NÀNG LÀ DUY NHẤT CỦA TA - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:10:56
Lượt xem: 2,813

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bao nhiêu năm thành , từng tấc đều khắc sâu trong lòng, tựa như dấu ấn in tim, quên cũng quên .

 

“Cảm ơn tỷ tỷ.”

 

“Tiền ngươi trả đấy.”

 

Khóe miệng thoáng khựng , nhưng nhanh liền vui vẻ gật đầu.

 

Bộ dạng chín chắn hiểu chuyện khiến chỉ tự tát hai cái.

 

Những năm qua ăn của , mặc của , dùng của ; nay gặp nạn, lẽ chăm sóc nhiều hơn mới .

 

Thế nhưng là kẻ lòng hẹp hòi.

 

Hắn nạp , tiền cũng định tiêu ngoài, chia một chút thì ?

 

Ta sẽ gặp báo ứng.

 

Quả nhiên, đến nhanh.

 

Tiếng sấm ầm ầm kéo khỏi giấc ngủ, tia chớp như rắn bạc xuyên qua khung cửa sổ lách tách lao thẳng phòng.

 

Không chút nương tay, kéo từ đáy lòng những ký ức đau đớn nhất.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta co rúm trong chăn, dù mồ hôi túa cũng dám nhúc nhích.

 

tiếng sấm chẳng chịu buông tha, một tiếng lôi quang cực lớn nổ ngay mái nhà.

 

Ta hoảng sợ thét lên.

 

“Tỷ tỷ?”

 

Nghe giọng Phó Tuân, mới dám thò đầu , bên giường từ lúc nào.

 

Trong đêm tối thấy rõ nét mặt , chỉ khẽ một câu: “Ta sợ.”

 

Ta định đáp lời, một tiếng sấm dữ dội khác dọa đến mức lao thẳng lòng .

 

Hắn dịu dàng vỗ lưng , hệt như suốt năm năm qua, mỗi khi mưa to gió lớn vẫn luôn dỗ dành như thế.

 

“Ngươi gì mà sợ.”

 

Có lẽ vì trong lòng , ngửi thấy thở quen thuộc, dần an tâm hơn, cũng to gan hơn chút.

 

Hắn vẫn vỗ về nhẹ nhàng, giọng chậm rãi:

 

“Lúc nãy thấy chớp, liền nhớ đến dường như từng ôm tỷ tỷ ngủ. Tỷ sợ sấm, nên qua đây.”

 

Có lẽ đó là thói quen khắc xương cốt .

 

Cha chính là c.h.ế.t trong một ngày mưa bão như . Ta nhớ rõ, tiếng sấm hôm đó lớn đến mức che lấp cả âm thanh bọn ác đồ tay.

 

Họ trả thù vì cứu Phó Tuân.

 

Khi Phó Tuân chạy tới, cứu — đứa bé giấu trong rương — dẫn báo thù.

 

Đó là đầu tiên thấy g.i.ế.c , dứt khoát, gọn gàng, hề dây dưa.

 

Về cưới , vì áy náy, yêu .

 

Năm năm thành , chỉ một duy nhất hạ t.h.u.ố.c mới cùng chuyện vợ chồng, từ đó về đều nghiêm chỉnh giữ lễ.

 

Ta cũng học cách điều, giả vờ thể yếu ớt, giữ cách với .

 

Ngoại trừ mỗi đêm mưa bão đến ôm ngủ để dỗ dành, dám vượt quá nửa bước.

 

Có lẽ vì ở bên, thêm mấy ngày qua căng thẳng mệt nhọc, ngủ một mạch đến khi tự tỉnh.

 

Vừa mới vươn vai, bất ngờ kéo ngược trở lòng.

 

Một giọng khàn khàn mà quấn quýt, gọi hai chữ “tỷ tỷ”, mang theo vẻ lười biếng buổi sớm, hòa thẳng tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-duy-nhat-cua-ta/4.html.]

