Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 86 - 87: Phi mộng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:30:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tông Chính Giác đến, Thái t.ử cũng chẳng còn hứng thú tán gẫu, mấy vài câu xã giao lấy lệ, trong lòng ai nấy đều tự hiểu rõ, qua loa giải tán.

Thái t.ử lặn lội đường xa tới đây, giương cao ngọn cờ vi hành thị sát dân tình, úy lạo tướng sĩ, khua chiêng gõ trống một màn kịch bề ngoài. Hắn đến giữ rịt lấy Thương Minh Tranh, bắt y tháp tùng liên tiếp ba ngày, trong lòng nam nhân bực bội phiền muộn, chỉ mong vị tổ tông thấy đủ thì mau ch.óng về cho.

Thương Ninh Tú vẫn luôn ở trong lều, ban đầu còn thể chữ vẽ tranh, về thời gian dài quá cũng chẳng yên nữa.

Trước còn thể đội nón lá theo đại tẩu ngoài xem vị trí cầu sông hóng gió, giờ thì thật sự chỉ thể nhốt trong lều, nàng nhịn oán trách:

"Thái t.ử còn thế ạ? Hôm qua ở đài điểm tướng, ngài diễn thuyết hùng hồn với ba quân tướng sĩ suốt hai canh giờ nghỉ, bài thơ cổ vũ sĩ khí ngài cũng cho quân , còn tưởng là sắp chứ. Biên quan nắng gắt gió cát lớn như , ngài ở đến bao giờ nữa?"

Liễu Tương Nghi dáng vẻ của nàng, an ủi: "Thái t.ử điện hạ là coi trọng lễ nghĩa chu , đến biên quan thì nhất định mộ liệt sĩ tế bái quét dọn một phen, tế điện những hồn liệt sĩ chôn xương sa trường thể về nhà. Hôm nay để quan nhân cùng , ước chừng chắc chỉ trong hai ngày sẽ về kinh thôi."

hiện giờ ngoài ở đây, Thương Ninh Tú chuyện mặt đại tẩu nhà cũng phóng túng hơn chút: "Xùy, cũng xem là lúc nào, chiến sự căng thẳng còn giữ rịt lấy chủ tướng, thể đ.á.n.h thắng xong hãy đến ."

Liễu Tương Nghi nhẹ nhàng gõ đầu nàng một cái, nhíu mày động tác khóa miệng.

Bàn luận chuyện thiên gia là đại tội, lời nàng qua sẽ truyền ngoài nhưng cũng răn dạy họa từ miệng mà , nếu lơ là khó bảo ngày nào đó sẽ thuận miệng suy nghĩ trong lòng, gây thành đại họa.

Thương Ninh Tú trong lòng hiểu ý tẩu tẩu, tự vỗ nhẹ miệng một cái, cũng bắt chước đưa ngón trỏ dán lên môi.

Tầm giờ Dậu, đoàn Thái t.ử rầm rộ từ mộ liệt sĩ trở về đại doanh.

Buổi tối Thái t.ử hạ lệnh thiết yến khoản đãi mấy tướng lĩnh quan trọng, Thương Minh Tranh nhân lúc quần áo tranh thủ chạy về gặp Liễu Tương Nghi một chút.

Nam nhân mấy ngày nay ép theo tháp tùng, việc lớn nhỏ trong quân đều đình trệ, ban ngày tiếp Thái t.ử, ban đêm mới thời gian thức trắng xử lý quân vụ khẩn cấp, trong lòng nóng nảy nghẹn đầy bụng bực tức, nhịn lúc thê t.ử chỉnh lý tay áo cho mà càm ràm vài câu trút giận: "Ta sắp bận c.h.ế.t , còn cùng ở đây thắp hương dập đầu. Đánh thắng trận chẳng hơn bất cứ thứ gì , cứ ở đây giả bộ dập đầu cái gì."

Liễu Tương Nghi thấy hai tính nết y hệt , dở dở vỗ nhẹ cánh tay Thương Minh Tranh. trong lòng nàng cũng hiểu với tính cách phái thực tiễn của Thương Minh Tranh, mấy ngày nay quả thật khó chịu, liền mở lời an ủi: "Cũng sắp kết thúc nhỉ? Thái t.ử điện hạ khi nào khởi hành ?"

