Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 91: Ngân Đế

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:30:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Mục Lôi dẫn theo nhân lực mà Thương Minh Tranh giao cho xuất phát.

Thương Ninh Tú xưa nay tin tưởng lời của Mục Lôi, ba ngày thể đ.á.n.h hạ thì sẽ vấn đề gì lớn, nàng bèn yên tâm ở trong doanh trại đợi .

Đến tối ngày thứ ba, Thương Minh Tranh nhận tín hiệu phát từ khe Tiểu Lung, y điều binh khiển tướng, hùng dũng khí thế dẫn theo đại đội nhân mã xuất binh tới hội họp. Hiện giờ Ngân quân chỉ hắc thủy mãnh hỏa du từ thảo nguyên đưa tới, mà còn tuyến đường tấn công do Liễu Tương Nghi hỗ trợ tính toán , cộng thêm khe Tiểu Lung, thiên thời địa lợi nhân hòa chiếm đủ, chính là thời điểm phát động cuộc tổng tấn công cuối cùng.

Hai đêm nay Thương Ninh Tú dứt khoát dọn qua ngủ cùng Liễu Tương Nghi, hai bầu bạn với , Liễu Tương Nghi kể cho nàng nhiều chuyện thú vị về cháu trai cháu gái nhỏ để giải sầu, hai đứa nhỏ nửa năm nay nhớ cô cô, đợi đến khi chiến sự kết thúc, lúc về nhà gặp chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết.

Đêm đó, giờ Tuất qua, sắc trời bên ngoài tối tăm, bỗng nhiên gõ cửa lều.

Cửa lều của các nàng nữ sử gác, theo lý mà bất kể là chuyện gì, khi gõ cửa đều sẽ thông báo một tiếng nhưng hiện giờ bên ngoài ai lên tiếng.

Loại chuyện gõ cửa lên tiếng Thương Ninh Tú gặp chỉ một hai , nào cũng chẳng chuyện , nàng cảnh giác cất tiếng hỏi một câu: "Chuyện gì?"

Người trả lời nữ sử, giọng truyền từ ngoài cửa âm nhu tiêm tế, cực kỳ sức xuyên thấu, từng câu từng chữ truyền đến rõ ràng: "Lão nô phụng mệnh bệ hạ, tới mời Chiêu Hoa quận chúa đến gặp mặt. Quận chúa, mở cửa ."

Đại thái giám trong cung chuyện luôn giữ cái giọng điệu uể oải, ông phất phất cây phất trần, đội mũ sa, mặc một cẩm y hoa phục ở cửa, hai bên mấy tên Cẩm y Võ vệ theo, hai thị nữ giữ cửa quỳ rạp đất run lẩy bẩy dám dậy.

Thương Ninh Tú và Liễu Tương Nghi trong lều thấy lời đồng thời cứng đờ .

"Quan nhân hôm qua mới , hôm nay bệ hạ phái tới, rõ ràng là sớm để mắt tới, cố ý tính toán thời gian mà đến." Liễu Tương Nghi căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thương Ninh Tú, đoán nguyên do nhưng nghĩ đối sách.

Máu trong Thương Ninh Tú dường như đông cứng , đầu ngón tay nàng tê dại, bệ hạ chọn thời điểm tới bắt nàng, rõ ràng là định chừa đường thương lượng.

Chỉ trong một thoáng chốc, cửa lớn Cẩm y Võ vệ phá mở. Trường đao phản chiếu hàn quang, võ vệ thu đao vỏ, thần tình lạnh lùng lui sang một bên, để lộ đại thái giám Thường Hỷ phía .

Thường Hỷ là lão thái giám theo Ngân Đế nhiều năm, đến tuổi hoa giáp, hai bên lông mày đều bạc trắng. Trên mặt ông ngậm , mi mắt cong cong, trông vẻ từ bi hiền lành, trong lều quanh một lượt, ánh mắt cuối cùng rơi xuống hai nữ nhân trong phòng, : "Tướng quân phu nhân cũng ở đây , bệ hạ mời quận chúa tới chuyện, còn xin phu nhân cứ ở chỗ chờ đợi ."