 

Nửa lập tức mềm nhũn. Thứ đang cạnh rốt cuộc là gì, yêu quái mê hoặc lòng ?

 

Hắn thấy đáp, liền ghé sát tai , dịu giọng gọi thêm một tiếng:

 

“Tỷ tỷ~”

 

Hơi nóng phả tai, nhưng cảm giác tê dại lan đến tận thắt lưng, thật mạng .

 

“Ngươi .” Lời mang theo chút mềm mại nũng nịu, lập tức trong lòng c.h.ử.i Phó Tuân tên vương bát đản ngớt.

 

“Hôm nay tỷ tỷ định gì?”

 

“Trong nhà nghèo, ngoài tìm việc .”

 

“Nghèo ư?” Hắn vươn tay vén áo , lấy chiếc khăn tay giấu bên trong.

 

Ta giật đoạt ngay, tim đập thình thịch, như kẻ trộm bắt quả tang, vội vàng giấu .

 

“Muốn sống qua ngày, tiền , đây là tiền để dành.”

 

Đầu óc Phó Tuân sẽ khá lên, đến lúc đó tự cách về Đại lão gia Phó gia của .

 

Còn , cả đời chỉ thể dựa tiền , nên nhất định khoản tiêu, tìm con đường sinh tài mới là mấu chốt.

 

“Ồ, tỷ tỷ tìm việc gì?”

 

“Ta tìm việc thêu thùa.”

 

Phó Tuân trầm mặc . Ta đang định hỏi , thì mở miệng:

 

“Tỷ tỷ dẫn cùng .”

 

“Không , ngươi… ngươi… ngươi ở đây.”

 

Hắn vốn là hãm hại, trong thành tai mắt của Phó lão nhị . Nếu phát hiện, chắc chắn sẽ hại đến c.h.ế.t.

 

“Dẫn mà.” Hắn trực tiếp áp hõm vai , cọ cọ nũng, “Được ?”

 

“Được.”

 

Ta buột miệng đáp, đúng là hỏng , đàn ông to xác thế còn nũng cái gì chứ?

 

Ta dẫn Phó Tuân tiên đến cửa hàng do tiểu khất cái giới thiệu, mua một vết sẹo giả và hai bộ y phục. Dán sẹo cho xong mới tiếp tục dạo phố.

 

Đang định về phía tiệm thêu, Phó Tuân đột nhiên lên tiếng:

 

“Tỷ tỷ, thấy tỷ mua vải về tự may y phục thì hơn.”

 

“Vì ? Ngươi may đồ bán ? Chỉ một , tốn ít ngày công, còn chắc họ chịu mua, rủi ro quá lớn.”

 

Phó Tuân gật đầu, mỉm :

 

“Vừa khẩu âm của họ, đoán là vùng Hoài An. Nữ t.ử nơi tay nghề thêu kém, nhưng y phục thiếu điểm nhấn, đa phần đều là kiểu dáng thời từ kinh thành.”

 

“Tiếp.”

 

“Dựa việc lúc nãy tỷ chọn y phục cho — từ chất liệu, kiểu dáng đến giá cả — tin tỷ năng lực dẫn dắt xu hướng.”

 

Ta mím môi, trong lòng vẫn do dự. Trước chỉ thêu cho khuây khỏa, từng thị trường kiểm chứng.

 

Ta do dự quyết, liên tiếp bước hơn mười tiệm thêu, giá thêu quả nhiên thấp đến đáng thương.

 

Muốn nuôi sống bản thể. Suy tính , móc một tờ ngân phiếu đổi lấy bạc vụn.

 

Nghiến răng một cái, mua ba cây vải khác , mang về.

 

05

 

Sau khi mua vải mang về, kết hợp với những kiểu dáng thấy ở tiệm thêu, trong đầu nhanh liền hình mẫu, kịp chờ đợi bắt tay cắt vải.

 

 

Loading...