Thương Minh Tranh đáp: "Ngày mai giờ Thân. Mau cho rảnh nợ, cứ dây dưa khiến chẳng việc công gì cả. Hôm qua tiền tuyến giao tranh nhỏ, mấy chục thương binh lui về đến giờ vẫn sốt cao dứt, quân y đến lều tướng quân tìm hai đều gặp , hôm nay phó tướng báo mới ."

Thái t.ử bao năm nay vẫn luôn kiêng kị mối tư giao quá thiết giữa Nhị điện hạ Tông Chính Giác và Thương Minh Tranh. Ban đầu tin, y tưởng tình huống khẩn cấp, Tông Chính Giác tính đến trường hợp nhất nên mới cùng tới lộ mặt, phát hiện bại lộ, y liền tự giác về Đại doanh một.

Thế là chỉ còn một Thương Minh Tranh Thái t.ử kéo tháp tùng, mà Thái t.ử vốn dĩ nhân cơ hội thắt c.h.ặ.t tình cảm với Thương gia, báo hại Thương Minh Tranh mấy ngày nay ngay cả thở cũng .

Nam nhân vươn tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng , áy náy : "Để nàng chịu thiệt thòi A Tương, lặn lội đường xa như tới tìm , kết quả đừng là ở bên nàng, bận đến mức mặt mũi cũng chẳng gặp mấy ."

Liễu Tương Nghi lắc đầu: "Quan nhân lo lắng vì đại sự quốc gia, cần bận tâm đến . Đợi thắng trận , chúng lo gì lúc đoàn tụ."

Đêm xuống, vạn vật tĩnh lặng.

Thương Ninh Tú mấy ngày nay vẫn luôn ở trong lều ngoài hoạt động, ban ngày ngủ gà ngủ gật, thì , đến tối mất ngủ.

Nàng một giường nhắm mắt vờ ngủ, lúc nửa tỉnh nửa mê luôn cảm thấy một đôi bàn tay to lớn nóng hổi thể vươn tới ôm lấy nàng bất cứ lúc nào. Cơ bắp chỗ nào cũng rắn chắc, lúc ghì c.h.ặ.t khiến thể cựa quậy, mang cảm giác đầy sức mạnh thể kiểm soát nàng .

Nàng tự chủ mà nghĩ, Mục Lôi hiện giờ chắc cũng giống đại ca nàng, bận tối tăm mặt mũi, đang chạy đua với thời gian.

Thương Ninh Tú cuối cùng ngủ từ lúc nào, ý thức khi ngủ còn kiểm soát nhưng ngủ thì chẳng do chủ nữa.

Mục Lôi khi ngủ vẫn còn đang bận rộn phi ngựa bôn ba liên hệ các bộ lạc trong tâm trí nàng, về chẳng hiểu thứ cưỡi dần dần là ngựa nữa, góc của nàng về cũng đổi, nam nhân mồ hôi đầm đìa thở dốc, hoặc giả là chính nàng đang thở dốc.

Những ngón tay thô ráp nóng hổi vân vê, Thương Ninh Tú phảng phất thấy tiếng tim đập của chính , còn cả tiếng nước suối nóng ở núi , đó nàng bỗng nhiên mở mắt, phát hiện trời sáng bảnh.

Thương Ninh Tú giường, vẫn còn ngơ ngác hiểu chuyện gì. Những hình ảnh chân thực mà mơ hồ trong giấc mộng ùa tâm trí, nàng ôm lấy mặt , phản ứng đầu tiên là: Chẳng lẽ tối qua Mục Lôi lén đến đây?

ngay giây nàng liền tỉnh táo . Hắn hiện giờ e là đang bận tối mắt tối mũi, thời gian vượt đường xa như lén chạy về thăm nàng.

Khoảnh khắc ý thức đó là đang mơ, cả Thương Ninh Tú đỏ bừng như c.o.n c.ua sắp luộc chín.

Đó thế mà là mơ. Sao thể là mơ chứ!

Thương Ninh Tú từng trải qua chuyện , căng thẳng c.ắ.n đốt ngón tay, trong lòng hồi tưởng âm thanh lớn như , chẳng lẽ trong lúc ngủ nàng cũng thật sự phát tiếng động gì ? May mà nữ sử ở trong phòng, nếu nàng hiện giờ thật sự thể nhảy sông cho .

Nhiệt độ mặt Thương Ninh Tú mãi hạ xuống, nàng cấp thiết cần nghĩ sang chuyện khác để phân tán sự chú ý, một giường lầm bầm lải nhải: "Thái t.ử chắc sắp , mộ liệt sĩ cũng , tối qua còn mở tiệc chiêu đãi các tướng lĩnh..."