Mặc dù trong lòng Liễu Tương Nghi hiểu rõ hy vọng lớn nhưng vẫn còn ôm tâm lý may mắn trì hoãn, nàng che chở Thương Ninh Tú ở lưng, : "Thường công công thể châm chước một hai , quan nhân nhà xuất binh , công công thể đợi khi quan nhân trở về, cùng gặp bệ hạ ..."

"Phu nhân lời gì , trong thiên hạ , còn đạo lý để bệ hạ đợi ." Thường Hỷ cau mày âm nhu một tiếng, hiệu bằng ánh mắt, võ vệ hai bên liền tiến lên kéo Liễu Tương Nghi , tóm lấy cánh tay Thương Ninh Tú.

"Đi thôi, Quận chúa nương nương, đừng để bệ hạ đợi lâu." Thường Hỷ phất phất cây phất trần, dặn dò võ vệ bên trong: "Cứ để Tướng quân phu nhân đợi ở đây , đừng để nàng truyền thư tín ngoài, tránh ảnh hưởng đến tâm thần của Thương tướng quân chiến trường."

Thương Ninh Tú bịt mắt đưa .

Trong xe ngựa đốt hương an thần, khi Thương Ninh Tú đưa lên liền do hai thị nữ tiếp quản, một trái một canh giữ bên cạnh nàng, sức lực đều lớn, ấn vai nàng xuống, khó mà động đậy chút nào.

"Chúng đang về Ngân kinh ? Bệ hạ gặp ?" Trước mắt Thương Ninh Tú tối đen, hỏi xong cũng ai trả lời nàng.

"Bệ hạ cũng tới biên quan ?" Nàng hỏi một câu, vẫn ai đáp , trong lòng Thương Ninh Tú hiểu rõ đoán chừng là hỏi tin tức hữu dụng gì, bèn đổi giọng : "Ta vệ sinh."

Thèm mala quá

Bên tai chỉ còn tiếng vó ngựa nhịp điệu và tiếng bánh xe lăn nhanh chậm, Thương Ninh Tú đợi mãi thấy câu trả lời, thử tự dậy: "Ta vệ sinh, nhịn nữa."

ở hai bên vai đồng thời dùng sức, nàng dậy nổi, cổ tay cũng trói, chút biện pháp nào.

"Rốt cuộc các ngươi đưa , theo là chứ gì, đường đường là quận chúa, chuyện các ngươi đối xử như trói phạm nhân thế ." Giọng điệu Thương Ninh Tú dần trở nên nghiêm khắc, âm lượng cũng lớn hơn, cố gắng tranh thủ cho một chút cục diện lợi hơn.

"Quận chúa vẫn nên yên tĩnh chút , nếu còn lên tiếng, tỳ t.ử chỉ đành bịt miệng ngài thôi." Một thị nữ trong đó như .

"..." Thương Ninh Tú , cũng dám lên tiếng nữa.

May mà chặng đường mò mẫm trong bóng tối cũng quá lâu. Xe ngựa chậm rãi dừng cửa một hành cung ở ngoại ô, Thương Ninh Tú thị nữ dìu xuống xe ngựa, nàng thấy trận thế binh lính canh gác trùng điệp của cả hành cung , chỉ thể mò mẫm theo thị nữ chậm rãi tiến về phía .

Sau khi đến một căn phòng nào đó, dải lụa đen mắt rốt cuộc mới tháo .

Trong phòng thắp nến sáng trưng, Thương Ninh Tú ch.ói đến mức nheo mắt .

Mấy thị nữ đưa nàng bình phong tắm gội quần áo, chải chuốt chỉnh lý dung nhan, cũng là để kiểm tra xem giấu v.ũ k.h.í sắc bén gây thương tích .

Sau khi trang điểm chỉnh tề, Thương Ninh Tú một bộ váy lưu tiên thêu hoa lộng lẫy, đầu đội mũ sai quan điểm thúy lục châu, là bộ trang phục long trọng nhất với phận Chiêu Hoa quận chúa của nàng, loại quy cách trang phục đều là để chuyên dùng khi cung diện thánh.

