Lúc Vệ Thanh Lan mới liếc Tô Tình, khẩy: “Chị dâu đúng là quý giá thật, mới m.a.n.g t.h.a.i mà ăn đồ xịn thế , chẳng bù cho cái khổ của . Hồi m.a.n.g t.h.a.i rau dại mà ăn là lắm , gì phúc ăn đồ bổ đắt tiền thế .”
Tô Tình nhàn nhạt đáp: “Đó là đương nhiên, mệnh gì, cô mệnh gì mà đòi so?”
Sắc mặt Vệ Thanh Lan lập tức khó coi: “Sao hả, chị dâu khinh ?”
“Muốn coi trọng thì cho đáng để coi trọng chứ!” Tô Tình xưa nay chẳng hạng cam chịu. Người nào nàng thấy nàng sẽ khách sáo hết mức, nhưng hạng nàng chướng mắt thì đừng mong nàng nể mặt. Thế nên nàng chẳng thèm khách sáo, trực tiếp khai hỏa: “Cô mà về nhà khách khách khí khí, đương nhiên sẽ quét dọn giường chiếu đón tiếp. thấy ai về nhà ngoại mà cái thói thổ phỉ như cô, dám tự tiện lục tung đồ đạc nhà khác lên! Ai cho cô cái gan đó? Cô tưởng là ai mà dám loạn trong nhà ?”
Nhìn xem, mấy thứ đều tống hết giỏ, định mang sạch về nhà chắc?
Vệ Thanh Lan ngờ cô chị dâu trông vẻ tiểu thư ghê gớm thế, tức đến tím mặt. Cô về cũng vì năm nay hai gửi đồ sang. Mọi năm Vệ Thế Quốc đều gửi ít trứng gà, bột mì cho em gái, nhưng năm nay bặt vô âm tín nên cô mới về xem . Về mới hai lấy vợ! Chẳng trách năm nay chẳng thấy đồ đạc gì gửi sang, đúng là vợ thì quên em!
“Trước đây về nhà đều thế cả…”
Vệ Thanh Lan định cãi nhưng Tô Tình ngắt lời: “Trước đây là đây, bây giờ là bây giờ. Trước đây cô là đàn ông độc , chấp nhặt cái thói vô lễ, thổ phỉ của cô là vì bao dung, rộng lượng. giờ cái nhà do chủ, quyết định việc. Cô dám xin phép mà động bất cứ thứ gì trong nhà xem, sẽ cho cô thế nào là lễ độ, tin ?”
Vệ Thanh Lan đồn chị dâu là thanh niên tri thức thành phố, tưởng là hạng ưa sĩ diện, dễ bắt nạt, ngờ lợi hại thế . Cô sang trai: “Anh hai, cứ chị bắt nạt em gái thế ?”
“Trong nhà việc đều do chị dâu cô quyết định.” Vệ Thế Quốc lạnh lùng đáp.
Bánh gấu
Vệ Thanh Lan tức đến giậm chân, xách giỏ định bỏ . Tô Tình lạnh: “Bỏ đồ xuống cho ! Tay về thì tay , dám mang một hạt gạo khỏi nhà xem?”
“Ai thèm mấy cái thứ rẻ rách của chị!” Vệ Thanh Lan quẳng mạnh cái giỏ xuống đất: “ sẽ rêu rao cho cả làng cưới hạng sư t.ử hà đông thế nào, em chồng về chơi mà đối xử như thế, đúng là loại thành phố học!”
“Cô cứ mà , cũng danh tiếng của cô trong thôn thế nào, để xem cô em chồng nào về nhà ngoại xông phòng chị lục lọi !” Tô Tình đanh thép.
Vệ Thanh Lan tức đến mặt đen như đ.í.t nồi, trai chị dâu, hậm hực: “Giờ cái nhà chỗ cho dung nữa chứ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-thanh-nien-tri-thuc-thap-nien-70/chuong-87.html.]
“Con gái gả như nước đổ , cô từ đến thì về đó , việc gì thì đừng vác mặt về, nhà chào đón hạng như cô!” Tô Tình lạnh lùng đuổi khách.
Vệ Thanh Lan giậm chân bình bịch bỏ . cô về nhà ngay mà tạt sang thôn của đại tỷ để mách tội. Vệ Thanh Mai đang bện dây cỏ, thấy em gái hầm hầm thì ngạc nhiên hỏi: “Cô thế, mặt nặng mày nhẹ như ai ăn hết của nhà cô bằng.”
“Đại tỷ, chị , hai cưới vợ đấy!” Vệ Thanh Lan vội .
“Cô về bên đó ?” Vệ Thanh Mai em gái hỏi.
“Vâng, em về mới đấy, hai cưới vợ mà chẳng thèm báo cho em một tiếng!” Vệ Thanh Lan trách móc.
“Lúc đó đang bận thu hoạch, bên cô xa, vả cũng chẳng tổ chức rình rang gì nên mới báo.” Vệ Thanh Mai giải thích hộ em trai.
Vệ Thanh Lan cũng chẳng để tâm chuyện báo , báo càng đỡ quà cáp, cô chỉ hậm hực chuyện khác: “Đại tỷ, chị cô chua ngoa, khắc nghiệt thế nào , em về cô đuổi thẳng cổ khỏi nhà!”
“Em dâu đuổi cô?” Vệ Thanh Mai nhíu mày, em gái đầy nghi hoặc: “Cô gì để em dâu đuổi cô ?”
Em dâu là hiểu lễ nghĩa, tuyệt đối vô duyên vô cớ đuổi , còn cái tính nết của đứa em bà chị cả còn lạ gì, chắc chắn là về đó gây chuyện .
“Đại tỷ, chị thế là ý gì? Em chỉ về thăm nhà thôi mà, em gì chứ? Em chỉ mở tủ lấy ít sữa mạch nha với sữa bột ăn một chút, thế mà cô về sồng sộc lên mắng em, còn bảo là thanh niên tri thức thành phố, đúng là hạng keo kiệt!” Vệ Thanh Lan khinh miệt .
Sắc mặt Vệ Thanh Mai sa sầm: “Cô về xông lục lọi đồ đạc của em dâu?”
“Đại tỷ, chị mắng em? Em đường xa về đói bụng, thấy ai ở nhà thì tự tìm cái ăn chứ . Trước đây hai ở nhà bao giờ em câu nào , vả đó là nhà đẻ của em, em ăn miếng đồ thì , cần quá đáng như cô !” Vệ Thanh Lan năng hùng hồn, chẳng thấy sai ở cả.
“Trước đây là đây, đây cô hiểu quy củ cũng thôi , nhưng giờ thì . Chuyện còn cần nhắc cô nữa ?” Vệ Thanh Mai bực thẳng.
====================