Chẳng hiệu quả gì, Thương Ninh Tú ngã vật xuống giường, hậm hực cào cấu cái chăn.

Gần đến giờ Ngọ, bên ngoài truyền đến tiếng xôn xao ồn ào.

Vị trí lều của nàng tương đối hẻo lánh, bình thường cơ bản thấy tiếng tướng sĩ thao luyện, yên tĩnh vô cùng. Thương Ninh Tú dám tự ngoài xem, liền gọi nữ sử sai ngóng. Cô bé lanh lợi, chẳng bao lâu , báo với nàng rằng do ít binh lính đang sốt cao, còn gần một nửa đang nôn mửa, tình hình nghiêm trọng, hiện giờ đang đ.á.n.h kẻng báo động.

"Đánh kẻng báo động?" Thương Ninh Tú hiểu.

Thị nữ trả lời: "Hình như hai ngày chỉ mấy thương binh từ tiền tuyến lui về sốt, đó tối qua bỗng nhiên bắt đầu lây lan diện rộng, hiện giờ mắc bệnh lên tới gần hai liên ."

Dịch bệnh lây lan giữa các binh lính bùng phát đột ngột tối qua, Thương Minh Tranh bận rộn suốt cả đêm đến sứt đầu mẻ trán. Điều đáng giận nhất là Thái t.ử, vốn định chiều nay sẽ rời nhưng khi chuyện đổi ý nữa, đích tọa trấn để định lòng quân. Thương Minh Tranh tức đến mức thầm mắng là ôn thần, cũng chẳng còn tâm trí mà phụng bồi nữa, cứ thấy Thái t.ử là đường vòng, cho cơ hội quấn lấy .

Thương Ninh Tú một trong lều yên, bèn chạy sang lều bên cạnh tìm Liễu Tương Nghi ngóng tình hình: "Đại tẩu, hôm qua ngủ sớm, ngủ cũng say nên thấy động tĩnh gì, bên ngoài xảy chuyện gì ?"

Liễu Tương Nghi cũng thức giúp lo liệu suốt nửa đêm, giờ chẳng còn chút tinh thần nào nhưng vì trong lòng sốt ruột nên cũng chẳng ngủ , đành sai thị nữ pha đặc để tỉnh táo, day day ấn đường với nàng: "Có lẽ là một loại ôn dịch, tính lây lan mạnh. Mấy thương binh đó chỉ mười mấy , mà chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi lây lan hơn hai trăm ."

"Ôn dịch ư?" Thương Ninh Tú giật kinh hãi.

" ." Liễu Tương Nghi gật đầu: "Quan nhân , mỗi khi chiến tranh, c.h.ế.t nhiều thì dễ nảy sinh dịch bệnh, nhất là mùa hè. hiện giờ hai quân đang giằng co, thương vong lớn, hơn nữa mới là tháng Năm, trời cũng quá nóng, e rằng mầm bệnh bắt nguồn từ trong quân doanh mà do mấy thương binh nhiễm từ bên ngoài mang về."

Thương Ninh Tú: "Mười mấy mà lây cho hai trăm , tốc độ nhanh như , ngộ nhỡ lây lan đợt hai... chẳng sẽ nghiêm trọng ?"

Liễu Tương Nghi: " , cho nên tối qua quan nhân hạ lệnh phong tỏa Đại doanh hai, nhiễm bệnh phân lều riêng, giữa các dãy lều cũng giãn cách. Một khi phát hiện ai triệu chứng thì báo cáo ngay lập tức và chuyển khu cách ly."

" hiện giờ phân biệt bao nhiêu đang trong thời gian ủ bệnh, liệu giai đoạn lây cho khác nữa ... Vốn dĩ quan nhân nhanh ch.óng đưa Thái t.ử và Thái t.ử phi nhưng khuyên thế nào Thái t.ử cũng chịu ... Tóm là haizz, rối như tơ vò. Cũng may trong đoàn tùy tùng của Thái t.ử ngự y theo, hiện đang bắt mạch cho các thương binh ."

"Đại tẩu, mặt tỷ đỏ thế?" Thương Ninh Tú ngắt lời, kỹ nàng vài .

"Có ?" Tinh thần Liễu Tương Nghi quả thật , ánh mắt lờ đờ, nàng đưa tay sờ má , ban đầu cũng để ý lắm: "Chắc là do mệt thôi."