Khắp nơi trong hành cung đều thể thấy võ vệ đeo đao gác, Thương Ninh Tú theo lưng thị nữ dẫn đường, dọc đường im lặng quan sát đếm thử, đếm tới phát hiện quá nhiều, gần như là tất cả ngóc ngách thể thấy, e là ngay cả một con ruồi cũng bay lọt . Dứt khoát nàng cũng đếm nữa.

Trong thư phòng của bệ hạ, đèn đuốc sáng trưng.

Sau khi Thương Ninh Tú , cửa đóng , bốn phía nữa rơi trong yên tĩnh, nàng rũ mắt, quỳ xuống hành lễ: "Thần nữ Thương Ninh Tú, bái kiến bệ hạ."

Nàng cung thuận quỳ mặt đất, nhanh liền thấy một trận ho khan.

Lão hoàng đế năm nay bảy mươi ba tuổi, ốm đau liệt giường lâu, tóc mai sớm bạc trắng, ông chậm rãi ho khan, đại thái giám Thường Hỷ phía vuốt lưng thuận khí cho ông , qua hồi lâu, tiếng ho khan mới dần dần dừng , Thương Ninh Tú thấy phía truyền đến một giọng nhàn nhạt: "Ngẩng đầu lên, để trẫm ngươi xem."

Thương Ninh Tú lời ngẩng mặt lên.

" là ngươi ." Ngân Đế vui mừng tiếng: "Con ngoan, ngươi , thật sự là quá ."

Trong lòng Thương Ninh Tú rõ vì ông cảm thán , nàng nên lời, im lặng những lời tiếp theo của Ngân Đế: "Từ khi tin ngươi gặp nạn, trẫm cảm thấy vô cùng đau lòng, đó liền bắt đầu cho tìm kiếm những cô nương mi mắt giống ngươi ở khắp nơi... Hoàng thiên phụ lòng mà, hôm đó ám vệ hồi báo thấy nữ t.ử cực kỳ giống bức họa ở Minh Vọng Quan, khụ, khụ."

Đầu ngón tay Thương Ninh Tú tê dại, nàng cúi đầu quỳ ở đó, phảng phất như đè nặng ngàn cân.

Ngân Đế ho xong rốt cuộc cũng thuận khí, dựa lưng ghế, chậm rãi : "Lúc ngươi tới quân doanh của ca ca ngươi, trẫm mới giật nhận , tìm kiếm khắp nơi , cuối cùng tìm thấy chính chủ. Ông trời đối với trẫm vẫn chỗ chiếu cố, trời diệt Đại Ngân ."

Ngân Đế ánh mắt hiền hòa chằm chằm Thương Ninh Tú đang quỳ bên , ôn giọng hỏi: "Con ngoan... Nếu , ngươi vì quốc gia vì lê dân bách tính mà hiến , ngươi nguyện ý ?"

Thương Ninh Tú c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hề trả lời.

Bình tâm mà luận vì nhà vì nước vì lê dân mà hy sinh, nàng nguyện ý. là cái kiểu hy sinh .

Nàng mãi trả lời, nét mặt Hoàng đế cũng dần dần lạnh xuống, giọng trở vẻ lạnh nhạt gần nhân tình: "Trẫm cho rằng vấn đề nên sự do dự. Chiêu Hoa ... Trẫm ban cho ngươi phong hiệu công chúa, vinh diệu bao nhiêu năm nay, đến lúc ngươi tận lực vì đất nước ."

Thương Ninh Tú vẫn quỳ mặt đất lên tiếng, thể Hoàng đế khỏe, một lúc như cảm thấy mệt mỏi, cũng còn kiên nhẫn tiếp tục hao tổn với nàng, thở dài một thật dài: "Thôi, lui xuống , trẫm ngủ một lát."

Thường Hỷ rung chuông truyền gọi, cửa lớn thư phòng nữa mở , cung nữ thái giám đợi bên ngoài cụp mắt , đưa Thương Ninh Tú .

Nàng đưa trong một gian sương phòng khép kín, ăn uống sinh hoạt đều nữ sử hầu hạ, cửa lớn cửa sổ đều võ vệ đeo đao trấn giữ, coi như là cấm túc.

