Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 82: Đêm thâu
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:30:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiệt độ cơ thể nàng cao bằng , khi hôn lên cảm giác man mát.
Thương Ninh Tú in dấu môi lên môi nam nhân, trong lòng Mục Lôi ý niệm cuộn trào mãnh liệt nhưng vẫn cố gắng giữ yên bất động, quyết quấy rầy nụ hôn chủ động hiếm hoi của vợ . Hắn phối hợp hé miệng, mong chờ nàng thể nhanh ch.óng tiến lãnh địa của .
Thương Ninh Tú nhắm mắt, ôm cổ mút mát triền miên, đầu lưỡi thăm dò vươn về phía , đúng như ý nguyện của , khám phá sự ấm áp và nóng bỏng trong lĩnh vực mà nàng từng đặt chân đến.
Chỉ là một nụ hôn mà Mục Lôi toát cả mồ hôi, thỏa mãn sảng khoái. Ý bên môi kìm xuống , cứ treo mãi ở đó, mãn nguyện hôn lên mặt, lên mắt nàng từng cái một, ôm c.h.ặ.t lòng để bình thở, tiếc nuối : "Nếu lát nữa còn việc quan trọng thể mất sức, ông đây thật c.h.ế.t nàng ngay bây giờ."
Thương Ninh Tú dựa lòng , ngẩng đầu hỏi: "Chàng đang giúp đại ca đ.á.n.h trận ?"
"Cũng coi như là . Trước đây chúng ở ngoài quan ải chẳng thiết kế để Ba Xà cướp xe lương thảo của Đại Hạ , nàng còn nhớ chứ? Hai nhóm đó c.ắ.n ." Mục Lôi khẽ , "Lũ rắn vô bản lĩnh khác thì nhưng đ.á.n.h một cái chạy thì đúng là lão làng. Bọn chúng đại bản doanh cũng chẳng bao nhiêu trang vật tư, hành trang gọn nhẹ, cưỡi ngựa chạy nhanh, Hạ quân từng gặp loại vô kiểu , chắc là phiền c.h.ế.t ."
"Bảy vạn đại quân còn hạ thành Tĩnh Châu, Ba Xà chỉ mấy , mà tác dụng ?" Thương Ninh Tú ít nhiều chút kinh ngạc.
Mục Lôi biểu cảm của nàng, nhếch môi : "Nàng loài động vật khó chơi nhất thảo nguyên là gì ? Bầy sói thể dùng lửa xua đuổi, trâu rừng sức lớn nhưng tốc độ nhanh cũng chẳng thông minh, ngay cả rắn độc cũng chỉ dám liều mạng c.ắ.n một cái để tự vệ khi gần chứ chủ động tấn công. nếu thứ nàng gặp là Hồ mã phong, thì chỉ nước đầu bỏ chạy thật nhanh thôi."
"Nhỏ mà linh hoạt, thù dai, thù tất báo, điên cuồng sợ c.h.ế.t." Mục Lôi hình dung, "Nhìn thì vẻ chỉ là một vết thương nhỏ xíu nhưng chích nhiều phát thì cũng đau lắm đấy. Nhất là trong tình huống bọn chúng cướp quân trang và lương thực."
"... Sao cảm thấy miêu tả thế , hóa Ba Xà lợi hại đến ." Thương Ninh Tú từng chứng kiến trận thế Ba Xà tập kích bộ lạc Già Lam, tuy rằng tính cơ động và sức chiến đấu quả thật mạnh nhưng nếu chống quân đội chính quy trong khi lượng chênh lệch lớn như , nàng vẫn cảm thấy khó mà hiểu , "Cho dù bọn họ ngao khuyển, thì lượng ch.ó rốt cuộc cũng hạn mà."