Thương Ninh Tú cảm thấy , vươn tay sờ trán nàng , nhíu mày : "Đại tẩu, tỷ sốt ."

Liễu Tương Nghi sững một thoáng, đó phản ứng nhanh, vội vàng đẩy Thương Ninh Tú ngoài: "Muội mau về lều của , đừng đây."

Thương Ninh Tú chịu , đẩy hai bước liền xoay ôm lấy nàng : "Nếu tính lây lan mạnh như thì giờ cũng chẳng tác dụng gì nữa. Đại tẩu đừng hoảng, mau lên giường một lát , sai nữ sử báo cho đại ca. Ngự y trong cung đều là giỏi, chắc chắn sẽ nghĩ cách thôi, tỷ đừng sợ."

"Đừng báo cho quan nhân, chỉ tổ thêm lo lắng." Liễu Tương Nghi Thương Ninh Tú dìu lên giường , ngăn cho nàng gọi nữ sử: "Chàng hiện giờ là trụ cột của cả đại doanh, nên vì mà phân tâm. Dù khi ngự y tìm cách chữa trị thì ai cũng sẽ cứu thôi."

Tay Thương Ninh Tú nàng nắm c.h.ặ.t, ngẫm nghĩ thấy lời cũng lý, đành thỏa hiệp: "Vậy , cứ quan sát bệnh tình xem , nếu trở nặng thì vẫn báo cho ."

Cả buổi chiều, Liễu Tương Nghi nôn ba ngay trong lều, nóng hầm hập nhưng rét run cầm cập.

Thương Ninh Tú ngừng dùng khăn lạnh chườm trán giúp nàng hạ nhiệt nhưng chẳng hiệu quả bao nhiêu. Mắt thấy tình trạng của Liễu Tương Nghi nhanh, nàng thật sự yên nữa, bèn mở cửa lều định sai nữ sử báo cho Thương Minh Tranh. Thế nhưng đến nơi, nàng phát hiện hai cô bé canh cửa cũng híp mắt, khó chịu xổm đất, rõ ràng cũng đang sốt cao, ý thức còn tỉnh táo.

 

Chương 87

Thái t.ử vẫn còn ở trong đại doanh, Thương Ninh Tú thể ngoài thử vận may lúc , hơn nữa bên phía Liễu Tương Nghi cũng thể rời , nàng lo c.h.ế.t, chỉ đành gửi gắm hy vọng vị ngự y từ trong cung thể mau ch.óng nghĩ cách chữa trị.

Lại thêm một canh giờ chờ đợi trong lo âu, cuối cùng cũng chờ tin .

Thời Nguyên Đế triều Đại Lương tiền triều cũng từng bùng phát một trận đại dịch, tính lây lan cực mạnh, tỷ lệ t.ử vong cũng cao, năm đó bộ Trung Nguyên đều tổn thương nguyên khí nặng nề. Sau , một vị thần y vân du bốn phương quy ẩn gặp lúc loạn lạc liền xuất thế, trải qua bao gian nan thử t.h.u.ố.c nhiều , cuối cùng cũng tìm phương t.h.u.ố.c trị liệu dịch bệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-86-87-phi-mong.html.]

Loại ôn dịch đang lây lan trong Ngân quân hiện nay triệu chứng khá giống với ghi chép trong cổ tịch thời đó. Vị ngự y nhiều y thư truyện ký của xưa, nhanh liền liên tưởng đến, phương t.h.u.ố.c từng xem trong sách năm xưa.

Trận dịch bệnh năm đó bắt nguồn từ xác của một con tuần lộc c.h.ế.t, nóng lạnh giao công tâm, tuy triệu chứng tương tự nhưng dù thời gian cũng quá lâu, thể rập khuôn . Ngự y bèn dựa theo kinh nghiệm của bản cải tiến một vị t.h.u.ố.c dẫn trong đó, hiệu quả thu .

Khi Thương Minh Tranh nhận tin tức, vội vã chạy về lều, tình hình của Liễu Tương Nghi chuyển biến , tuy vẫn còn sốt nhưng ý thức tỉnh táo , cũng còn nôn mửa dữ dội nữa.

Thương Minh Tranh liên tục mấy ngày vất vả ngủ, lộ rõ vẻ tang thương mệt mỏi. Y dựa theo phương t.h.u.ố.c ngự y đưa , tiên dùng Thiên Mạch thảo nấu nước chia cho các tướng sĩ tạm thời áp chế bệnh tình, đó đích dẫn đến Minh Vọng Quan và các thị trấn lân cận thu gom lượng lớn thảo d.ư.ợ.c mang về sắc t.h.u.ố.c, tình hình cuối cùng cũng định kịp thời khi lây lan diện rộng.

