Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:48:31
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ nàng là hậu duệ của Cố thị ở Minh Hà, giỏi thuật âm dương.

 

Trong di vật một chiếc ô âm dương, thể sai khiến âm hồn.

 

Những đó thấy nàng cầm ô âm dương, phân biệt đen trắng khẳng định nàng là kẻ diệt môn Bạch gia.”

 

Lúc đó Bạch Mộng Kim phản bội cung Đan Hà lâu, trong lòng vẫn nguôi ngoai, cực kỳ chán ghét những kẻ trong tiên môn đạo mạo , càng thèm giải thích.

 

Thế là nàng cứ thế mang cái danh đại nghịch bất đạo.

 

Làm ma đầu lâu , Bạch Mộng Kim cũng quá để tâm đến việc oan ức , nhưng nếu thể rõ chân tướng diệt tộc, nàng dĩ nhiên thử một .

 

Tuy nhiên, chuyện trong ký ức của nàng, ảo cảnh thể nào mô phỏng .

 

Chẳng lẽ là Luân Hồi Kính hồi tưởng ?

 

Nếu đúng như thì Luân Hồi Kính thể khống chế thời gian, cũng đến nỗi phế vật lắm.

 

Trong lúc suy tư, Bạch gia tới nơi.

 

Trong nhà đèn đuốc sáng trưng, ồn ào náo nhiệt, cũng đang náo loạn chuyện gì.

 

Bạch Mộng Kim bước liền Bạch Mộng Hành thấy, đầu mách lẻo:

 

“Mẹ, chính là nó đ-ánh con đấy, tay tàn nhẫn lắm, đ-ánh con đến mức dậy nổi luôn!"

 

Người giữa sảnh chính là đại bá mẫu Cảnh thị, nuôi dạy Bạch Mộng Hành thành thế , trách nhiệm của Cảnh thị hề nhỏ hơn đại bá của nàng.

 

Nghe thấy lời con trai, Cảnh thị chỉ nàng mắng:

 

“Con nhỏ ch-ết tiệt, ngươi còn dám vác mặt về đây!

 

Dám đ-ánh đ-ập trưởng, thật là vô pháp vô thiên!

 

Cha ngươi ở đây, là trưởng bối, thể họ dạy dỗ ngươi một chút.

 

Người , thỉnh gia pháp!"

 

Nhìn thấy cảnh , Hoắc Xung Tiêu và Nhạc Vân Tiếu đồng loạt đầu nàng.

 

Nói là xảy chút mâu thuẫn với đại ca, hóa đ-ánh cho một trận nhừ t.ử ?

 

Hung dữ , nha!

 

Vành mắt Bạch Mộng Kim đỏ lên, nhích gần lưng Nhạc Vân Tiếu nửa bước, bộ dạng vô cùng đáng thương:

 

“Muội, ..."

 

Nhạc Vân Tiếu bản năng bảo vệ trỗi dậy, lập tức bào chữa giúp nàng:

 

“Bạch sư yếu đuối thế , chắc chắn là do quá đáng nên mới tay đấy!"

 

Yếu đuối?

 

Bạch Mộng Hành trợn tròn mắt, bộ dạng như thấy ma.

 

“Nó mà yếu đuối cái nỗi gì, đều là giả vờ hết đấy!"

 

Hắn gào thét, “Mấy là ai hả?

 

Muốn khất thực thì đến chỗ phòng trực mà đợi, Bạch gia chúng cái loại mèo mả gà đồng nào cũng thể ."

 

Nhạc Vân Tiếu tức đến đỏ cả mặt, nàng ở cung Đan Hà là tiểu sư yêu chiều, lúc nào khinh khi như chứ?

 

Vị công t.ử Bạch gia thực sự là giáo dưỡng, hèn chi cho Bạch sư nổi đóa lên.

 

Hoắc Xung Tiêu cũng nhíu c.h.ặ.t mày, ấn tượng về Bạch gia vô cùng .

 

cũng là thế tộc truyền thừa tiên pháp, nuôi dạy loại hậu bối thế ?

 

Hèn chi Bạch cô nương dám về nhà, đây chắc chắn chịu đủ sự khinh khi.

 

Quan Mạch Văn lúc xuống xe dặn dò vài câu nên muộn một bước, ngờ náo loạn lên như .

 

Thấy Cảnh thị thỉnh gia pháp, sai đến bắt Bạch Mộng Kim, vội vàng lên tiếng:

 

“Đại phu nhân khoan .

 

Hai vị là tiên sư tiên t.ử cung Đan Hà, là khách mà đông ông đang chờ."

 

Cảnh thị sững , Hoắc Xung Tiêu và Nhạc Vân Tiếu, mặt miễn cưỡng nặn nụ :

 

“Hóa là thượng tiên cung Đan Hà ạ, ái chà, hai vị cũng sớm, suýt chút nữa thì hiểu lầm ."

 

Lại :

 

“Hai vị đó thôi, nhị thúc nhà chúng sớm, con nhỏ từ nhỏ quản giáo nên học lời dối trá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tien-tu-kieu-ky/chuong-9.html.]