Thương Ninh Tú vốn tưởng rằng Ngân Đế đưa nàng hòa với Đại Hạ thì thời gian hẳn là vô cùng gấp gáp mới đúng nhưng nàng ở trong sương phòng liên tiếp hơn năm ngày, Ngân Đế đều ý định truyền gọi nàng nữa.

Dần dần, Thương Ninh Tú cũng đoán một vài mấu chốt trong đó, lẽ là Ngân quân sự trợ giúp của nhiều phía, tấn công thành Tĩnh Châu hy vọng giành thắng lợi, cái mà Hoàng đế đang đợi, chính là kết quả của trận chiến .

Nếu bọn họ thắng, sự tình lẽ sẽ chuyển biến.

Thời gian chờ đợi luôn nôn nóng khó khăn, đợi đến sáng sớm ngày thứ chín, cuối cùng Thương Ninh Tú cũng đợi đại thái giám Thường Hỷ tới.

Ông vẫn cầm cây phất trần , từ bi hiền lành nhạt, với nàng: "Quận chúa, bệ hạ cho mời."

Thương Ninh Tú , điều nghĩa là kết quả trận chiến . Ban đầu nàng còn định thăm dò một hai từ mặt Thường Hỷ, đó phát hiện tên thái giám lúc nào cũng mang dáng vẻ híp mắt như , biến hóa gì.

Nàng mím môi, theo lưng ông ngoài.

Vẫn là thư phòng rộng lớn , ánh sáng ban ngày cũng chẳng sáng sủa hơn ánh nến đêm đó là bao. Ngân Đế sinh tính đa nghi, nơi nghị sự thiết kế mấy cửa sổ, chỉ ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ giấy cao v.út mờ ảo chiếu phòng.

Trong lòng Thương Ninh Tú thấp thỏm thôi, nàng quỳ mặt đất, bởi vì sắp sửa kết quả ảnh hưởng đến cả đời , lòng bàn tay toát một lớp mồ hôi mỏng dính dớp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-91-ngan-de.html.]

"Chiêu Hoa, đại ca của ngươi, hổ là hãn tướng của Đại Ngân ." Tâm trạng lão Hoàng đế khá , nửa đêm hôm qua nhận tin chiến thắng truyền về từ tiền tuyến, thành Tĩnh Châu phá, Ngân quân đại hoạch thắng, ông vui vẻ đến mức cả đêm ngủ , thâu đêm suốt sáng cáo tri linh vị liệt tổ liệt tông, trong lòng vui vẻ nên cảm thấy mệt, bây giờ rốt cuộc thời gian xuống nghỉ ngơi, cảm giác mệt mỏi ập tới, khẽ ngáp một cái.

Vừa lời , sợi dây đàn vẫn luôn căng thẳng trong lòng Thương Ninh Tú những ngày qua rốt cuộc cũng buông lỏng.

ngay nháy mắt tiếp theo, nụ của nàng cứng đờ nơi khóe miệng, Ngân Đế chậm rãi : "Như , cuộc đàm phán giữa trẫm và Hạ hoàng thể kéo về vị trí ngang hàng, chỉ cần lúc bày tỏ thiện ý, hiệu quả của việc liên hôn sẽ ít công to. Chiêu Hoa , khi ngươi gả qua đó, cuộc sống cũng sẽ dễ chịu hơn nhiều."

"Tại , bệ hạ, thần nữ hiểu..." Thương Ninh Tú quỳ mặt đất, giống như rút cạn bộ sức lực.

Ngân Đế mệt mỏi ho khan hai tiếng, nhận lấy nước Thường Hỷ đưa tới nhuận giọng, lúc mới sức tiếp: "Tại ... Chiêu Hoa, ngươi hiểu . Trẫm ban cho ngươi phong hiệu công chúa, chính là vì c.h.ặ.t đứt khả năng giữa ngươi và Lão Nhị, thế mà trưởng của ngươi thấu nỗi khổ tâm của trẫm."

"Nhị điện hạ?" Thương Ninh Tú cau mày, mờ mịt khó hiểu.