"Thuốc đang nấu , sẽ xong nhanh thôi, mau uống chút canh Thiên Mạch thảo , ngự y thể tác dụng thuyên giảm." Thương Minh Tranh bận đến mức hồ đồ, Thương Ninh Tú giữ c.h.ặ.t lấy đại ca đang cuống cuồng định chạy tìm canh t.h.u.ố.c: "Đã uống , đại ca đừng vội, tình hình của tẩu tẩu định , bây giờ chỉ đợi t.h.u.ố.c sắc xong thôi."

Liễu Tương Nghi dựa đầu giường kéo tay y nhưng còn sức, liên tục gật đầu phụ họa lời .

Thương Minh Tranh lúc mới thở phào nhẹ nhõm, bên giường nắm lấy tay Liễu Tương Nghi ủ trong lòng bàn tay: "Đang nấu , tất cả nồi lớn và niêu đất trong bếp đều đang sắc t.h.u.ố.c."

Liễu Tương Nghi mỉm gật đầu: "Quan nhân yên tâm, , khi uống canh thảo d.ư.ợ.c xong cảm thấy đỡ hơn nhiều ."

Thương Minh Tranh dáng vẻ tiều tụy của nàng thì đau lòng cực độ. Liễu Tương Nghi là con gái quan văn, từ nhỏ sống trong nhung lụa nuông chiều, nếu vì gả cho y thì chịu khổ xóc nảy suốt dọc đường đến biên thùy xa xôi , giờ còn nhiễm dịch bệnh.

Chỉ biểu cảm thôi Liễu Tương Nghi cũng cơ bản đoán y đang nghĩ gì, nàng nắm tay y, mỉm an ủi: "Lần thật sự là nhờ ngự y kiến thức rộng rãi, thể nhanh ch.óng tìm phương t.h.u.ố.c chữa bệnh như ."

Nhắc đến chuyện Thương Minh Tranh liền nhịn khẽ hừ một tiếng: "Ngự y thì đúng là nên cảm tạ nhưng Thái t.ử ỷ việc ngự y là do mang theo, cái bộ mặt tranh công , còn tưởng phương t.h.u.ố.c là do nghĩ đấy. Nhắc đến là bực , nữa, A Tương nàng chịu khổ , đến tận bây giờ mới lo cho nàng, xin ."

"Muội vẫn luôn chăm sóc chu đáo lắm, còn tỉ mỉ hơn nhiều." Liễu Tương Nghi trêu chọc an ủi y.

Thương Minh Tranh cũng bật , vươn tay xoa đầu Thương Ninh Tú ở bên cạnh, đang định khen nàng vài câu thì phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của nhà dường như cũng ửng đỏ, nam nhân nhíu mày hỏi: "Tú Tú, canh Thiên Mạch tự uống ?"

"Hả? Chưa ạ." Thương Ninh Tú chút hiểu, đó lo lắng cho bệnh tình của Liễu Tương Nghi, sự chú ý đặt nên cũng phát hiện bản cũng đang phát sốt.

"Nha đầu ngốc." Thương Minh Tranh sờ trán nàng một cái, liền vội vàng dậy ngoài bưng cho nàng một bát canh : "Tranh thủ lúc nóng uống , ngự y Thiên Mạch thảo cũng tác dụng phòng ngừa, hạ lệnh khi khống chế bệnh trạng sẽ cho nấu lượng lớn phát cho quân uống."

Trong bộ Xích Vũ Nhị Doanh lửa trại dứt, lò và nồi đủ dùng thì lấy lu nước thế, hai cái giá hành hình cũng biến thành nơi nấu t.h.u.ố.c nấu canh, cả ngày hôm đó trong khí đều tràn ngập mùi thảo d.ư.ợ.c đắng.

Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, hiệu quả thấy rõ ngay tức khắc. Đến ngày hôm , hơn hai trăm binh lính nhiễm bệnh về cơ bản đều hồi phục, thể xuống giường , cộng thêm việc tất cả trong đại doanh đều uống canh Thiên Mạch thảo, trận dịch bệnh hung hãn kịp bùng phát diện rộng trấn áp.

