khi thấy Vệ Thế Quốc lấy từ trong lòng n.g.ự.c một hộp bánh hạt óc ch.ó và một gói kẹo sữa cho hai đứa cháu trai, Trần quả phụ rạng rỡ: “Cậu nó thật là khách sáo quá, mang mấy thứ sang gì? Cứ để dành cho mợ chúng nó ăn hơn .”
“Vợ cháu bảo mang sang cho bọn trẻ đấy ạ.” Vệ Thế Quốc mỉm , sang Trần Mặc: “Anh rể.”
“Vào nhà , bên ngoài lạnh lắm.” Trần Mặc đáp.
Dù một chân tiện nhưng mặt hề vẻ chán nản, ngược dạo còn phấn chấn.
Sao phấn chấn cho ? Tiền sính lễ cho hai thằng con trai và của hồi môn cho con gái đều bắt đầu tích cóp từ bây giờ .
Lúc , từ bên ngoài vang lên tiếng của hai đứa cháu trai là Trần Gia Đống và Trần Gia Lương: “Cậu ơi! Cậu ơi!”
Người thấy mà tiếng gọi lanh lảnh tới .
Nghe tiếng cháu nội đầy sức sống, Trần quả phụ vui mừng khôn xiết: “Hai cái thằng nghịch ngợm , cả ngày chẳng thấy mặt , tin tới là chạy về nhanh thế!”
Vệ Thế Quốc cũng mỉm hai đứa cháu lao nhà, đôi mắt chúng sáng rỡ khi thấy .
“Cậu!” Hai em đồng thanh.
“Lại nghịch ngợm ở mà quần áo bẩn hết thế ?” Vệ Thế Quốc hỏi.
Bánh gấu
“Không ạ, quần áo bẩn từ lâu .” Trần Gia Đống lém lỉnh đáp.
“ thế, ơi, bọn cháu ngoan lắm!” Trần Gia Lương cũng gật đầu lia lịa.
“Còn dám bảo ngoan, trời lạnh thế mà cứ chạy rông bên ngoài, đến giờ cơm là thấy mặt.” Trần Mặc mắng yêu.
Vệ Thế Quốc mở hộp bánh hạt óc ch.ó, đưa cho mỗi đứa một miếng.
Hai em sung sướng nhận lấy, chúng bao giờ ăn món . Cắn một miếng, vị thơm ngon lan tỏa khiến chúng sướng rơn: “Cậu ơi, đây là bánh gì thế ạ? Sao mà ngon thế ?”
“Bánh hạt óc ch.ó.” Vệ Thế Quốc đáp.
“Cậu sang chơi là , còn mua bánh trái gì cho tốn kém?” Vệ Thanh Mai bế con gái út Trần Gia Châu về tới nơi. Vừa chị sang nhà hàng xóm chơi, tranh thủ lúc nông nhàn.
“Mợ bọn trẻ bảo em mang sang cho mấy đứa nhỏ.” Vệ Thế Quốc , đưa cho cô cháu gái hai tuổi một miếng bánh.
Cô bé chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhận lấy bánh.
“Cảm ơn con.” Vệ Thanh Mai nhắc.
“Cảm ơn ạ.” Cô bé bẽn lẽn .
Vệ Thế Quốc thấy thương quá đỗi, sang năm cũng sẽ những thiên thần nhỏ như thế .
Trần quả phụ pha xong nước đường mang : “Cậu nó uống ly nước cho ấm .”
“Thím cần khách sáo thế ạ.” Vệ Thế Quốc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-thanh-nien-tri-thuc-thap-nien-70/chuong-80.html.]
“Khách sáo gì chứ, nhà cả mà.” Trần quả phụ xua tay.
Vệ Thế Quốc nhấp một ngụm, nước ngọt lịm, quen lắm nên đưa cho hai đứa cháu uống nốt.
Trần Mặc còn cho dê ăn nên xin phép . Trần quả phụ cũng bế cháu gái chuồng lợn, nhường gian cho hai chị em chuyện.
Trần Gia Đống và Trần Gia Lương thì nhất quyết , hiếm khi mới sang chơi mà.
“Cậu ơi, mợ khỏe ạ?” Trần Gia Đống ăn bánh hỏi.
“Mợ bảo nếu các cháu rảnh thì lát nữa theo về nhà chơi vài hôm, mợ sẽ nhiều món ngon cho ăn.” Vệ Thế Quốc .
Mắt hai em sáng rực lên!
Trần Gia Lương định với tay lấy thêm miếng bánh nữa nhưng đ.á.n.h nhẹ tay.
“Khó khăn lắm mới lúc rảnh rỗi, nên đưa mợ lên phố xem phim chứ.” Vệ Thanh Mai thu dọn chỗ kẹo và bánh còn , .
“Mấy hôm lên phố một chuyến, nhưng vợ em bảo thà mua mấy cái bánh bao ăn còn sướng hơn xem phim.” Vệ Thế Quốc bất đắc dĩ.
Vốn dĩ mua len xong định đưa nàng xem phim, nhưng nàng chẳng mặn mà gì, xem phim bằng ăn bánh bao thịt. Thế là vòng qua tiệm cơm quốc doanh mua năm cái bánh bao thịt mang về.
Vệ Thanh Mai ngạc nhiên, em dâu chị trông vẻ kiêu kỳ tiểu thư, thế mà thích xem phim mà chỉ thích ăn ?
“Chị , Tình Tình m.a.n.g t.h.a.i đôi đấy.” Vệ Thế Quốc khoe, miệng đến tận mang tai.
Chuyện với ai trong thôn, nhưng với chị gái thì cần giấu.
Vệ Thanh Mai mừng rỡ khôn xiết: “Thật ? Sinh đôi ?”
“Vâng, bác sĩ khám bảo .” Vệ Thế Quốc rạng rỡ.
Vệ Thanh Mai vui đến mức để cho hết: “Cái chú mày , đúng là bản lĩnh. Mãi chịu lấy vợ, thế mà lấy là rước ngay cô vợ thành phố xinh , còn một công đôi việc, m.a.n.g t.h.a.i đôi luôn. Chuyện mà cha chắc ở suối vàng cũng mừng lắm!”
Trước đây chị lo sốt vó vì em trai mãi chịu yên bề gia thất, cũng định giới thiệu vài nơi nhưng cứ lầm lì chẳng ưng ai, hóa là mắt cao. Giờ thì , cưới vợ còn sắp hai đứa con một lúc, một bước đuổi kịp bạn bè đồng trang lứa.
Vệ Thế Quốc hì hì, mới chuyện chính: “Chị, bên lúc nào mổ dê thì để cho em một nửa con nhé?”
Vệ Thanh Mai đáp: “Chuyện nhỏ mà. Đội sản xuất bán cho bên ngoài bán cho xã viên thì cũng thế thôi. nửa con đủ ? Chị rể bảo năm nay dê béo lắm, con to nhất cũng chỉ tầm hơn năm mươi cân, lọc thịt chắc còn ba bốn mươi cân, nửa con thì chẳng bao nhiêu.”
Chị nghĩ em dâu m.a.n.g t.h.a.i đôi, nhất định bồi bổ thật .
“Nửa con vẻ thiếu thật, chị cứ mua giúp em cả con , hôm nào mổ xong buổi đêm em sang vác về.” Vệ Thế Quốc .
“Một con thì tạm đủ.” Vệ Thanh Mai gật đầu: “ đợi trời lạnh thêm chút nữa mới mổ , nếu thịt để lâu .”
“Đợi lúc tuyết rơi chị.” Vệ Thế Quốc tính toán.
====================