "Nói chuyện chứ, bậy , hửm? Hứa với ?"

Mục Lôi chịu nổi mấy động tác nhỏ của nàng, nhíu mày bất đắc dĩ : "Nói chuyện đàng hoàng, đừng gian lận."

Thương Ninh Tú mặt đoán ý, kiên định nữa, trong lòng thầm, miệng cũng kìm cong lên, chỉ chọc thủng cái vẻ cố tình nghiêm túc của , trong khoảnh khắc đó miệng nhanh hơn não buột miệng thốt : "Tướng công?"

"... Đù." Hai chữ, Mục Lôi vỡ trận, cảm xúc trong lòng kích động, khóe miệng bắt đầu bay lên, liếc nàng: "Gọi thêm tiếng nữa."

"Ta , ngươi thấy ." Thương Ninh Tú thu hồi tầm mắt về phía , má ít nhiều cũng nóng lên.

"Gọi thêm tiếng nữa, nhanh lên." Mục Lôi thúc giục: "Gọi thì hứa với nàng."

"Vậy với ngươi nhé." Thương Ninh Tú : "Không chỉ ban ngày, buổi tối chắc chắn cũng chia ngủ hai phòng, ngươi giở thói lưu manh mẩy đấy."

Trong lòng Mục Lôi bây giờ vui vẻ, đầy đầu đều là tiếng tướng công, cũng trở nên vô cùng dễ chuyện: "Không , buổi tối thể trèo tường tìm nàng."

Thương Ninh Tú hít một : "Thế sẽ thấy mất."

"Không . Nàng đừng đ.á.n.h trống lảng, nhanh lên, gọi một tiếng nữa, gọi thì cái gì cũng đồng ý với nàng." Đôi mắt Mục Lôi ánh hoàng hôn sáng long lanh chằm chằm nàng.

Thương Ninh Tú căng thẳng ánh mắt như của nhưng cho dù hổ, một hồi chuẩn , nàng vẫn mềm giọng : "Tướng công ."

Khác biệt một chữ, lực sát thương khác biệt một trời một vực.

Dự đoán tâm lý của Mục Lôi vượt qua nhiều, tim bất ngờ va mạnh một cái, cảm xúc đẩy lên đỉnh điểm.

Hắn đáp nàng: "Ơi. Tối tìm nàng."

Khi xe ngựa đến trang viên, sắc trời cũng gần tối đen.

Thị nữ nhảy xuống , đó đỡ chủ t.ử trong xe. Dáng vẻ Liễu Tương Nghi đoan trang đúng mực, khí chất tiểu thư khuê các dòng dõi thư hương, nàng liếc Thương Ninh Tú phía , quan tâm hỏi: "Tú Tú, mặt đỏ thế."

Thương Ninh Tú chột , sờ mặt một cái: "Có ? Chắc là do nắng chiếu đấy."

Liễu Tương Nghi nghĩ nhiều, nắm tay nàng trong, : "Nơi gần biên ải nắng gắt hơn, đừng thấy hoàng hôn vẻ lười biếng, da mặt mỏng manh, lâu cũng chịu nổi. Tỷ mang theo ít nước tường vi, lát nữa sai đưa cho một ít, buổi tối đắp lên sẽ đỡ hơn."

Trang viên rộng rãi, hai cái sân nhỏ, sương phòng cũng mười mấy gian, chia đôi thành hai đầu đông tây.

Thương Ninh Tú lo lắng chuyện Mục Lôi tối nay sẽ đến tìm nàng nên đương nhiên chọn cái sân nhỏ đối xứng với Liễu Tương Nghi, đồng thời khéo léo từ chối ý ở sương phòng bên cạnh để bầu bạn của nàng .

Sân nhỏ quét dọn sạch sẽ, trong viện bố trí hai thị nữ cận và bốn nha đầu việc nặng, trong bếp nhỏ còn một đầu bếp nữ trông vẻ thật thà.

Vốn dĩ cô em chồng mất tích lâu như cuối cùng cũng về nhà, Liễu Tương Nghi lẽ nên cùng nàng ăn một bữa cơm để trấn an nhưng như thì tránh khỏi gọi cả vị tráng sĩ cứu nàng cùng ăn. Liễu Tương Nghi quả thật chút sợ hãi, bèn nghĩ đợi ngày mai Thương Minh Tranh về tính .

Trong sương phòng phía đông và tây đều nữ quyến, Mục Lôi bèn sắp xếp đến phòng khách ở hậu viện.

Đầu bếp nữ là đến từ Tương Châu, sở trường là các món nhiều dầu nhiều ớt, khi chuẩn bữa ăn hỏi khẩu vị của Thương Ninh Tú ăn cay , nàng trả lời là cũng tạm , đó món ăn bưng lên, Thương Ninh Tú liền phát hiện khái niệm độ cay của và đầu bếp nữ Tương Châu e là cùng một tiêu chuẩn.

Nàng cay đến mức quạt lấy quạt để, đầu bếp nữ vội vàng bưng một bát bánh trôi rượu nếp ngọt ngào lên cho nàng giải cay.