***

Thái t.ử nóng lòng báo tin giải quyết một trận dịch bệnh trong lúc nguy cấp về Ngân kinh nên khi dùng bữa trưa xong liền vội vã lên đường trở về, khi để ngự y tùy hành cho Thương Minh Tranh giải quyết hậu quả. Điều đối với Thương Minh Tranh mà quả thật là gì bằng, khi tiễn , tâm trạng cũng lên vài phần.

Thương Ninh Tú vẫn luôn túc trực trong lều của Liễu Tương Nghi giúp đỡ chăm sóc. Bệnh tình của nàng kịp phát tác kịp thời dùng t.h.u.ố.c áp chế xuống, cho nên chịu cái tội lúc nóng lúc lạnh còn nôn mửa, khi hạ sốt thì nhảy nhót tưng bừng nhưng Liễu Tương Nghi thì hồi phục tương đối chậm hơn một chút.

Đến chập tối, nữ sử mang bữa tối tới.

Thương Ninh Tú dặn dò Liễu Tương Nghi ăn nhiều một chút để bổ sung thể lực mới nhanh khỏi, múc canh thịt đưa cho nàng . Hai đang dùng bữa thì Thương Minh Tranh từ bên ngoài phong trần mệt mỏi bước .

"Đại ca đến , ăn ? Ngồi xuống ăn một chút nhé?" Thương Ninh Tú chào hỏi y.

Thương Minh Tranh quân vụ tồn đọng mấy ngày quấn , thời gian vô cùng eo hẹp, xua tay : "Không ăn , đặc biệt tranh thủ thời gian qua tìm , thám báo gửi bồ câu đưa tin về, mang theo hai tin tức liên quan đến thảo nguyên."

Vừa lời , mắt Thương Ninh Tú sáng rực lên, chút mong chờ hỏi: "Tin tức gì ?"

"Một tin và một tin ." Thương Minh Tranh trầm giọng chuẩn tâm lý cho nàng, đó mới tiếp: "Tin ngoại tộc tên Khố Mục Lặc Nhĩ một hồi liên lạc bôn ba, đại diện cho bộ lạc Già Lam và vài bộ lạc lớn khác đạt sự đồng thuận, thống nhất chiến tuyến, thành lập liên minh thảo nguyên. Danh vọng của thảo nguyên hẳn là cao, thanh thế tạo lớn, hiện giờ tin tức truyền , ít bộ lạc và nhỏ chủ động đầu hàng xin gia nhập liên minh, dù Hắc thủy Hắc thủy đều sợ bỏ sẽ gặp tai ương."

"Lợi hại như ." Mắt Thương Ninh Tú sáng lấp lánh, đó lập tức căng thẳng hỏi: "Vậy tin là gì?"

"Tin là dịch bệnh truyền đến chỗ chúng hai hôm , thật là từ thảo nguyên tới."

Trong lòng Thương Ninh Tú thót một cái, cứng đờ .

Thương Minh Tranh tiếp: "Đám thương binh đó là từ chiến trường dốc Thế Ngoại bên ngoài quan ải rút về, bệnh cũng là dính ở ngoài quan ải. Theo tin tức thám báo truyền về, vùng trọng điểm dịch bệnh tuyến đường lớn của thương đạo hai, lây lan cực nhanh, cộng thêm thời gian bồ câu đưa thư, tính chắc lan tràn sáu bảy ngày ."

"Sáu bảy ngày?" Thương Ninh Tú giữ bình tĩnh nữa. Liễu Tương Nghi mới phát bệnh một buổi sáng nôn thốc nôn tháo như , sáu bảy ngày thì còn mạng ?

Thương Minh Tranh: ", chúng kinh nghiệm trong lịch sử nhưng ngoại tộc ngoài quan ải chắc chắn từng thấy loại bệnh , cũng cách nào tìm t.h.u.ố.c đúng bệnh nhanh như . Tuy bọn họ bẩm sinh thể phách cường kiện, thám báo đa là triệu chứng nhẹ nhưng cũng đang dần chuyển biến thành triệu chứng nặng, kéo dài bao lâu nữa . Ý đến tìm là nếu hiện giờ chúng Hắc thủy thảo nguyên là nhiên liệu hỏa khí, thời điểm mấu chốt , chuyện lửa khói, chắc chắn thoát khỏi liên quan đến Đại Hạ. Về tình về lý Đại Ngân giúp một tay."

