Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 85: Không nỡ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:30:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyến trở về của Mục Lôi nhằm mục đích lan truyền tin tức khắp thảo nguyên, cần bôn ba khắp nơi ngừng. Không chỉ Thương Minh Tranh hiện giờ thể đồng ý để mang em gái ngay mũi y, mà ngay cả bản Mục Lôi cũng cảm thấy chuyến bận rộn e là sẽ lo xuể cho nàng, trong tình hình hiện giờ Thương Ninh Tú tạm thời ở bên cạnh ở Trung Nguyên sẽ hơn.

Nam nhân cao lớn đeo xong giáp tay, khi , ôm c.h.ặ.t Thương Ninh Tú trong lều, chẳng nỡ buông tay.

Mục Lôi ghế, bờ vai rộng lớn bao trọn lấy nàng lòng, ôm thật c.h.ặ.t, vùi đầu chiếc cổ trắng ngần của nàng mà hôn, mút mát để từng dấu vết hồng nhạt nhưng dù thế nào cũng lấp đầy nỗi chua xót nồng đậm trong lòng.

Đây là một trải nghiệm từng , Mục Lôi , trong tiếng Hán, cảm giác gọi là nỡ.

Hắn xoay mặt Thương Ninh Tú , dùng sức hôn lên môi nàng một cái, : "Ta sẽ giải quyết chuyện nhanh nhất thể tìm nàng, đừng mơ mà chạy trốn, chạy thêm nữa là bắt về buộc c.h.ặ.t lưng quần đấy, ? Ta xưa nay ."

Thương Ninh Tú dáng vẻ của thì bật , bất đắc dĩ gật đầu: "Nghe ."

Nhận lời hứa hẹn, Mục Lôi vẫn chẳng thể vui lên nổi. Hắn giữ lấy gáy nàng hôn xuống, day dưa triền miên hận thể nuốt chửng nàng bụng để mang cùng. Hơi thở của nam nhân ngày càng nặng nề, như một con sói đói c.ắ.n lên cánh môi nàng mấy cái, lực đạo quá mạnh nhưng tuyệt đối nhẹ, cứ luôn quanh quẩn ở ranh giới khiến Thương Ninh Tú thấy đau nhưng vẫn thể chịu đựng kêu thành tiếng.

Hắn c.ắ.n mấy cái, đó nhẹ nhàng l.i.ế.m láp an ủi, cứ lặp lặp như vài khiến Thương Ninh Tú chịu nổi nữa, nàng mở mắt đẩy : "Làm cái gì thế."

Mục Lôi vùi mặt hõm cổ nàng, rầu rĩ : "Không nỡ xa nàng."

Thương Ninh Tú ngửa đầu, một kẻ xưa nay luôn cường thế bá đạo vùi nàng, dùng giọng điệu như để những lời , cảm giác quả thật vô cùng kỳ diệu.

Thương Ninh Tú nhịn xoa đầu , mỉm hứa hẹn: "Ta sẽ ở Minh Vọng Quan đợi , vẫn ở khách điếm , ?"

"Đã đồng ý đấy, lời ." Mục Lôi nhấn mạnh. Mặc dù ngoài miệng dù nàng chạy thì vẫn tìm nhưng khác hẳn mấy . Trước đuổi sát phía , dấu vết để theo, còn rời lâu, nếu nàng nhân cơ hội mà trốn biệt tăm, thì trời đất bao la mà tìm.

Thương Ninh Tú cũng hiểu đạo lý , cho nên chia xa mới bất an đến thế.

"Đừng , nghiêm túc chút ." Mục Lôi nhéo cằm nàng lắc lắc. Thương Ninh Tú hết cách với , đành gật đầu nhận thua: "Được , hứa thì chắc chắn sẽ , nếu cứ việc bắt về buộc lưng quần."

Nói nàng nhịn mà bật , vươn tay xoa tóc trêu chọc: "Hay là liệt kê danh sách điền sản và cửa hiệu tên cho nhé? Nếu chạy, cứ theo những nơi đó mà bắt ."

Nàng vốn chỉ thuận miệng đùa, ngờ Mục Lôi dậy tìm giấy b.út thật: "Được đấy, cho ."

"Hả?" Thương Ninh Tú cây b.út lông đưa tới, cầm lấy mà bắt đầu từ , dở dở : " chữ Hán , mà thì chữ của thảo nguyên."

"Cứ chữ Hán, nhanh lên, đợi nàng xong là ." Mục Lôi ôm lấy nàng thúc giục.

Cuối cùng Thương Ninh Tú vẫn danh sách những cửa hiệu mà nàng thể nhớ đưa cho .

Nam nhân kiểm tra một lượt, lúc mới hài lòng cất trong n.g.ự.c, cuối cùng hôn nàng thêm một cái nữa mới rời .

Sau khi Mục Lôi , Thương Ninh Tú ở trong quân doanh thêm mấy ngày, cùng Liễu Tương Nghi tính toán vài liệu mà Ngân quân cần dùng. Tuy giúp việc lớn gì nhưng nàng cũng thể phụ giúp lặt vặt và quan sát học hỏi thêm.