Ngân Đế khẽ hai tiếng, buồn bã : "Cái gì mà chủ chiến, cái gì mà cương thổ một tấc nhường... Ngươi tưởng rằng trẫm thấu trong lòng Lão Nhị đang nghĩ cái gì ? Nó giao hảo với Thương gia các ngươi, giao hảo với võ tướng, sức chủ chiến, chẳng là vì tuyên dương củng cố tầm quan trọng của bản , từ đó thể biến Thái t.ử thành bù , thế vị trí đó ."

"Nó từng bước từng bước nâng cao danh vọng của trong quân, trong triều đấy." Ý của Ngân Đế giảm xuống, dần dần trở nên lạnh băng: "Nó thậm chí còn biến trẫm thành bù ."

Bên ngoài, cung nữ gõ khung cửa, cúi đầu thông báo: "Bẩm báo bệ hạ, ám vệ báo , Lâm phi nương nương dị động."

Mồ hôi lạnh bên má Thương Ninh Tú chảy xuống, nàng thấy Ngân Đế lạnh một tiếng, tùy ý với Thường Hỷ: "Ngươi xử lý một chút , đừng hại tính mạng, Lâm phi giữ , thời khắc cần thiết nếu Lão Nhị còn ngoan cố kháng cự, thể dùng đến."

"Vâng." Thường Hỷ nhận lệnh ngoài, khi cung nữ lui , đóng cửa lớn .

"Bây giờ hiểu , hửm?" Sự chú ý của Ngân Đế trở Thương Ninh Tú, thở nhàn nhạt : "Ngươi đấy, Thương gia các ngươi, đều quá cứng đầu, dễ dàng hành động theo cảm tính, cũng liền dễ dàng kẻ mưu đồ lợi dụng."

"Bệ hạ, Nhị điện hạ đối với thần nữ tuyệt đối ý nghĩ gì, điện hạ tuy giao hảo với trưởng nhưng thần nữ và ngài lời còn từng mấy câu, đây đối tượng nghị của thần nữ là đích thứ t.ử của Quốc công phủ, sắp sửa thành , nếu đó nảy sinh chuyện ngoài ý , thần nữ..."

Lời của Thương Ninh Tú còn xong liền Ngân Đế cắt ngang: "Ngươi vẫn quá ngây thơ ."

Ngân Đế tuổi già sức yếu, mặt đầy đồi mồi, khóe mắt chảy xệ, cho dù là lúc tinh thần cũng là dáng vẻ bệnh tật ốm yếu, huống chi hiện giờ lộ vẻ mệt mỏi. Ông dựa trong ghế, chậm rãi : "Ngươi sắp gả xa , trẫm dứt khoát chuyện với ngươi nhiều thêm vài câu. Ngươi , tâm tư của Lão Nhị thâm sâu lắm, nó chính là đang mơ tưởng vị trí Thái t.ử."

"Còn chuyện gì là nghịch t.ử dám , hửm? Lần thành công, chừng nó còn tự cứu một phen, dùng trọng binh bức cung. trẫm sớm cao tay hơn một nước, đưa mẫu của nó khỏi cung ."

Hô hấp của Thương Ninh Tú vì cảm xúc mà trở nên dồn dập, nàng quỳ mặt đất, từ từ thẳng lưng lên, hiểu hiềm khích của Ngân Đế đối với Nhị điện hạ sâu nặng, ngày một ngày hai mà thành, mà ý định ông đưa nàng vật hy sinh sang địch quốc cũng dăm ba câu là thể lay chuyển.

Khóe mắt Thương Ninh Tú đỏ hoe, nàng kìm nén nước mắt để rơi xuống, đưa tay quệt một cái, cảm xúc dâng lên cũng chẳng màng đến quân thần chi nghi gì nữa, phẫn nộ :

"Vậy bệ hạ từng nghĩ tới , tại danh vọng của Nhị điện hạ ngày càng lấn át Thái t.ử, bên trong phản quân loạn, bên ngoài cường địch áp sát, nếu Nhị điện hạ tắm m.á.u chiến đấu, cục diện ngày hôm nay, Thái t.ử điện hạ xem, ngài những gì? Trước ba quân lôi kéo chủ tướng bồi ngài bộ tịch, đầy bụng văn chương thì thế nào, nhiều thơ từ như thì thế nào, đều bằng một trận thắng trận giải cứu lê dân bách tính khỏi dầu sôi lửa bỏng thực tế hơn, đây chẳng chính là thời thế tạo hùng ?"