Đã là thúc tổ đang chờ hai vị, cũng mất thời gian chính sự của các vị nữa, con nhỏ từ từ dạy dỗ là ."

 

Không cần Bạch Mộng Kim mở miệng, Quan Mạch Văn :

 

“Đại phu nhân cần phiền phức, đông ông chờ cũng cả nhị tiểu thư nữa, chuyện sẽ báo một tiếng , tưởng rằng đông ông tự khắc sẽ xử lý."

 

Cảnh thị tự nhiên dám chống đối gia chủ, chặn họng chỉ thể nghiến răng nuốt trôi:

 

“Vâng."

 

Chương 7 Đèn tối chân

 

Gia chủ Bạch gia Bạch Trọng An, hiện là tu sĩ Kim Đan duy nhất còn sót trong gia tộc.

 

Thuở thiếu niên ông cũng từng tu hành tại cung Đan Hà, tuổi tác lớn dần, thủy chung chạm tới ngưỡng cửa Nguyên Anh, bèn dứt khoát về nhà hưởng phúc tuổi già.

 

Bình thường ông sống tại Khô Diệp tiểu trúc ở hậu sơn, ít khi gặp ngoài, những việc vặt vãnh trong tộc đều giao cho đám con cháu quản lý, chỉ những dịp cực kỳ quan trọng mới mời ông mặt.

 

Bạch Mộng Kim lớn ngần tuổi mới chỉ gặp vị thúc tổ một lúc cha qua đời.

 

Nàng nhớ quỳ linh cữu, vị thúc tổ với phong thái tiên nhân áo rộng phất phới , nhạt nhẽo liếc nàng một cái, sang chuyện với đại bá.

 

“Định Hàn vì việc chung của gia tộc mà xảy chuyện, hậu sự của nó ngươi lo liệu cho .

 

Tìm thêm một bà t.ử nữa để chăm sóc con gái nó cho t.ử tế."

 

Đại bá cung kính lệnh.

 

Bạch Mộng Kim thấy những lời dập đầu lạy vị thúc tổ một cái.

 

Sau nàng khinh khi, tìm thúc tổ chủ trì công đạo nhưng ngay cả cửa Khô Diệp tiểu trúc cũng nổi.

 

Nghĩ đến đây, nàng nhếch khóe miệng.

 

Nói chung, khó bình phẩm.

 

“Hoắc tiên sư mời, Nhạc tiên t.ử mời, nhị tiểu thư mời."

 

Một lão bộc cung kính đón ở cửa.

 

Bạch Mộng Kim đầu tiên đặt chân Khô Diệp tiểu trúc, tò mò quanh.

 

Vào cửa chính là bức bình phong, hai bên trái đều đ-á núi chồng lên , cổ phác nhưng kém phần tao nhã.

 

Giữa sân một cây cổ thụ, từ cây đến lá cây đều ở trạng thái khô héo, nhưng mang một luồng khí trầm ngưng.

 

Dưới gốc cây một chiếc ô lơ lửng trung, mặt ô bằng vật liệu gì, bên đen kịt như mực, bên trắng muốt như tuyết.

 

Ánh mắt Bạch Mộng Kim đóng đinh tại đó.

 

Đây chẳng là ô âm dương di vật của nàng ?

 

Nàng thứ thúc tổ cất giữ, nhưng ngờ bày để ngắm nghía một cách lộ liễu như .

 

— Không đúng, để ngắm nghía.

 

Nếu nàng nhận lầm thì cái cây gọi là Hoàng Tuyền Mộc, thể ngưng tụ t.ử khí.

 

Mở ô âm dương gốc Hoàng Tuyền Mộc, e là sẽ chiêu dụ tất cả âm hồn ở gần đó tới.

 

Vị thúc tổ đang ?

 

Một t.ử cung Đan Hà chính thống lẽ đang tu tập thuật ngự hồn chứ?

 

“Nhị tiểu thư?"

 

Lão bộc từ lúc nào mặt nàng, hì hì nhắc nhở.

 

Bạch Mộng Kim giả vờ như chuyện gì, theo Nhạc Vân Tiếu nhà.

 

Nhiều năm gặp, vị thúc tổ vẫn như , áo rộng phất phới, mang đậm phong thái tiên nhân.

 

Ông tựa bên cửa sổ, mỉm đám hậu bối .

 

Hoắc Xung Tiêu dẫn theo sư hành lễ một cách quy củ:

 

“Thiên Tú phong Hoắc Xung Tiêu, bái kiến Bạch sư ."

 

Sư phụ là Trường Lăng chân nhân vai vế khá cao trong môn phái, gọi một tiếng sư là đủ .

 

Bạch Trọng An xua tay, tỏ vẻ hòa nhã:

 

“Đều là đồng môn cả, cần đa lễ, ."

 

Hoắc Xung Tiêu tạ ơn xuống phía .

 

Theo lẽ thường, Bạch Mộng Kim với tư cách vãn bối nên hầu, nhưng nàng lười hầu hạ vị thúc tổ nên giả bộ hiểu chuyện, cùng xuống với Nhạc Vân Tiếu.

 

 

Loading...