"Nếu là Ba Xà đây thì quả thật khó . Đây cũng chính là chuyện bận rộn mấy ngày nay." Mục Lôi xoa đầu nàng, "Ta tìm chút manh mối , bọn chúng trốn núi im lặng tiếng suốt cả mùa đông là để lén lút chế tạo một loại v.ũ k.h.í mới lạ, một cái thứ đồ chơi màu đen gì đó, lực sát thương mạnh, cho nên Hạ quân kịp đề phòng chịu thiệt thòi, nhịp độ của bọn họ ít nhiều cũng ảnh hưởng, đang nghĩ cách để hất cái thứ cao da ch.ó dính ."
"Vũ khí gì mà lợi hại thế?"
"Ta cũng mau ch.óng cho rõ, nếu đám rắn vô quấy xong Trung Nguyên quấy ông đây thì phiền c.h.ế.t."
Mục Lôi nán đây quá lâu, khi đè âu yếm một hồi, đến giờ, trời sáng xuất phát rời . Trước khi còn dùng hai ngón tay véo chút thịt mềm ít ỏi còn sót bên má nàng, nghiêm túc dặn dò nàng ăn uống cho đàng hoàng.
Sau đó là mấy ngày bặt vô âm tín.
chuyến Mục Lôi trở về , trạng thái của Thương Ninh Tú lên trông thấy, coi như ăn ngủ , sắc mặt cũng hồng hào đôi chút, Liễu Tương Nghi nàng cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.
Lại qua hai ngày, cuối cùng cũng đợi chút tin tức.
Người trong quân đến thông báo, mang theo thư tay của Thương Minh Tranh cầu kiến Liễu Tương Nghi. Nội dung là cần Liễu Tương Nghi lập tức lên đường đến Xích Vũ Nhị Doanh ở phía đông cầu Phi Định để gặp mặt, mang theo tất cả công cụ vật liệu cần thiết cho việc toán . Cuối thư còn chú thích thêm một câu, vốn dĩ phu nhân lặn lội đường xa đến giúp đỡ là y đích đến đón nhưng quân vụ quấn thật sự dứt , mong A Tương lượng thứ.
Liễu Tương Nghi nhận thư xong liền bắt tay chuẩn xuất phát, cũng mang theo cả Thương Ninh Tú. Chỉ là Thương Ninh Tú lo ngại tin tức thể truyền đến tai phụ , tiết lộ phận của ngoài, bèn cầu xin đại tẩu, bên ngoài chỉ xưng là nhà đẻ của nàng , tỳ nữ và gã sai vặt cũng chỉ gọi nàng là Tú cô nương.
Từ trang viên ngoại thành đến Xích Vũ Nhị Doanh hơn hai mươi dặm, cưỡi ngựa thì nhanh nhưng Liễu Tương Nghi là con gái quan văn cưỡi ngựa, Thương Ninh Tú liền cùng nàng xe ngựa.
Ngân quân khổ chiến lâu, tất cả đều dựa tinh thần "trận chiến cuối cùng để lấy Tĩnh Châu" mà kiên trì chịu đựng, các tướng sĩ đều lâu về nhà gặp , cho dù Thương Minh Tranh lý do chính đáng cần phu nhân trợ chiến, cũng tiện gióng trống khua chiêng quá mức ảnh hưởng sĩ khí.
Xe ngựa của Liễu Tương Nghi từ cửa hông mấy ai chú ý, Thương Minh Tranh gác quân vụ đích đón.
Trời ngả về chiều, Thương Minh Tranh xót vợ và em gái xe ngựa xóc nảy lâu, bèn chuẩn xong doanh trượng sạch sẽ, hôm nay nghỉ ngơi , sáng sớm mai hãy đến cầu Phi Định xem xét.
Liễu Tương Nghi mặt trời, : "Bây giờ sắp sang hè , mặt trời còn lâu mới lặn, nếu chỗ đó cách đây xa, hôm nay xem một chút, trong lòng cũng tính toán đại khái."
Như tự nhiên là nhất, Thương Minh Tranh đáp: "Được, dặn dò bọn họ vài câu tới ngay."