Dùng xong bữa tối, hai nữ sử cận chuẩn hầu hạ Thương Ninh Tú tắm gội đồ, lúc đúng lúc bên đông sương viện mang nước tường vi của Liễu Tương Nghi tới, một nữ sử cửa nhận lấy, còn thì thử nhiệt độ nước.

Trong phòng ngủ chỉ còn một Thương Ninh Tú, cửa sổ phía bỗng nhiên gõ hai tiếng, kết quả nàng quên khóa, Mục Lôi trực tiếp gõ mở , Thương Ninh Tú cởi áo khoác giật nảy .

Nàng ôm n.g.ự.c, thấy trèo là Mục Lôi mới thở phào nhẹ nhõm: "Sao ngươi đến sớm thế, ai thấy chứ?"

Thương Ninh Tú vốn tưởng rằng Mục Lôi ít nhất đợi đến lúc đêm khuya thanh vắng mới tiện trèo tường.

"Thế mà còn sớm , trời tối đen ." Nam nhân cho là đúng, khi đóng cửa sổ khóa , liếc mắt đ.á.n.h giá cách bài trí trong phòng nàng, đồ đạc đều nhỏ nhắn xinh xắn, phòng thích hợp cho kiểu con gái như nàng: "Ta tốn chút thời gian mò đường, nếu thì đến từ giờ cơm ."

"A, ngươi vẫn ăn cơm ?" Thương Ninh Tú chút áy náy, hại lén lút chạy lung tung như ăn trộm: "Ta bảo các nàng mang chút đồ ăn ."

Mục Lôi lắc đầu: "Không cần, cầm theo ít đồ ăn ."

Vừa , nam nhân nôn nóng dằn nổi, một tay nắm lấy cổ Thương Ninh Tú, khẽ bóp đẩy nàng về phía , cúi xuống chiếm lấy đôi môi đỏ mọng vẫn còn hé mở , dùng sức mút mát hấp thụ dưỡng chất. Hắn sớm chịu nổi , nhất là lúc chiều nay.

Trước đó là do vẫn luôn lo lắng thể nàng lành, tâm trạng cũng , mới thể c.ắ.n răng nhịn mãi.

Bây giờ ngầm đồng ý, Mục Lôi lãng phí bất cứ chút thời gian nào, hiện giờ chỉ hung hăng vui vẻ một trận với cái ả yêu tinh học cách hành hạ khác , ăn sạch sành sanh bụng.

Hắn hôn nhanh gấp, khí giữa môi lưỡi quấn quýt tạo âm thanh nhỏ, một tay bế bổng Thương Ninh Tú lên nâng cao đè lên tường tiếp tục hôn.

Thương Ninh Tú hôn đến choáng váng đầu óc trong thở dồn dập rối loạn và lực đạo phần thô lỗ của , nàng thở nổi n.g.ự.c phập phồng, cũng theo kịp nhịp điệu của , mãi đến khi bên tai thấy tiếng mở cửa truyền đến từ gian ngoài, Thương Ninh Tú mới cuối cùng cơ hội vỗ vỗ bảo dậy, tranh thủ chút khe hở thở hổn hển : "Có , ."

Mục Lôi lúc mới rời khỏi môi nàng, tràn đầy d.ụ.c vọng mắt nàng thúc giục: "Bảo bọn họ ngoài."

Nam nhân sang tìm cổ nàng, Thương Ninh Tú ngửa mặt hắng giọng hồi lâu, đợi đến khi cảm thấy giọng bình thường mới lên tiếng: "Các ngươi lui xuống , gọi thì cần nữa."

Các thị nữ đồng thanh đáp một tiếng, đợi tiếng bước chân sột soạt tiếp nối tiếng đóng cửa, gian ngoài yên tĩnh, nam nhân mặt cuối cùng cũng thể buông tay chân . Mục Lôi tiên bế nàng đặt lên tủ nhưng độ cao thích hợp bằng cái trong lều của , thế là dứt khoát vớt lên đè xuống giường.

Thương Ninh Tú giường, nam nhân quỳ nàng lột quần áo ném xuống giường, lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, đó bắt đầu cởi thắt lưng.

"Cần cái ?" Mục Lôi cầm thắt lưng của lắc lắc mắt nàng, Thương Ninh Tú lập tức nhớ những ký ức c.h.ế.t nào đó, lắc đầu như trống bỏi: "Không cần cần, mang ."

Hắn nhanh ch.óng dọn sạch chướng ngại vật, cuối cùng cũng như nguyện thể tiếp xúc cách với nàng một nữa, vùi đầu hõm cổ mút mát hôn hít: "Thơm thật, thèm c.h.ế.t ông đây , nàng mười mấy ngày nay sống thế nào ."

Mục Lôi thích cố ý dùng vết chai trong lòng bàn tay để kích thích nàng.

Miệng nhỏ của Thương Ninh Tú khẽ hé mở hỗ trợ hô hấp, đôi bàn tay to lớn châm lửa khắp nơi, còn bắt đầu hừ hừ ư ư sắp chịu nổi : "Đừng nữa, ."

Mục Lôi tự chuyến e là khó kìm chế , công tác chuẩn vô cùng đầy đủ: "Đợi thêm chút nữa, sắp ."

Thương Ninh Tú ngửa cổ khẽ thở dốc: "Được , sợ."

 

 

Loading...