Nàng Tựa Hoa Lăng Tiêu - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:49:45
Lượt xem: 564

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu, đại phu nhân cưng chiều con trai, quý đứa bé trong bụng Đỗ Tiểu Mãn, còn cho một bài học oai. 

 

, kiếp , đại phu nhân chỗ nào cũng nhằm , áp chế

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

hiện giờ, sự tồn tại của nhà họ Đỗ rõ ràng chính là một cái hố đáy. 

 

Đại phu nhân những bảo vệ Đỗ Tiểu Mãn nữa, mà còn hận nàng thấu xương. 

 

Đỗ Tiểu Mãn kéo tay áo Thẩm Phó Ngôn: 

 

“Thế t.ử, giúp với, là thê t.ử của mà! Nếu giúp , còn ai thể giúp nữa?!” 

 

Thẩm Phó Ngôn vốn rối ren thể xoay xở, càng thêm phiền muộn. 

 

Lúc Đỗ Tiểu Mãn, cũng chẳng thấy nàng còn xinh , càng nghĩ rằng Đỗ Tiểu Mãn là một nữ t.ử tự lập tự cường nữa. 

 

Trước , Đỗ Tiểu Mãn cố ý từ chối sự giúp đỡ của Thẩm Phó Ngôn, tự bán đậu phụ để sống, còn nuôi cả nhà. 

 

Trong mắt Thẩm Phó Ngôn, Đỗ Tiểu Mãn khi là một nữ t.ử kiên cường mà từng thấy. 

 

giờ đây, chỉ cảm thấy Đỗ Tiểu Mãn là một gánh nặng. 

 

Để dưỡng thai, hình của Đỗ Tiểu Mãn trở nên béo phì, còn gọi là mỹ nhân nữa. 

 

Thẩm Phó Ngôn hất tay Đỗ Tiểu Mãn

 

“Chuyện của cha và đại ca ngươi, họ tự giải quyết! 

 

Người ! Đi với của sòng bạc, nợ ai trả, nợ của cha con nhà họ Đỗ liên quan gì đến Thẩm gia!” 

 

Ta nhàn nhạt mỉm

 

Nhìn xem, một kẻ đạo đức giả ích kỷ bao. 

 

Kiếp , thực sự yêu Đỗ Tiểu Mãn. 

 

Sao đến giờ, vẻ ghét nàng đến cực điểm như

 

17

 

Người của sòng bạc đuổi , cha con nhà họ Đỗ cũng đ.á.n.h đến nửa sống nửa c.h.ế.t. 

 

Đỗ Tiểu Mãn ấm ức rơi lệ. 

 

Thẩm Phó Ngôn phiền não thôi. 

 

Các tộc nhân nhà họ Thẩm cũng chỉ trỏ bàn tán về tân nương. 

 

Đại phu nhân giận dữ c.h.ử.i rủa: 

 

“Thật là tạo nghiệt! Sao dính mối thông gia ?! Đỗ thị đúng là một mối họa mà!” 

 

Lão phu nhân khuyên nhủ vài câu: 

 

“Được , đại tức phụ, nàng vẫn đang m.a.n.g t.h.a.i đứa bé đấy.” 

 

Đỗ Tiểu Mãn hai tay ôm bụng, sắc mặt tái nhợt, trong lòng nàng hiểu rõ, đứa bé khó mà giữ

 

Nhờ phúc của Thẩm Lâm Xuyên, các tộc nhân kính trọng. 

 

kiếp , những mang một bộ mặt khác. Họ nhạo phu quân coi trọng, chê thua cả một Tây Thi đậu phụ. 

 

Đối với thiện ý của những , chỉ nhàn nhạt ứng phó, để tâm, nhưng họ tận tình nịnh bợ

 

Ta vẫn là , nhưng dường như điều gì đó đổi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tua-hoa-lang-tieu/11.html.]

 

Thế nhân đều trọng kẻ mạnh, ngoại lệ. 

 

Yến nhận kết thúc, cùng Thẩm Lâm Xuyên trở về biệt viện của tam phòng. 

 

Mặc Họa lộ răng, : “Phu nhân, chủ t.ử đặc biệt xin nghỉ ba ngày đấy. Hai thể dính lấy cả ngày ba đêm .” 