Cầu Phi Định là một cây cầu lớn khá nổi tiếng trong lãnh thổ Đại Ngân, do bậc thầy về thuyền kiều là Mặc Tân đại sư đích thiết kế, mất hơn mười năm mới thành. Ngoài tác dụng quan trọng mà nó gánh vác, tạo hình hoành tráng khiến trầm trồ thán phục cũng là sự tồn tại độc nhất vô nhị.
Thương Ninh Tú và Liễu Tương Nghi đều là đầu tiên thấy cầu Phi Định, cho dù là trong xe ngựa từ xa cũng nhịn mà tán thản một hồi. Thương Minh Tranh dẫn bọn họ dọc theo con đường đá xanh xuống , thẳng đến vị trí khe sông thấp nhất.
Dưới cầu Phi Định hơn năm mươi trụ cầu, sừng sững giữa dòng sông hộ thành chảy xiết.
"Chính là chỗ ." Thương Minh Tranh ghìm cương dừng , với Liễu Tương Nghi: "Cái là từ vị trí , đến vị trí trụ cầu bên , đó vòng qua chỗ đó, sang bờ đối diện, mấy đoạn cách ở giữa , thể tính con chính xác ? Trên bản vẽ năm xưa Mặc Tân đại sư để chỉ ghi chú một cách đường thẳng nhưng con đường vòng qua đường thẳng, hiện giờ cũng cách nào qua cầu để kéo dây đo đạc."
"À đúng , còn cả tốc độ nước nữa, nhớ đây nàng từng nhắc với , tốc độ nước cũng thể lượng hóa ? Chính là kiểu thể dự tính lực xung kích mà thuyền chịu , nàng hiểu đang gì ?"
Thương Ninh Tú mà ù cả tai, thầm nghĩ loại chuyện quả nhiên để cao đồ của đại sư toán như đại tẩu đích tay.
"Tốc độ nước thể đo, sư phụ từng dạy cách ." Liễu Tương Nghi gật đầu, : " tuyến đường mà quan nhân , cần xem bản vẽ của Mặc Tân đại sư , vài con then chốt cần mới tính toán , để xem thể suy từ những con bản vẽ ."
Chỉ riêng việc tốc độ nước thể tính toán đủ khiến Thương Minh Tranh vui mừng , nam nhân toét miệng , "A Tương, nàng đúng là quá tuyệt vời, giúp việc lớn ."
Ánh mắt nam nhân nóng rực chằm chằm, nhịn sán hôn lên má nàng một cái. Giữa thanh thiên bạch nhật, bên cạnh còn Thương Ninh Tú, Liễu Tương Nghi trong nháy mắt đỏ bừng mặt đẩy y : "Quan nhân, đừng..."
Thương Ninh Tú ngay từ khoảnh khắc thấy ánh mắt của ca ca nhà hiểu rõ mười mươi, nàng quá quen thuộc với loại ánh mắt đó , chẳng cần đợi y động tác tiếp theo, tự giác và bình tĩnh nhảy xuống xe ngựa: "Muội xuống hít thở khí."
Thương Minh Tranh ha hả: "Con bé tinh ranh."
Vị trí khá khuất nẻo và hẻo lánh, trong điểm mù tầm của lính canh tường thành Tĩnh Châu, xung quanh một vòng bụi cây rậm rạp vật che chắn. Thương Ninh Tú nãy quân doanh vẫn luôn tìm kiếm Mục Lôi nhưng thấy , nàng do dự lát nữa đường về sẽ hỏi thăm đại ca một chút, lo Thương Minh Tranh sẽ tức giận.
Thương Ninh Tú thở dài, dùng mũi chân đá đá viên đá nhỏ mặt đất.
đúng lúc , nàng thấy giọng kích động vui vẻ của Mục Lôi: "Tú Tú!"