"Cho nên bây giờ mau một bức thư tay cho , để tin tưởng của và t.h.u.ố.c của , đó sẽ phái một đội nhân mã mang theo thảo d.ư.ợ.c và thư, cưỡi ngựa nhanh xuất quan."

Thương Ninh Tú gần như hề do dự liền đưa quyết định, lắc đầu : "Thư vô dụng, chữ Hán, hơn nữa cho dù thể xem hiểu, thảo nguyên rộng lớn như , ai cũng hiện giờ cụ thể đang ở vị trí nào. Nếu đang ở bên ngoài thành lập liên minh, thì chắc chắn ở trong bộ lạc. Tình hình khẩn cấp thể trì hoãn nữa, bây giờ cách duy nhất chính là đích ."

"Không ." Thương Minh Tranh hai lời liền từ chối, nghiêm túc : "Bên ngoài binh hoang mã loạn, nếu đây là mưu kế cố ý thả độc của lũ ch.ó Hạ, bọn chúng chắc chắn nấp trong bóng tối chờ đợi thời cơ tay, thậm chí khả năng là phát động tấn công . Người thảo nguyên phân biệt Trung Nguyên ai là ai, ngộ nhỡ bọn họ địch ý, chuyến ngoài khả năng là bụng lưng thọ địch, quá nguy hiểm."

"Tất cả trong bộ lạc Già Lam đều , bọn họ thiện với . Chỉ cần Già Lam , để bọn họ phân phát t.h.u.ố.c đến các bộ lạc khác thì sẽ vấn đề gì." Thái độ của Thương Ninh Tú vô cùng kiên quyết: "Đại ca, chỉ mới , đây là cách giải quyết duy nhất. Vì nhà vì nước, sợ nguy hiểm."

Thương Minh Tranh nữa, lời đến nước , y lý do cũng lập trường để ngăn cản Thương Ninh Tú nữa. Nam nhân hít sâu một , cuối cùng dùng sức bóp c.h.ặ.t vai nàng: "Hảo , đại ca tự hào về ."

Việc thể chậm trễ, ngay tối hôm đó, Thương Minh Tranh tuyển chọn một đội kỵ binh tinh nhuệ, tính cả một quân y tùy hành và hai cận vệ đắc lực phái cho nàng, cả đoàn tổng cộng ba mươi , mang theo hai xe đầy ắp thảo d.ư.ợ.c và Thiên Mạch thảo, nhân đêm tối xuất phát.

Từ Minh Vọng Quan đường vòng xuất quan đến bộ lạc Già Lam, đoạn đường cho dù là ngựa nhanh ngày đêm nghỉ, ít nhất cũng cần hai ngày thời gian.

Bọn họ xe kéo theo thảo d.ư.ợ.c chạy nhanh , cộng thêm còn cố gắng tránh né một bộ lạc lớn đường, một đường ngựa dừng vó, cũng tròn năm ngày mới rốt cuộc thấy từ xa ngọn núi Nhạn Lộc cao v.út.

Thương Ninh Tú mới một tháng nhưng khi thấy ngọn núi đại diện cho lãnh địa Già Lam nữa, tâm trạng khác biệt.

Lúc chập tối, ánh hoàng hôn màu cam ấm áp chiếu rọi cả thảo nguyên thành một màu lười biếng. Thương Ninh Tú dẫn bọn họ tiếp cận đường biên giới nhưng chỉ vị trí đại khái, nàng ngó xung quanh tìm kiếm tháp canh đầu tiên, nhanh liền thấy một giọng tiếng thảo nguyên quen thuộc đang gọi nàng: "Đại tẩu! Ở đây!"

Người gác là Ni Thụy, trai trẻ mắt cực , từ sớm thấy đội ngũ của bọn họ nhưng mãi đến khi đến thật gần xác định là nàng, mới kích động vẫy tay gọi nàng.

Vị trí đặt trạm canh gác đều chọn ở những nơi thuận tiện từ trong ngoài, trừ khi vị trí, nếu từ ngoài lãnh địa trong thường khó phát hiện trạm gác đầu tiên. Thương Ninh Tú giống như kẻ mù dở khắp nơi về hướng phát âm thanh, cuối cùng vẫn là cận vệ thấy , chỉ cho nàng vị trí cụ thể dẫn đội ngũ qua.

Ni Thụy đang ở độ tuổi vỡ giọng, mới chỉ ngắn ngủi một tháng, giọng hiện giờ so với lúc nàng chút giống lắm. Cách một chừng gần trăm thước, Ni Thụy liền vội vàng xua tay dùng tiếng thảo nguyên hét lên với nàng: "Đại tẩu đừng qua đây, đang sốt, chỗ chúng bệnh truyền nhiễm."