Trong lều, Liễu Tương Nghi cầm bản vẽ cuối cùng lên kiểm tra một lượt, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm vì đại công cáo thành: "Xong , chắc là vấn đề gì nữa . Đợi ngày mai tướng công tuần doanh trở về là thể giao cho , coi như phụ sự ủy thác."

Thèm mala quá

Thương Ninh Tú chống cằm, mỉm : "Đại tẩu, tỷ giỏi thật đấy."

"Cũng hiếm khi chỗ cần dùng đến , coi như góp chút sức mọn cho chiến sự ." Liễu Tương Nghi cất kỹ bản vẽ, liếc Thương Ninh Tú mỉm bắt chuyện: "Vị Mục công t.ử khi về thảo nguyên truyền tin tức gì về ?"

"Chưa , chắc là bận tối mắt tối mũi ." Thương Ninh Tú lắc đầu: "Muội cảm thấy tình hình vẫn khá nghiêm trọng. Bọn giặc Hạ ham xâm lược như , bình thường lẽ sẽ đ.á.n.h chủ ý lên thảo nguyên nhưng một khi mưu đồ... Nếu loại hỏa khí thật sự lợi hại như họ thì tình hình quả thật thể lạc quan nổi. Nếu để Đại Hạ cướp một lượng lớn nhiên liệu..."

Nhắc tới chuyện Thương Ninh Tú thấy lo lắng. Đây chỉ là chuyện chiến hỏa thể lan đến thảo nguyên, mà một khi để Đại Hạ đạt mục đích, e rằng thế cục chân vạc ở Trung Nguyên cũng sẽ còn tồn tại nữa.

Liễu Tương Nghi hỏi: "Nửa năm đều sống thảo nguyên ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-85-khong-no.html.]

Thương Ninh Tú theo bản năng mím môi nhưng vẫn gật đầu thừa nhận: "Vâng."

Liễu Tương Nghi gật đầu, hỏi thêm chi tiết nào khác mà chỉ tiếp: "Tỷ từng các dị tộc ngoài quan ải đều là những bộ lạc lớn nhỏ rải rác thảo nguyên, mạnh ai nấy , lãnh đạo thật sự, ?"

" , những bộ lạc lớn sẽ sức ảnh hưởng hơn, thể dẫn dắt các bộ lạc nhỏ phụ thuộc xung quanh nhưng hình như họ can thiệp chuyện nội bộ của . Bản tính của họ hướng tới tự do, thích gò bó, cho cùng thì chuyện của ai nấy tự quyết định."

Thương Ninh Tú nhớ những điều Mục Lôi từng kể, thở dài: " cảm thấy... với tình hình mắt, nếu thứ nước đen phân bố rải rác, thì việc chỉ bảo vệ một bộ lạc riêng lẻ cũng vô dụng. Một khi kẻ yếu thế bắt nạt, tạo lỗ hổng để bọn giặc Hạ đoạt đợt hỏa khí đầu tiên, đó tiêu diệt từng bộ lạc một..."

"Ý tỷ cũng chính là như . Vào lúc , bắt buộc ngay từ đầu nhanh ch.óng đoàn kết , kết thành một khối thống nhất. Nếu cứ mạnh ai nấy lo, đèn nhà ai nấy rạng, thì môi hở răng lạnh, hậu họa khôn lường."

Liễu Tương Nghi nhưng cũng hiểu đạo lý thì ai cũng , còn bắt tay mới khó khăn bao. Nàng lo âu phân tích: "Phải xuất hiện một danh vọng cực lớn, đủ sức thu phục lòng thủ lĩnh. Việc nếu ở Trung Nguyên thì lẽ dễ giải quyết hơn, bởi dù tổ tiên chúng bao đời nay quen với việc tuân theo một vị quân chủ trị quốc. theo lời , thảo nguyên vốn sinh tính thích ràng buộc... quả là một con đường vô cùng gian nan."

Thương Ninh Tú cũng lo lắng nhưng trong lòng niềm tin hơn Liễu Tương Nghi một chút. Nàng đảo mắt, chậm rãi : " cảm thấy, chuyện nếu là do , lẽ vẫn còn hy vọng."

Câu khiến Liễu Tương Nghi bất ngờ. Nàng nhướng mày với vẻ mặt đầy ẩn ý, : "Tú Tú vẻ tin tưởng nhỉ."

Lời còn dứt, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng thông báo cao v.út: "Thái t.ử điện hạ giá lâm..."

Âm thanh đó gần, theo sát ngay là tiếng bước chân của một đám . Thương Ninh Tú giật hoảng hốt, vội vàng chạy gian trong nấp tấm bình phong.

Thái t.ử mặt nàng, Thương Minh Tranh sớm dặn dò kỹ lưỡng rằng hiện giờ nàng phép lộ diện. Những ngày qua nàng vẫn luôn trốn trong lều ngoài, ngoại trừ trưởng, chị dâu và hai nữ tỳ cận thì gặp bất kỳ ai khác.