Hai chữ khiến một luồng cảm xúc trong lòng Thương Ninh Tú cũng theo đó mà dâng trào, nàng vội vàng ngẩng đầu, thấy trụ cầu phía , Mục Lôi đang cưỡi Tang Cách Lỗ, lao thẳng về phía nàng.
Mục Lôi đến gần liền trực tiếp nhảy xuống ngựa, ba chân bốn cẳng bước tới, vui sướng bế bổng nàng lên giơ cao quá đầu, "Ha ha, Tú Tú của , nàng ở đây?"
Ánh hoàng hôn chiếu lên hai , cũng chiếu lên khuôn mặt tràn đầy nụ của họ. Thương Ninh Tú cũng đang , nàng ôm eo giơ lên cao, tầm mắt bỗng chốc vượt qua đỉnh đầu , nàng vỗ : "A, cao quá, cao quá."
"Mau , nàng tới đây, tới thăm hả?" Mục Lôi ôm nàng buông, ngửa đầu tì nàng.
Thương Ninh Tú vui vẻ xong mới nhớ ca ca tẩu tẩu đều đang ở phía , trong lòng nàng thót một cái, vội vàng vỗ liên tiếp mấy cái, "Mau thả xuống, ca ở đằng kìa."
Mục Lôi về phía xe ngựa, lời thả nàng xuống.
Thương Ninh Tú vội vàng sửa sang y phục tóc tai, chút câu nệ ngẩng đầu , quả nhiên thấy hai Thương Minh Tranh và Liễu Tương Nghi đang xe ngựa bọn họ.
Thương Minh Tranh mặt đen sì, chỉ tay trung về phía Mục Lôi mấy cái, cảnh cáo: "Ngươi đừng tưởng bỏ chút sức lực thì gì thì , chuyện nào chuyện đó, đừng hòng đằng chân lân đằng đầu với ông đây."
Mục Lôi cũng giận, khẩy một tiếng, uể oải : "Đại nam nhân như ngươi đừng lải nhải nữa, việc nhà để đó thì cứ để đó, xong chính sự chúng tính sổ ."
Sắc mặt Thương Minh Tranh lúc mới đỡ hơn chút, vẫy tay với Thương Ninh Tú: "Tú Tú, mau qua đây, về thôi."
Doanh trượng tuy điều kiện chút đơn sơ nhưng dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Gã sai vặt và tỳ nữ theo bọn họ mỗi loại hai , Liễu Tương Nghi chia một nửa cho Thương Ninh Tú, đó đến tối Mục Lôi đuổi hết ngoài, bảo bọn họ tự tìm chỗ mát mẻ mà ở, đừng phiền.
Doanh trượng của Thương Ninh Tú và Liễu Tương Nghi cách gần nhưng cửa mở lưng , thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-82-dem-thau.html.]
Mục Lôi xách con thỏ bắt bờ nước lột da rửa sạch, nhóm lửa lều chuẩn nướng thịt. Thương Ninh Tú bó gối xổm bên cạnh , thỉnh thoảng chút căng thẳng phía .
Nam nhân nướng thỏ nhíu mày : "Đại tẩu nàng tới ở trướng chủ tướng của ca nàng, chạy tới đây góp vui gì."
"Trong quân doanh vốn nữ nhân, đại trướng tướng quân của đại ca thường xuyên phó tướng , tiện." Thương Ninh Tú nhỏ giọng giải thích, còn dặn dò : "Chàng nhỏ thôi, đừng để ca thấy chạy tới tìm ."
"Sợ cái gì, tìm vợ , tìm vợ , quản rộng thế."
Mục Lôi cho là đúng : "Hơn nữa Hán các nàng chẳng câu, tiểu biệt thắng tân hôn , với tẩu t.ử nàng xa cách lâu như , nàng nghĩ nhịn ? Đều là nam nhân cả, mới rảnh mà quản nàng."
