NÀNG LÀ DUY NHẤT CỦA TA - 8

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:12:44
Lượt xem: 2,489

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khoảnh khắc , chăn vén lên.

 

Ta kinh ngạc đối diện ánh mắt Phó Tuân, ba chữ “ thấy hết” như thẳng trán .

 

Ta vội kéo chăn, nhưng giây bế lên:

 

“Tỷ tỷ, tắm .”

 

Khi da thịt chạm , chuyện đêm qua tràn về tim .

 

đó là ban đêm, còn bây giờ là ban ngày…

 

Ta cực kỳ tự nhiên, đưa tay che mắt .

 

cúi đầu vùi hõm vai , như yêu tinh mê hoặc:

 

“Tỷ tỷ, thật ~”

 

Ai chịu nổi chứ?

 

Nước trong thùng gỗ dập dềnh dữ dội, từng vòng tràn xuống theo mép thùng, loang sàn.

 

“Ngươi cõng đến tiệm thêu.”

 

“Tỷ tỷ mệt , hôm nay đừng nữa.”

 

Ta gạt phắt bàn tay đang rục rịch của : “Không , bàn giao, như .”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một tiếng khẽ bật từ Phó Tuân, giọng vẫn mềm mại:

 

“Tỷ tỷ đến hai chữ ‘bàn giao’, lắm.”

 

Ta vội mặt , trong lòng chột — nghĩ kỹ , quả thật còn nợ một lời giải thích.

 

Thành bao năm, cứ thế bỏ , hình như lắm.

 

Trên đường đến tiệm thêu, một lời.

 

Một là vì quá mệt, hai là đối diện thế nào với Phó Tuân khi khôi phục ký ức.

 

Ta thích , cũng thích .

 

Vốn là vẹn cả đôi đường, nhưng… còn tiểu thì ? Chẳng cũng thích nàng ?

 

Cái gai trong n.g.ự.c âm ỉ đau, kéo theo tất cả cảm xúc trong trào lên.

 

Ta ghét cảm giác .

 

“Tỷ tỷ cẩn thận, nếu chịu nổi thì bảo đến gọi , cõng tỷ về.”

 

“Ừm.”

 

Đến giờ ngọ, đang định ăn cùng các thêu nương, thì phía truyền tin một tiểu khất cái tìm .

 

Tim “thịch” một cái, lập tức nghĩ đến Phó Tuân gặp chuyện.

 

Ta vội chạy , từ miệng tiểu khất cái : trong tiểu viện xuất hiện một đám hung thần ác sát, địa phương.

 

Tim đập càng nhanh.

 

Chẳng lẽ là Phó lão nhị tìm tới?

 

Hỏng , trong lúc tìm đây.

 

Ta yên, như kiến bò chảo nóng.

 

Tiểu khất cái thấy như , liền bang ăn mày của bọn họ thể giúp.

 

Ta nghĩ đây cũng là cách , dù đ.á.n.h , dọa họ một phen cũng .

 

Phó lão nhị coi trọng thanh danh, để khác bàn tán.

 

Ta lập tức đồng ý, dặn dò nữ chủ tiệm một tiếng chạy về tiểu viện.

 

Ta dẫn bọn họ con hẻm , định từ cửa xông dọa cho đám trở tay kịp.

 

Ta rón rén gần cửa , nhẹ nhàng hé một khe.

 

Bên trong quả nhiên là một đám đen kịt, còn Phó Tuân thì họ vây quanh… nhàn nhã uống ?

 

Đâu chén sứ hoa lam?

 

Hắn còn ung dung dán vết sẹo giả bong.

 

Chợt tự khẽ một tiếng, như nghĩ chuyện thú vị gì đó.

 

Mà hai hai bên — chẳng chính là hộ vệ của ?

 

Tên vương bát đản … hóa từ đầu đến cuối đều là giả vờ!

 

09

 

Một cơn tức giận vô cớ bốc lên trong lòng , xoay bỏ chạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-duy-nhat-cua-ta/8.html.]