 

Mặc Thư kéo cánh tay Mặc Họa, lôi nàng ngoài, còn quên dặn dò: “Chủ t.ử, phu nhân, hai cứ yên tâm, sẽ ai đến quấy rầy .” 

 

Ta: “…” 

 

Thẩm Lâm Xuyên khi nếm trải mùi vị, trở nên khác biệt mặt và lưng khác. 

 

Hắn tưởng rằng thật sự yêu sâu đậm, từng tiếng gọi là “A Cẩm” đầy mật. 

 

Thể lực của luyện võ quả thực đáng kinh ngạc, như con cá mắc cạn, cơ thể do kiểm soát. 

 

Mãi cho đến khi ngày về thăm nhà, Thẩm Lâm Xuyên mới chợt nảy sinh chút lòng trắc ẩn. 

 

Khi đến nhà họ Sở, Thẩm Lâm Xuyên trở về dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, bộ tình cảnh của , cũng hiểu rằng căm ghét nhà họ Sở, nên hề dành cho phụ và kế mẫu chút sắc mặt nào. 

 

Phụ tìm chuyện riêng, tuy rằng vẫn lòng về , nhưng thái độ rõ ràng khách sáo hơn nhiều: 

 

“Cẩm nhi, Nhị của con sắp gả Đông Cung, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành hoàng gia. Con là tỷ tỷ, cũng dốc lực hỗ trợ nó. Con nên bảo Thẩm tam gia về phía Thái t.ử, giúp Thái t.ử giữ vững vị trí Đông Cung.”

 

“Dù , Nhị của con so với con tiền đồ sáng lạn hơn nhiều! Con đừng tưởng rằng gả cho Thẩm tam gia , liền cao hơn khác một bậc!” 

 

Phụ đang cảnh cáo

 

Dù hiện tại là thê t.ử của Thẩm Lâm Xuyên, cũng chớ nên đắc ý quên

 

Nhị mới là quân cờ đáng giá nhất trong tay phụ

 

Ông còn mong chờ Nhị mẫu nghi thiên hạ, nhất thể sinh vị Thái t.ử tiếp theo. 

 

Ta mỉm : “Phụ , con xin chúc Nhị và Thái t.ử trăm năm hòa hợp.” 

 

Phụ tưởng rằng đồng ý, liền hài lòng : “Đã gả , thì đừng nên chuyện buôn bán nữa, tránh mất mặt nhà đẻ. Phụng dưỡng Thẩm tam gia cho mới là việc con nên .” 

 

Ta chỉ đáp, chẳng tranh luận với ông

 

Lão hồ ly , ghế tể tướng bao năm, từng vì dân mà lo liệu, cũng đến lúc nên hạ đài

 

Ông khinh thường thương gia, nhưng nếu sự giúp đỡ của ngoại tổ gia, ông tiền đồ ngày hôm nay! 

 

Kẻ vong ân bội nghĩa, đáng tru diệt! 

 

Trên đường về phủ, đem bộ lời phụ kể cho Thẩm Lâm Xuyên. 

 

“Phu quân, Thái t.ử và phụ là một giuộc cả. Bọn họ còn lôi kéo ngài. Năm xưa vụ án của tiên hoàng hậu, thể liên quan đến phụ . Thiếp thật sự tự tay báo thù cho tiên hoàng hậu!” 

 

Khi mẫu còn tại thế, tiên hoàng hậu thường bảo mẫu ôm cung. 

 

Dù ký ức phần nào mờ nhạt, nhưng vẫn nhớ sự dịu dàng và thanh nhã của tiên hoàng hậu. 

 

Đó là một nữ t.ử vô cùng , từng là thanh mai trúc mã của bậc đế vương. 

 

Thẩm Lâm Xuyên ôm lấy , đặt đùi , chỉ

 

“A Cẩm, những năm qua, nàng chịu khổ .” 

 

Ta sững

 

Trái tim như ai gãi nhẹ, cảm giác thật vi diệu, tựa gió xuân thoảng qua. 

 

Ta dụng tâm mưu tính Thẩm Lâm Xuyên, nhưng dường như… thật lòng thương xót

Loading...