Thương Ninh Tú mới nấp kỹ thì cửa lều hai thị vệ đeo đao mặt lạnh tanh mở . Phía , nhiều ùa mở đường, thái giám cung nữ cúi đầu khép nép thành hai hàng, chừa một lối ở giữa dành cho bề .

Trong lòng Liễu Tương Nghi cũng căng thẳng nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, lập tức quỳ xuống hành lễ: "Thần phụ Thương Liễu thị bái kiến Thái t.ử điện hạ."

"Miễn lễ bình , ban tọa." Bên cạnh Thái t.ử còn Thái t.ử phi cùng, hai vợ chồng thẳng lên ở chủ vị, mỉm ôn hòa với Liễu Tương Nghi: "Bản điện cùng Thái t.ử phi xuất cung vi hành, xem xét dân tình quân tình, ngang qua Minh Vọng Quan nên tiện đường ghé qua xem thử. Khéo gặp tướng quân phu nhân cũng đang ở trong doanh trại. Phu nhân quản đường sá xa xôi đến tiền tuyến hỗ trợ chiến sự, quả thật là phận nữ nhi thua kém đấng mày râu. Bản điện mặt lê dân bách tính cảm tạ đại nghĩa của phu nhân."

Liễu Tương Nghi rũ mắt, nhẹ giọng đáp: "Thần phụ thể góp chút sức mọn, lấy vinh hạnh vô cùng."

Thương Ninh Tú trốn bình phong lén một lúc. May quá, vẻ Thái t.ử nàng ở đây nên mới tìm tới. Hắn những lời khách sáo, vòng vo tam quốc cũng chỉ để thể hiện bản lo nước thương dân đến mức mất ăn mất ngủ các kiểu. Thương Ninh Tú còn hứng thú tiếp nữa, dù đường đường là Thái t.ử cũng thể mạo xông khuê phòng của nữ quyến, nàng ở đây an , bèn định tìm cái ghế nghỉ một lát.

Ai ngờ mới xoay thì câu chuyện bên ngoài vòng đến nàng. Thái t.ử phi với Liễu Tương Nghi: "Nghe em gái của Thương phu nhân cũng cùng, là cô em gái họ Liễu mà từng gặp trong yến tiệc Trung thu năm ngoái ? Bản cung vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ của cô bé , chắc cũng mười lăm tuổi nhỉ, cô bé ?"

Liễu Tương Nghi đáp: "Không mà nương nương từng gặp ạ, Khanh Nghi vẫn đang ở nhà tại Ngân Kinh. Lần cùng thần phụ là một cô em gái bên nhà họ xa, tính tình hoạt bát, ham vui, sáng sớm nay chạy Minh Vọng Quan chơi . Nếu nương nương gặp, thần phụ sẽ cho gọi con bé về ngay."

Thái t.ử phi vốn dĩ cũng chỉ thêm vài câu với vị tướng quân phu nhân để tỏ vẻ coi trọng chứ thật sự gặp, liền lắc đầu: "Không cần lặn lội tìm , cứ để cô bé chơi cho thỏa thích."

Sau tấm bình phong, Thương Ninh Tú cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cuộc trò chuyện bên ngoài vẫn tiếp tục. Thương Minh Tranh hiện là võ tướng đắc lực nhất của Đại Ngân nên thái độ của Thái t.ử và Thái t.ử phi đối với phu nhân của y tự nhiên cũng vô cùng . Sau một hồi hàn huyên, họ liên tục mở những chủ đề mới, xem chừng nhất thời thể kết thúc ngay . Thương Ninh Tú ở gian trong đang đến chán ngắt thì đúng lúc bên ngoài vang lên tiếng thông truyền lanh lảnh của thái giám: "Nhị điện hạ cùng Thương tướng quân cầu kiến."

Vừa thấy Thương Minh Tranh cùng Tông Chính Giác trở về, nụ mặt Thái t.ử tắt vài phần, lạnh nhạt : "Tuyên."

Hai nhà binh vội vã bước . Lúc quỳ xuống hành lễ, Thương Minh Tranh lặng lẽ liếc mắt quan sát một vòng, ánh mắt lướt qua sắc mặt của thê t.ử. Liễu Tương Nghi khẽ gật đầu với y, nam nhân lúc mới yên tâm. May quá, vẫn còn kịp.

"Nhị và Thương tướng quân đúng là như hình với bóng nhỉ." Thái t.ử khẽ một tiếng, ánh mắt quét qua hai : "Đứng lên ."

Thương Minh Tranh và Tông Chính Giác vốn đang xem xét lộ tuyến cầu Phi Định, thám t.ử hồi báo thấy xe ngựa của Thái t.ử về phía Xích Vũ Nhị Doanh, hai liền vội vã thúc ngựa về.

Tông Chính Giác vốn là ít , xưa nay cũng chẳng buồn hùa theo cái thói khua môi múa mép ở Ngân Kinh nên giải thích nhiều mà chỉ trầm giọng đáp: "Thương tướng quân là rường cột nước nhà, thần vô cùng kính phục."

 

 

Loading...