Thương Ninh Tú cứng họng. Trước khi từng cùng nam t.ử chuyện phu thê, nhiều thâm ý trong ánh mắt nàng xem hiểu cũng từng nghĩ sang hướng khác. bây giờ thì khác, trải nghiệm của bản , ánh mắt đại ca đại tẩu, quả thật là thể nào lờ .
Nàng "xì" một tiếng, ôm lấy đầu gối , thả lỏng hơn nãy một chút, "Chỉ là nhiều lý lẽ sai trái."
"Vốn dĩ tối nay cũng định về tìm nàng, may mà gặp , nếu vồ hụt."
"Việc của xong ? Cái v.ũ k.h.í lợi hại gì đó, tìm hiểu rõ nhanh thế ?" Thương Ninh Tú chút kinh ngạc.
Thèm mala quá
", là một loại hỏa khí, thể phun xa." Mục Lôi dùng d.a.o găm xẻ một cái đùi từ con thỏ nướng chín đưa cho nàng.
Sự chú ý của Thương Ninh Tú dồn hết hỏa khí, cầm xương đùi thỏ tiếp tục tò mò hỏi: "Hỏa khí? Phun ngoài? Nghĩa là , cảm thấy tưởng tượng đó là thứ gì nhỉ."
"Nguyên lý cũng gần giống mấy cái s.ú.n.g nước ống tre thụt thụt mà bọn trẻ con chơi , thể xịt ngoài. Công nghệ chắc phức tạp, đổi ống tre thành ống đồng là nhưng nhiên liệu bên trong là thứ gì mới quan trọng nhất." Mục Lôi liếc nàng một cái, giục: "Mau tranh thủ ăn lúc còn nóng."
Thương Ninh Tú vẫn tưởng tượng hình dáng thứ đó, cũng mất hứng thú, bắt đầu chậm rãi c.ắ.n từng miếng nhỏ đùi thỏ tươi mềm.
Mục Lôi bên đống lửa, lâu ngắm sườn mặt nàng lúc ăn thế .
Nam nhân mút vết dầu dính ngón tay, tầm mắt càn rỡ du tẩu nàng, từ chiếc cổ trắng ngần đến cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng đang nhai nuốt.
Thương Ninh Tú cảm nhận ánh nóng rực đó, từ từ ngẩng đầu một cái. Mục Lôi nhếch khóe môi, liếc : "Ăn cho đàng hoàng, hôm nay thời gian nhiều, đủ cho giày vò đấy."
Đêm khuya thanh vắng, vạn vật tĩnh lặng.
Buổi đêm trong quân doanh vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng bước chân nhịp điệu của lính tuần tra ngang qua, các tướng sĩ khác đều tắt đèn ngủ đúng giờ Tuất hai khắc.
Thương Minh Tranh vì yên tĩnh quấy rầy nên chọn vị trí lều cho thê t.ử khá khuất nẻo và kín đáo, dựa rìa đại doanh, xung quanh cũng ở. Sự sắp xếp tiện cho bản y đồng thời cũng tiện cho Mục Lôi, hai nam nhân đêm nay đều thỏa mãn tương đối.
Lúc đêm khuya sương xuống, Mục Lôi đang ôm Thương Ninh Tú trong lòng, bỗng nhiên mở mắt.
Hắn thấy bên ngoài động tĩnh, động tĩnh lạ, tiếng tuần tra nhịp điệu.
Mục Lôi lăn lộn thảo nguyên nhiều năm, tính cảnh giác luôn cao, nín thở lắng một lúc, vơ lấy quần áo mặc , hôn một cái lên Thương Ninh Tú vẫn đang say ngủ, dậy mở cửa ngoài.
Một vòng đuốc quanh đại doanh đó vẫn luôn sáng đèn suốt đêm, hiện giờ hai ngọn tắt, ánh sáng chập chờn, Mục Lôi phát hiện dấu chân của kẻ xâm nhập để dải đất tro ở rìa doanh trại.
Người nhiều, hai đến ba tên, đều là nam nhân, hành động cũng coi như nhanh nhẹn.