"Ngươi to gan!" Ngân Đế cũng ngờ một tiểu cô nương yếu ớt mong manh gan dám những lời như mặt thiên nhan, sững sờ mãi cho đến khi xong, mới nhớ tới việc lên tiếng quát mắng nàng.

Thương Ninh Tú quỳ thẳng tắp mặt đất, nước mắt lưng tròng, trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng vẫn dám tiếp tục : "Nếu Thái t.ử vô đức, dựa cái gì cho tài năng khác phát huy sở trường thế ngài , thần nữ hiểu quốc gia đại sự gì, thần nữ chỉ , cứu vạn dân khỏi dầu sôi lửa bỏng là Nhị điện hạ, dẫn dắt đại quân một đường thu phục đất đai trả non sông cho cũng là Nhị điện hạ, thế nào gọi là mơ tưởng, ngài dựa cái gì vị trí !"

Ngân Đế giận kìm , lửa giận công tâm chộp lấy cái chén bên cạnh ném về phía đầu nàng nhưng liệt giường lâu ngày tay chân vô lực, ném bao xa, cái chén rơi trúng vai Thương Ninh Tú, rơi xuống t.h.ả.m, cũng gây tiếng động lớn bao nhiêu.

Thương Ninh Tú căng thẳng rụt cổ nheo mắt , tưởng rằng sẽ đầu rơi m.á.u chảy, mãi đến khi thấy tiếng vang trầm đục lúc cái chén rơi xuống mới dám từ từ mở mắt .

Ngân Đế ở phía hô hấp dồn dập thở hổn hển, mỗi một thở đều hít vô cùng dùng sức, ông run rẩy thu thứ vô tình văng trong tay áo, bình hô hấp một lát, lúc mới tiếp: "Chiêu Hoa, ngươi quá phóng túng ."

Cảm xúc đến nước nên nên phóng túng thì một lời nàng cũng mở đầu , những lời phía cũng thể cho sướng miệng, Thương Ninh Tú trực tiếp dập đầu xuống, phủ phục mặt đất run giọng : "Bệ hạ, Đại Hạ xâm lược thành tính, một mực cầu hòa tuyệt đối thượng sách, thần nữ hôm nay lấy vạn dân thỉnh nguyện, bệ hạ tam tư."

"Ngươi, ngươi, giỏi lắm." Cảm xúc của Ngân Đế kích động, một thở lên , đờm kẹt ở cổ họng, hoãn hồi lâu mới rốt cuộc tiếp câu thứ hai: "Thương gia các ngươi, a, Thương gia các ngươi, đây là tạo phản , hả?"

"Từng một, đều hát ngược với trẫm, cha của ngươi, rõ trẫm cần mối hôn sự đến mức nào, vội vội vàng vàng phát tang cho ngươi, đây chính là tội khi quân! Người đại ca của ngươi, rõ trẫm hy vọng nó và Lão Nhị qua quá mật thiết, hai ngoài mặt tương kính như tân, lưng xưng gọi , a, đều coi trẫm ? Trẫm già nhưng trẫm mù!"

Ngân Đế kích động vỗ tay vịn ghế, mắt trừng tròn xoe, mặt mũi đáng sợ: "Trẫm là Thất t.ử đoạt đích, khụ khụ khụ —...đoạt đích thắng lợi, mới ngai vàng giang sơn , chiêu trò gì mà trẫm từng thấy qua? Chơi mấy cái thủ đoạn nhỏ , hừ hừ..."