Thương Ninh Tú dùng tiếng thảo nguyên trả lời : "Ta , đến chính là vì chuyện , mang theo t.h.u.ố.c, thể chữa bệnh."

Cơ thể ngoại tộc quả thật vô cùng rắn rỏi, Ni Thụy đang sốt cao mà vẫn thể trạm canh gác hứng gió cả ngày, trung khí mười phần chào hỏi nàng. nam nhân thì còn đỡ hơn một chút, nữ nhân, trẻ em và già trong bộ lạc triệu chứng nghiêm trọng hơn, Cổ Lệ Đóa Nhi sốt đến bất tỉnh nhân sự, Duy Khắc Thác chẩn phương t.h.u.ố.c đúng bệnh, chỉ đành liên tục dẫn lên núi đào ít t.h.u.ố.c bổ về miễn cưỡng giữ mạng cho .

Trong bộ lạc mây đen ảm đạm, gương mặt quen thuộc là Thương Ninh Tú dẫn đội, Trát Khắc thậm chí kiểm tra đồ xe của bọn họ trực tiếp cho qua. Thương Ninh Tú dùng tiếng thảo nguyên giảng giải rõ ràng cho ông cách sắc t.h.u.ố.c và liều lượng, đồng thời bảo ông việc sắc t.h.u.ố.c tốn thời gian, hãy mau ch.óng bắc nồi lớn nấu nhiều rễ Thiên Mạch để cấp cứu.

Khả năng hành động của Trát Khắc mạnh, gật đầu cảm tạ xong lập tức gọi những nam nhân trẻ tuổi còn thể hoạt động gánh nước bắc nồi.

Sau khi t.h.u.ố.c sắc xong, Thương Ninh Tú đích bưng trong lều của Cổ Lệ Đóa Nhi. Cô bé tinh quái lanh lợi như hồ ly nhỏ giờ đang nhắm nghiền mắt, khi nàng ôm lòng thì rên hừ hừ. Thương Ninh Tú thổi nguội t.h.u.ố.c đút cho cô bé, Cổ Lệ Đóa Nhi mơ màng mở mắt: "Tú cô nương... sắp c.h.ế.t ?"

"Sẽ c.h.ế.t , uống t.h.u.ố.c xong sẽ nhanh khỏi thôi, hiệu quả lắm, tin tỷ ." Thương Ninh Tú an ủi cô bé tiếp tục đút từng thìa nước t.h.u.ố.c thổi nguội cho cô bé.

Mục Lôi từ các bộ lạc khác trong liên minh chia một ít lợn t.h.u.ố.c mang về, cưỡi ngựa nhanh đội trăng , đến giờ Hợi đêm đó mới về tới bộ lạc Già Lam.

Mùi t.h.u.ố.c trong bộ lạc nồng, những nam nhân ngoại tộc trẻ tuổi sức khỏe chịu đựng nên đợi đến cuối cùng mới luân phiên uống t.h.u.ố.c. Vừa đầu thấy Mục Lôi về, bọn họ nhao nhao hưng phấn vây quanh, líu ríu ồn ào, ai nấy đều kích động nhưng bắt đầu từ .

"Chia cho nữ nhân và già trẻ nhỏ." Nam nhân ném con lợn t.h.u.ố.c cho một tên nhóc nghịch ngợm trong đó, ánh mắt quét qua bọn họ, hỏi: "Sao thế, từng một cái biểu cảm , xảy chuyện gì ?"

Sau đó ánh mắt của thấy gì đó, lướt qua Mục Lôi bay về phía lưng .

Thèm mala quá

Thương Ninh Tú rón rén từ cầu thang xuống để tiếp cận, đưa ngón trỏ lên môi hiệu im lặng với bọn họ. Đám nam nhân thích ồn ào thích xem náo nhiệt đều vô cùng hiểu chuyện, cùng im bặt, ai lắm miệng.

Thính lực của Mục Lôi cực , thấy tiếng bước chân chạy tới lưng , trong lòng một loại trực giác và mong đợi khó tin, điều khiển phối hợp đầu .

Mãi cho đến khi Thương Ninh Tú từ cầu thang lao tới, treo cả lên lưng , nàng ha ha, hai tay vươn tới bịt mắt : "Đả kiếp!"

 

 

Loading...