NÀNG LÀ DUY NHẤT CỦA TA - 9
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:13:06
Lượt xem: 2,546
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gần đây lời kẻ ngoài xúi giục, mưu hại , nên tay , đón tiểu mà nuôi bên ngoài về.”
“Quả nhiên chờ , liền sớm tay với .”
Ta gật đầu suy nghĩ: “Vậy nữ t.ử là của lão nhị?”
“Ừm,” Phó Tuân cau mày, ánh mắt đầy lo lắng, “Ta chỉ ngờ nàng hại nàng. Dù nếu giữ nàng , bọn họ đối ngoại cũng dễ bề ăn hơn. Là suy nghĩ chu , xin .”
Hắn rõ ràng như , cũng còn gì để .
Chỉ là… vì sớm với ?
Ta nghĩ , liền hỏi miệng.
“Phu nhân thể yếu đuối tự lo nổi, vi phu sợ chuyện khiến bệnh tình nàng nặng thêm, nên mới giấu . Phu nhân chỉ cần vui vẻ là .”
Giọng nhẹ, nhưng sáu chữ “yếu đuối tự lo nổi” nặng nề vô cùng, như đang trách giấu .
Ta sai, nhưng hiện giờ nhận , thì của còn là nữa.
Là cái gì cũng giấu, chịu với , mới giả vờ yếu đuối.
Hai thiếu giao tiếp, liền sinh nghi kỵ, tự nhiên xa cách.
, chính là .
Ta tự cổ vũ trong lòng, mới lên tiếng:
“Chàng… cái gì cũng , giữa vợ chồng thể như , chẳng nên thẳng thắn với ?”
Khóe môi mang theo ý nhàn nhạt, chăm chú. Chỉ đến khi “thẳng thắn với ”, , mím môi:
“Là của . Sau sẽ chuyện với phu nhân, phu nhân đối với cũng , ? Đừng giận nữa.”
Ánh mắt chân thành trong suốt, thấy chính trong đó.
Một chiều mà sinh kiêu.
Trước tuyệt đối dám chuyện với như .
Ta cũng thích , liền hỏi.
Hắn đáp:
“Ngốc , cách báo ân nhiều.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cách báo ân nhiều, mà cưới .
Hắn thích .
Trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả, đầu óc ngừng lật từng khoảnh khắc chung sống cùng Phó Tuân, cố tìm xem động lòng với lúc nào.
Ta mải nghĩ đến mức để ý gì, cho đến khi hôn lên môi , mới hồn.
“Sau thẳng thắn với , ?”
Hiếm khi thấy Phó Tuân như thế , liền nổi hứng trêu chọc.
Ta mặt .
Chưa đến hai giây, nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ môi :
“Được mà?”
Ta ngẩng đầu lên thẳng thừng, xem còn gì .
Không ngờ định trêu , tự chui đầu bẫy.
Hắn giọng trầm thấp, rằng chuyện đều .
Ai mà từ chối chứ, vội vàng đáp “”.
Vì hộ vệ báo rằng của Phó lão nhị dò tới khu vực , nên chúng nhanh ch.óng trở về kinh thành.
Ta lập tức đến tiệm thêu rõ tình hình với nữ chủ tiệm.
Nàng thấy thì sững sờ, một lúc mới nhận là ai.
Nàng vô cùng lưu luyến, còn thì áy náy vì rút lui đột ngột.
Vì hẹn nàng sẽ mở một tiệm thêu ở kinh thành, coi như chi nhánh của Hoài An.
Nàng vui mừng khôn xiết, sẽ sớm lên kinh bàn bạc cùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-la-duy-nhat-cua-ta/9.html.]
Sau khi từ biệt nàng, Phó Tuân cũng thanh toán xong tiền thuê viện với đại nương.
Đêm xuống, chúng cải trang trở về kinh, đến trưa hôm thì tới nơi.
Khi chúng xuất hiện Phó phủ —
Phó Lễ kinh hãi, nữ t.ử thì bất ngờ tính toán, trong phủ , ai dám lên tiếng.
Phó Lễ định sai bắt chúng , nhưng Phó Tuân nhanh hơn một bước, cho bao vây bộ Phó phủ.
Hắn từng điều từng khoản liệt kê tội trạng của Phó Lễ. Khi vạch trần phận con riêng của Phó Lễ —
Phó Lễ liên tiếp lùi mấy bước, loạng choạng ngã xuống đất, trong mắt tràn đầy kinh hoàng tin.
Nếu Phó Tuân , cũng chuyện .
Nữ t.ử thấy liền vội chạy lên, quỳ Phó Tuân cầu xin.
Nàng nàng đối với Phó Tuân là thật lòng, còn nương nhờ Phó Lễ chỉ là kế tạm thời.
Nàng còn nhiều thứ, thể trợ giúp Phó Tuân .
Phó Tuân gật đầu, giọng bình thản:
“Vậy xem, là bàn tay nào đẩy phu nhân nhà ?”
Khóe môi Phó Tuân cong lên thành ý , nhưng nụ chạm tới đáy mắt.
Ta quá hiểu ánh của — g.i.ế.c .
“Không , đẩy nàng , là nàng tự trượt chân rơi xuống. Ta còn thả cho nàng . Nếu thật sự ý hại nàng, vớt xác nàng lên .”
Phó Tuân càng rực rỡ hơn:
“Vậy thì cảm ơn ngươi. Thế , c.h.ặ.t cả hai tay, lôi xuống!”
Hộ vệ lĩnh mệnh, lập tức khống chế bọn họ, xử riêng, giao quan.
Phó Tuân cũng âm thầm dâng bạc cho phủ doãn, bọn họ sẽ kết cục dễ chịu.
Xử xong bọn họ, và Phó Tuân cho rút hết cũ trong phủ, để tiểu khất cái theo chúng quản gia, tuyển thêm mới.
Vì Phó Lễ để ít cục diện rối rắm, Phó Tuân thu dọn hậu quả.
Còn thì dẫn tiểu khất cái khắp nơi tìm mặt bằng mở tiệm thêu.
Hai ai bận việc nấy, khi vài ngày liền gặp .
Chớp mắt hai tháng trôi qua.
***
Đến ngày sinh thần của , Phó Tuân gấp gáp trở về.
Ta đang kiểm kê trong kho, để ý liền ôm c.h.ặ.t lấy.
“Nhất Nhất, sinh thần vui vẻ.”
Hắn chỉ về phía lễ vật đặt bàn.
Đó là một chiếc xe đẩy gỗ nhỏ, tấm ván bày đủ loại đồ trang sức, trái cây, rau củ tí hon.
Chính là cảnh ngày — khi bù sinh thần cho , hai cùng đẩy xe bán.
“Cảm ơn, thích~”
“Có thưởng ?”
Hắn nghiêng mặt sang, ý bảo hôn .
Ta định thưởng cho một cái hôn, thì cổ họng bỗng dâng lên vị chua.
Hắn cúi xuống ngửi ngửi , nhíu mày:
“Ta về vội nên mồ hôi, nhưng cũng đến mức…”
Cảm giác buồn nôn càng lúc càng dữ, hoảng hốt.
“Lão gia, phu nhân… ốm nghén ?”
“Ốm… nghén? Mau, mau mời Lâm đại phu tới!”