Ngân Đế thở hồng hộc, rõ ràng là nhất thời kích thích, cũng là nghĩ tới cái gì, tròng mắt dữ tợn bỗng nhiên ươn ướt, nước mắt già nua tuôn rơi, nghẹn ngào :

"Loạn thế tạo hùng, Thái t.ử gì, con từ lúc năm tuổi ngày nào trời sáng lên thư phòng a, ngày ngày đêm đêm , từng một ngày lười biếng, đến đầy bụng kinh luân hùng thao vĩ lược, đến cuối cùng, đến cuối cùng, cái thằng Lão Nhị du thủ du thực đ.á.n.h chim bắt cá thế, tình chịu nổi a..."

"Nếu sinh ở thái bình thịnh thế, nó tất sẽ, tất sẽ là một vị thiên cổ minh quân." Ngân Đế xong câu , khạc một ngụm m.á.u, lấy tay quệt , nuốt xuống: "Cho nên ngươi, Thương thị nữ, nhất định gả xa. Trẫm cho cha và trưởng ngươi, để bọn họ , cái Đại Ngân , là ai định đoạt."

Ngân Đế từ từ bình hô hấp của , cảm thấy động khí một trận, n.g.ự.c đau âm ỉ khó chịu, ông chút kiên nhẫn về phía cửa lớn, chút bất mãn Thường Hỷ lâu như còn về.

Hôm nay ông với tiểu cô nương đủ nhiều , tốn thêm nước bọt với Thương Ninh Tú nữa nhưng nữ nhân vẫn luôn phủ phục mặt đất lúc bỗng nhiên thẳng dậy. Thương Ninh Tú từng dùng ánh mắt đại bất kính như thẳng quốc quân: "Bệ hạ từ phụ, lấy tính mạng thiên hạ vạn dân trò đùa, khỏi quá mức hôn ."

Ngân Đế sững sờ chừng mười nhịp thở, mới phản ứng Thương Ninh Tú đang mắng ông ngay mặt.

"... Ngươi to gan!!!"

Bên , lúc Tông Chính Giác đại phá thành Tĩnh Châu báo tin thắng trận, liền nhận bồ câu đưa thư do Lâm phi gửi tới.

Ngân Đế nảy sinh sát tâm, Lâm phi đoán , chuyến ông đưa bà và Tam triều nguyên lão Thủ phụ Mạc các lão cùng rời cung xa tới Bàn Thành, chính là vì lợi dụng sạch sẽ giá trị cuối cùng của hai con bà, đợi đến khi thành phá đại thắng, sẽ công bố chuyện Tông Chính Giác ngụy tạo binh phù tự ý xuất chinh công chúng, qua cầu rút ván, trải đường thênh thang cho Thái t.ử.

Lâm phi trong thư tỏ rõ chí hướng.

Con tâm từ, đành lòng thương sinh gặp nạn, cứu vạn dân khỏi dầu sôi lửa bỏng, đây là đại công đức vô thượng, nên cứ thế mà gãy cánh.

Nếu nhân lúc trọng binh trong tay, giương cao ngọn cờ Cần vương cứu giá tay chiếm lợi thế, tuy rằng gian nan hiểm trở nhưng cũng chắc là nhất định thể thành sự.

Người đại sự câu nệ tiểu tiết, cho dù khó tránh khỏi thanh danh tổn hại đời nghị luận, cũng hơn là mất mạng ngậm oan nơi chín suối.

Thương Minh Tranh cưỡi ngựa, dẫn theo một đội tinh vệ hảo thủ, chạy theo lưng Tông Chính Giác. Y nhớ tới lời Tông Chính Giác với y trong thành Tĩnh Châu .

"Quân xử thần t.ử, thần bất t.ử bất trung, ngụy tạo binh phù là tội c.h.ế.t nhưng phạm , liên quan đến mẫu phi , thể để bà vô cớ liên lụy mà mất mạng."

Thương Minh Tranh hỏi y: "Vậy điện hạ dự định thế nào?"

Tông Chính Giác: "Đến Bàn Thành, xông , cứu mẫu phi ngươi , sẽ đưa họ đến nơi an , đó tạ tội với phụ hoàng."