 

mới chạy khỏi đầu hẻm, cánh tay giữ c.h.ặ.t :

 

“Tỷ tỷ.”

 

“Buông , tên lừa gạt vương bát đản nhà ngươi.”

 

Ta dùng sức hất tay , nhưng ngay khoảnh khắc thoát, nắm lấy nữa.

 

“Ta lừa tỷ chỗ nào?”

 

Giọng vẫn dịu dàng, chẳng hề nổi giận vì phát cáu.

 

Ngược , điều đó khiến khí thế của xẹp xuống đôi phần.

 

chỉ cần nghĩ đến việc từ đầu đến cuối đều nhớ rõ là ai, còn cùng một nữ t.ử chỉ ân cứu mạng mà sống chung, yêu đương…

 

Cơn giận trong bùng lên dữ dội.

 

, cho dù nữ t.ử , là đội mặt nạ da .

 

“Phó Tuân, ngươi còn giả vờ cái gì nữa?”

 

“Hóa tỷ tỷ vẫn nhớ tên gì.”

 

“Ai là tỷ tỷ của ngươi?!”

 

Giọng lớn, cái cây bên cạnh cũng run lên, rơi xuống mấy chiếc lá.

 

ngay đó, hai chân nâng lên, cả bế thẳng ép sát tường.

 

“Nhất Nhất, đừng giận nữa.”

 

Nhất Nhất? Chẳng ?

 

Ta ngẩn , ?

 

Không đúng.

 

Hắn… ?!

 

Phó Tuân quen tay một tay đỡ m.ô.n.g , tay vuốt lên mặt, tìm đúng chỗ hở, cẩn thận lột mặt nạ xuống. vì đeo quá lâu, chỗ dính c.h.ặ.t, mỗi kéo đều như lột cả da .

 

Ta thấy sự đau lòng trong mắt .

 

“Mặt nàng đỏ hết , nếu còn đeo tiếp, những thứ sẽ mọc liền theo da thịt, đến lúc đó gỡ cũng gỡ .”

 

“Ngươi gạt , trẻ con.”

 

Phó Tuân bật : “Hết giận ?”

 

“Làm nhận ?”

 

“Phu nhân quen lâu, dáng , giọng , thói quen nhỏ của nàng, đều rõ như lòng bàn tay. Sao thể chỉ vì đổi một khuôn mặt mà nhận ?”

 

Ta xúc động, vòng tay ôm lấy cổ :

 

“Ai hại ?”

 

“Chẳng phu nhân ?”

 

“Là … còn … còn tiểu nạp!”

 

Nghĩ đến chuyện nạp , cổ họng như mắc một cái gai.

 

Ta mặt , , nhưng miệng vẫn cứng rắn:

 

“Chàng đúng là tự rước sói nhà, đáng đời!”

 

Hắn “phụt” một tiếng, giọng nhẹ nhàng đầy ý :

 

“Phu nhân là đang ghen ?”

 

“Ta… chỉ là quan điểm thôi. Chàng thích thì nạp thêm mấy nữa cũng .”

 

Dĩ nhiên, chỉ cho lệ mà thôi.

 

Nếu dám thật sự nạp thêm, sẽ… sẽ… sẽ thèm để ý đến nữa.

 

“Phu nhân, .”

 

Thấy cứ mặt , dịu giọng dỗ dành:

 

“Nhất Nhất, .”

 

Ta , còn đang thắc mắc gì mà đối diện, thì cúi xuống hôn lên môi .

 

Chỉ là một nụ hôn nhẹ, nhưng mùi thanh mát theo môi lan khoang miệng.

 

Mát lành, như dòng suối chảy giữa rừng, từ từ xoa dịu cơn bực bội trong lòng .

 

“Phó Lễ từ nhỏ dã tâm lớn, khi phụ qua đời, vì quản giáo nghiêm khắc nên sinh bất mãn.”

 

 

Loading...