“Vợ ơi, là gánh cho đại tỷ hai gánh nhé?” Sau vài ngày liên tục kiếm củi, hôm đó Vệ Thế Quốc gánh củi về hỏi vợ.
Tô Tình lúc mới nhớ chân cẳng rể , liền hỏi: “Mấy năm nay đều gánh củi sang cho chị ?”
“Ừ.” Vệ Thế Quốc gật đầu.
Bảo bà góa Trần ấn tượng với như . Tất nhiên, thế để lấy lòng bà , mà thuần túy là đại tỷ vất vả.
Tô Tình cũng chồng quá mệt mỏi, nàng bảo: “Anh sang mượn xe đạp của lão đội trưởng , chở một mấy bó sang đó cho đỡ gánh gánh .”
Đống củi nặng lắm, dù cao to khỏe mạnh nhưng Tô Tình cũng thấy xót. cũng chẳng còn cách nào khác, rể việc nặng, giúp đại tỷ một tay.
“Được.” Vệ Thế Quốc , vợ đang xót .
Trong đội chỉ hai chiếc xe đạp, một của lão đội trưởng, một của nhà lão Thẩm. Vệ Thế Quốc mượn xe khó, sang thưa chuyện với lão đội trưởng là mượn ngay. Hắn buộc mấy bó củi lên xe chở sang cho đại tỷ.
“Nhà còn đủ củi ? Vợ đang mang thai, đốt giường lò thường xuyên đấy.” Vệ Thanh Mai vội hỏi.
“Nhà em , lát nữa em kiếm thêm.” Vệ Thế Quốc dỡ củi mang gian nhà . Bà góa Trần đang dắt cháu gái ngủ trưa trong phòng, còn mấy đứa cháu ngoại thì chạy chơi biệt tích. Anh rể thì đang chăn dê ngoài đồng, sẩm tối mới về.
“Cậu nó đưa củi sang đấy ?” Bà góa Trần tiếng động liền tỉnh dậy chào.
“Vâng.” Vệ Thế Quốc xếp củi gọn gàng dặn: “Chị bảo rể bổ cất , dùng một thời gian đấy ạ.” Đây là củi chắc nên cháy bền.
Bà góa Trần định pha nước đường cho uống, Vệ Thế Quốc từ chối: “Thím đừng bận rộn, cháu về ngay đây còn trả xe đạp nữa.”
Thấy định , bà góa Trần bèn : “Cậu nó , thấy hôm nay trời sắp tuyết , con dê bảo rể chọn cho đấy, cứ để đó nuôi thêm, đợi tuyết rơi hãy g.i.ế.c thịt, mấy ngày cho nó béo thêm chút nữa.”
“Đại tỷ, con dê đó bao nhiêu tiền ạ?” Vệ Thế Quốc gật đầu với bà góa Trần sang hỏi nhỏ chị .
Bánh gấu
“Nhà sẵn mà, mang về cho em dâu tẩm bổ .” Vệ Thanh Mai khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-thanh-nien-tri-thuc-thap-nien-70/chuong-86.html.]
Vệ Thế Quốc : “Thế , chị cứ giá , lát nữa em mang tiền sang.”
Vệ Thanh Mai đành báo một cái giá, thịt dê tươi bảy hào chín một cân, dê nguyên con tất nhiên rẻ hơn, nhưng con cũng hơn ba mươi đồng. Vệ Thế Quốc đại tỷ bớt giá cho nên gì thêm.
Hắn đạp xe về nhà, kể với vợ chuyện con dê cứ để rể nuôi, đợi tuyết rơi mới lấy thịt. Tô Tình cũng mong trời mau đổ tuyết để ăn thịt dê. Vệ Thế Quốc bảo: “Ngày mai lên trấn xem ai bán thịt dê , trời lạnh thế chắc là đấy.”
“Vâng.” Tô Tình gật đầu.
Từ khi mùa đông đồng, khí sắc Tô Tình lên trông thấy, một phần là nhờ Vệ Thế Quốc thường xuyên lên trấn mua móng giò và thịt về cho nàng ăn. Không ngày nào cũng mua, nhưng cứ năm ngày một , mỗi hai cái móng giò và mấy cân thịt. Trứng gà cũng thiếu, nên sắc mặt nàng hồng hào hẳn . mà vẫn thèm thịt dê lắm, món đó ngon tuyệt.
Sáng hôm Vệ Thế Quốc dậy thật sớm lên trấn, quả nhiên là thịt dê thật. Vì hiếm khi mới , mua luôn mười cân, là sườn dê theo đúng lời vợ dặn. Mua xong sườn, ghé mua thêm hai cái móng giò. Giờ vợ ăn uống hơn nhiều, mua về tẩm bổ thêm.
Tô Tình ngủ dậy thấy đống thịt thì tâm trạng vui vẻ vô cùng. niềm vui đó chỉ kéo dài đến trưa, vì Vệ Thanh Lan – em gái thứ ba của Vệ Thế Quốc – về thăm nhà. Nếu là về thăm bình thường thì Tô Tình chẳng lý do gì chào đón, nhưng Vệ Thanh Lan cái trò gì thế ? Thổ phỉ cũng chẳng đến mức như cô !
Lúc Vệ Thanh Lan về, cả Vệ Thế Quốc và Tô Tình đều nhà, họ đang sang nhà Cương T.ử chơi. Tô Tình còn mang theo một nắm kẹo chia cho Đại Đầu và Tiểu Đầu – hai con trai của Cương Tử, còn bảo chúng mang hai viên sang cho Hắc Thán. Hiếm khi rảnh rỗi nên họ thăm hỏi hàng xóm cho tình cảm thêm gắn kết. Đang dở câu chuyện thì bà thím chạy sang báo: “Thanh Lan nhà về kìa.”
Thế là hai vợ chồng vội vàng về nhà. Vừa đến nơi, đập mắt họ là cảnh tượng gì? Vệ Thanh Lan như chuột sa hũ nếp, đang lục lọi tủ đồ của Tô Tình!
Cái tủ lớn của Tô Tình tất nhiên là khóa, nhưng cái tủ nhỏ bên cạnh khóa, bên trong nàng để sữa bột và sữa mạch nha khui. Vì lười mở khóa mỗi dùng nên nàng để hết sang tủ nhỏ. Giờ thì tất cả đều Vệ Thanh Lan lôi , những thế cô còn đang ăn, bột dính đầy mồm!
Sắc mặt Tô Tình lập tức tối sầm . Nàng cô em chồng bì với đại tỷ, nhưng ngờ đến mức !
“Cô cái gì đấy!” Sắc mặt Vệ Thế Quốc cũng đen kịt, em gái gắt lên.
Thấy chị về, Vệ Thanh Lan chẳng chút vẻ gì là hối khi bắt quả tang, còn lý sự: “Anh hai, giỏi thật đấy, đúng là cưới vợ thì quên luôn em gái với cháu ngoại đúng ? Mấy thứ bổ dưỡng thế mà giấu hết để ăn một ?” Cô phủi tay, bột trắng rơi lả tả xuống đất.
“Chị dâu cô đang mang thai!” Vệ Thế Quốc gằn giọng.
====================