Thương Minh Tranh cau mày truy hỏi: "Nhất định như ? Thiên hạ tài mới ở, ngươi cũng là huyết mạch hoàng gia, Thái t.ử , ngươi ? Hà tất uổng phí một cái mạng, trong tay ngươi bây giờ đang nắm giữ bảy vạn đại quân..."

Nói về tư tâm của Thương Minh Tranh, là hy vọng Tông Chính Giác bước một bước . Về tư, y thấy vị bằng hữu chí cốt nhiều năm của vì dân xin chiến cuối cùng rơi kết cục như , về công, Thương Minh Tranh cũng thật sự là cống hiến cho một vị quân chủ tương lai thích bày vẽ mấy trò hoa hòe hoa sói như thế.

Tông Chính Giác lắc đầu: "Bước bước , thành , đều sẽ hy sinh tính mạng của càng nhiều tướng sĩ, tương tàn, bọn họ tuân theo hiệu lệnh binh phù mà hành động, cuối cùng mà gánh lưng cái danh mưu phản, dồn đường cùng... Minh Tranh, bọn họ mới tắm m.á.u chiến đấu sống sót trở về, như quá tàn khốc."

"Sẽ còn những nguyên lão triều thần coi trọng chính thống lấy mạng can gián để sửa trật tự, ai khác, chỉ riêng vị Thủ phụ đại nhân cương trực công chính , e là sẽ cầm Đả Long Tiên của ông đuổi theo phía quất ." Nói , Tông Chính Giác cố tỏ thoải mái lên: "Minh Tranh, cái tội vẫn là đừng để chịu thì hơn."

Nam nhân vỗ vỗ vai y nghiêm túc : "Quốc gia đại sự dăm ba câu là thể hạ kết luận, Thái t.ử dù cũng phụ hoàng khổ tâm bồi dưỡng nhiều năm, chắc thể một vị quân chủ , cho dù hôm nay mạo hiểm trong thiên hạ chỉ trích soán vị đăng cơ, bình tâm mà luận, cũng nắm chắc nhất định thể một minh quân. Đã nắm chắc, hà tất cưỡng cầu."

"Ngươi , lời cũng như a, cái ngươi thời thái bình thịnh thế nhưng hiện giờ loạn thế dứt, Đại Hạ trận tuy bại nhưng tổn hại đến căn cốt, chúng vốn dĩ nên ưu tiên an bang định quốc, khí thế thủ đoạn sắt đá quyết đoán ngay lập tức thì trấn tà, trách cũng chỉ thể trách Thái t.ử sinh gặp thời."

Thương Minh Tranh còn khuyên nữa nhưng Tông Chính Giác rõ ràng tâm ý quyết, chỉ với y: "Đợi đến Bàn Thành, ngươi đừng trong, ở bên ngoài tiếp ứng ."

Tiếng vó ngựa hỗn loạn dồn dập, gió lốc cuốn theo cát đá bụi mù mịt lên trời, Thương Minh Tranh thúc ngựa chạy như điên, bóng lưng kiên nghị của Tông Chính Giác phía , tất cả , bao gồm cả con đường tương lai của Đại Ngân, đều giờ khắc lên ngã rẽ của vận mệnh.

Thương Minh Tranh đầy bụng tâm sự, chớp mắt, thấy đám ngoại tộc bên cạnh sự dẫn dắt của Mục Lôi, tăng tốc vượt qua đội ngũ của bọn họ.

"Này các ngươi gì thế, !" Thương Minh Tranh vội vàng hét về phía nhưng ngựa thảo nguyên tốc độ nhanh, nhất là Tang Cách Lỗ, thật sự tăng tốc bọn họ đuổi kịp, Thương Minh Tranh trân mắt một đám lớn ngoại tộc gào thét lướt qua bên cạnh: "Quay ! Không hành động thiếu suy nghĩ! Nghe thấy mấy tên đầu , mau truyền lời, bảo cái tên Khố Mục Lặc Nhĩ dừng !"

mấy tên thanh niên trai tráng rớt ở đuôi hiểu tiếng Hán, còn đầu hì hì vỗ n.g.ự.c hét với Thương Minh Tranh rằng nhất định sẽ cướp đại tẩu về.

 

 

Loading...