Không bao lâu , một tiếng còi lanh lảnh vang vọng x.é to.ạc màn đêm, đ.á.n.h thức hơn nửa trong quân doanh khỏi giấc mộng.
Lính tuần tra gần đó rảo bước chạy tới đầu tiên, đuốc sáng lên thành hàng, một góc quân doanh vốn dĩ tối tăm ánh lửa chiếu sáng như ban ngày.
Thương Minh Tranh khoác vội một chiếc áo chạy , theo âm thanh tìm đến hiện trường. Ở đó một đám đông binh lính vây quanh, đang xúm đè hai tên áo đen xuống đất trói gô , chính giữa còn một nam nhân cao lớn đang đạp một chân lên n.g.ự.c một tên áo đen, bóng lưng vai rộng lưng to, chỉ mặc một chiếc áo lót bó sát, chỉ cần cái dáng cao lớn vạm vỡ là nhận ngay là ai.
Mục Lôi giật phắt khăn che mặt màu đen của kẻ chân , ngờ phát hiện là quen.
"Sao cũng gặp cái tên chổi nhà ngươi thế hả." Bùi Sóc đất tức đến nghiến răng nghiến lợi, hiểu tên mãng phu thảo nguyên xuất hiện trong quân doanh Đại Ngân, còn ngủ ở cái nơi khỉ ho cò gáy .
"Hầy, ông đây khắc c.h.ế.t nhiều lắm, ngươi tính là cái thá gì." Mục Lôi cho là đúng khẩy một tiếng, binh lính bên cạnh tới chuẩn trói , bèn thuận thế thả chân , hứng thú : "Đêm hôm khuya khoắt mò nơi hẻo lánh thế , đang ủ mưu xa gì đấy? Gặp ông đây coi như hôm nay ngươi xui xẻo."
Bùi Sóc rõ chạy trời khỏi nắng, há miệng định tự sát, Mục Lôi trực tiếp đá một cước lật mặt, m.á.u me lẫn với răng và túi độc văng ngoài, trong nháy mắt sưng vù lên một mảng lớn.
Mục Lôi như một đại ca phất tay với mấy tên lính: "Trói cho c.h.ặ.t thẩm vấn kỹ càng, trông coi cẩn thận đừng để bọn chúng tự sát."
Binh lính cũng đây là ai, chỉ cảm thấy giống một nhân vật lớn, vô cùng ngoan ngoãn chắp tay đáp: "Rõ!"
Mục Lôi xoay liền thấy Thương Minh Tranh y phục còn kịp mặc chỉnh tề đang đó, nam nhân huýt sáo với y một cái: "Dô, dậy ."
Hành động cợt nhả và giới hạn khiến Thương Minh Tranh cau mày vui, quần áo Mục Lôi cũng chẳng khác gì y, tinh mắt một cái là đó là vơ đại một cái tròng từ trạng thái trần như nhộng.
Mà cách , giờ giấc , từ trong cái lều nào chui , cần cũng .
Thương Minh Tranh im lặng, Mục Lôi y hất cằm về phía đất, "Bắt cho ngươi mấy tên trộm vặt lẻn , hình như là Hiệu úy gì đó của Hạ quân, cụ thể đến vì cái gì thì ngươi tự thẩm vấn , về phòng ngủ tiếp đây."
Vừa thấy mấy chữ Hiệu úy Đại Hạ, sắc mặt Thương Minh Tranh đổi, sự chú ý nhanh chuyển từ Mục Lôi sang Bùi Sóc.
Bùi Sóc đất cú đá của Mục Lôi cho điếng , mùi m.á.u tanh nồng nặc nhuộm đỏ cả hàm răng, hồi lâu nên lời, hai tên lính xốc lên, khuôn mặt dữ tợn : "Khố Mục Lặc Nhĩ, thảo nguyên các ngươi cũng xen chuyện của trung nguyên , hừ, đây ngươi thế nào, lời lẽ hùng hồn như , hứng thú dây dưa chiến tranh trung nguyên, Đại Hạ chiêu mộ ngươi đáp, kết quả bây giờ chạy tới đây, rốt cuộc ngươi ý gì?"
Câu đủ để Thương Minh Tranh hiểu những điểm mấu chốt bên trong, Đại Hạ từng ý định lôi kéo thảo nguyên nhưng thành công, nam nhân cảm thấy khá hả hê khi gian kế của địch quân thất bại.
Hành vi đốt g.i.ế.c cướp bóc của ch.ó Hạ trong thiên hạ khinh bỉ, Thương Minh Tranh soạn sẵn văn mẫu chuẩn giúp Mục Lôi trào phúng mắng nhiếc, lời còn kịp khỏi miệng, nam nhân cao lớn mất kiên nhẫn : "Ông đây thích thế, liên quan đếch gì đến ngươi."
Thương Minh Tranh hắng giọng, gật đầu, nuốt lời trở bụng.
"Là vì nữ nhân đúng , đúng là quỷ hoa mẫu đơn cũng phong lưu mà, ngươi vì một nữ nhân mà đối đầu với Đại Hạ , từng nghĩ đến ?" Bùi Sóc gằn, trong lúc cảm xúc kích động lời gì cũng dám nặng nề: "Nếu một ngày chiến hỏa lan đến thảo nguyên, ngươi chính là đại tội nhân của dân tộc các ngươi, tất cả đều do ngươi mà !"
Mục Lôi xưa nay là tính kiên nhẫn, đang vội về ôm vợ ngủ nhưng gã nam nhân cứ lải nhải mãi thật đáng ghét, Mục Lôi về tiện tay chỉ mũi mắng: "Nếu thật sự ngày đó, ông đây sẽ đ.â.m một d.a.o họng hoàng đế các ngươi, đó cho lão là do cái thằng khốn nạn nhà ngươi nợ đòn đấy."
Phải rằng cái miệng quạ của Mục Lôi nếu tự đụng thì hận đến ngứa răng nhưng đổi bên cạnh dùng cái giọng điệu thổ phỉ đó c.h.ử.i kẻ địch, thì chỗ nào cũng thấy sướng. Thương Minh Tranh bọn họ kẻ tung hứng vài câu, khoanh tay n.g.ự.c lên tiếng.
Bùi Sóc thấy định thì tức quá giãy giụa kịch liệt, gân cổ gào lên: "Ngươi còn thể ngông cuồng bao lâu nữa? Bọn họ đang gả Chiêu Hoa quận chúa sang để hòa đấy, hạ Tĩnh Châu ngươi tưởng lão hoàng đế còn cứng rắn bao lâu? Ngươi còn ở đó gâu gâu như ch.ó ngốc, ha ha, đến lúc đó vợ ngươi kiệu hoa, ngươi ở đằng mở đường cho nàng, phụt..."
Bùi Sóc còn dứt câu, Thương Minh Tranh đ.ấ.m một quyền hộc m.á.u, thương càng thêm thương, thì ngay cả giãy giụa chuyện cũng nữa, gã nam nhân đ.ấ.m cổ khan vài cái, m.á.u và nước dãi cùng nhỏ xuống đất tạo thành hình thù lộn xộn, rơi hôn mê.
Sắc mặt Thương Minh Tranh âm u, một lời đó chìm trầm tư, sườn mặt ánh lửa hắt lên trông vẻ âm trầm đáng sợ.
Mục Lôi đoạn thoại khi ngất của Bùi Sóc, vặn vẹo cổ, thần tình nguy hiểm chất vấn y: "Hắn lời đó là ý gì, đó là ngươi, các ngươi dùng nàng để vật trao đổi?"
"Câm, miệng." Thương Minh Tranh chỉ gằn từng chữ cảnh cáo: "Muội c.h.ế.t lâu , nhớ kỹ, con bé c.h.ế.t ."