Nàng Tựa Hoa Lăng Tiêu - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:47:40
Lượt xem: 527
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi thám t.ử báo tin rằng Thẩm Lâm Xuyên rời khỏi quân doanh và đang tiến về phía phố Chu Tước, mới chậm rãi lên xe ngựa, sai tiểu đồng điều khiển xe thật chậm.
Quả nhiên, cha con họ Đỗ trực tiếp xông thẳng tới.
Hai bọn họ từ trong đám đông lao , giả vờ xe đụng, lăn ngay đầu xe ngựa.
Cả hai ôm bụng, lớn tiếng kêu la t.h.ả.m thiết giữa phố:
“Cứu mạng với! Xe đụng !”
“Mau tới đây mà xem!”
Ta khẩy, vén rèm xe, lên mép xe ngựa, để tất cả đều thể thấy .
Đồng bọn của cha con họ Đỗ trong đám đông liền thêm mắm dặm muối, vu khống cho những tội danh , nhằm ép rối trí mà tự hủy danh tiếng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Không thể , những thủ đoạn hạ lưu như quả thực hại .
“Đây chẳng là đích trưởng nữ của Sở gia ? Đụng giữa phố mà gọi là nữ t.ử lương thiện ư? Mau bồi thường !”
“ ! Phải bồi thường!”
Cha con họ Đỗ lăn đất, thêm mắm dặm muối màn kịch của , lớn tiếng kêu la:
“Sườn gãy ! Cứu mạng với—”
lúc , Thẩm Lâm Xuyên cưỡi ngựa tới.
Ta cố ý tạo cơ hội để hùng cứu mỹ nhân, liền ném cho ánh mắt đầy vẻ bất lực:
“Tam gia, chuyện đây?
Hai rằng xe ngựa của gãy xương sườn họ.
... theo luật pháp triều đình, giữa phố phóng ngựa. Ta nào thể để phu xe chạy nhanh?”
Ý của rõ ràng cần thêm.
Thẩm Lâm Xuyên, lão hồ ly, khẽ hiệu cho bên cạnh.
Mặc Họa và Mặc Thư lập tức nhảy xuống ngựa, tiến đến kiểm tra cha con họ Đỗ đang đất.
Hai rõ ràng hoảng sợ, nhưng vẫn tiếp tục giả vờ đau đớn:
“Ái chà! Đau c.h.ế.t mất! G.i.ế.c !”
Chẳng mấy chốc, Mặc Họa và Mặc Thư kiểm tra kỹ càng, :
“Sống động như cá chép, chẳng chút tổn thương nào ở xương sườn, còn cố ý cho chúng kiểm tra nữa chứ!”
Nghe , dùng khăn tay che miệng, :
“Nếu thương, tại vu oan cho ? Chẳng lẽ là vì tiền bạc?”
Ta cố ý tỏ vẻ ngây thơ như một đóa hoa trắng nhỏ, vô tội đáng thương.
Đám đông bắt đầu xôn xao bàn tán, dư luận liền xoay chiều.
Giọng lạnh lẽo đầy sát khí của Thẩm Lâm Xuyên vang lên:
“Kẻ cố ý vu oan, tất cả đều xử theo quân pháp!
Hai tuyên bố gãy xương sườn, bổn quan sẽ thành cho họ!”
Hắn phất tay, ngay lập tức Mặc Họa và Mặc Thư tay, đ.ấ.m đá cha con họ Đỗ, thật sự đ.á.n.h gãy xương sườn của họ.
Sau khi vụ náo loạn chấm dứt, Thẩm Lâm Xuyên giữa phố lớn, cảnh cáo:
“Nếu còn kẻ nào bắt chước hành vi vu oan, sẽ xử lý theo luật pháp!”
Lúc , những mà sắp đặt sẵn trong đám đông liền bắt đầu lan truyền tin tức:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tua-hoa-lang-tieu/7.html.]
“Hai chính là cha và đại ca của Tây Thi đậu phụ!”
“Ta hiểu ! Đây chỉ là vu oan? Chắc chắn là Tây Thi đậu phụ xúi giục cha và đại ca hãm hại Sở cô nương!”
“Thật là vô đạo! Một kẻ thất còn dám hãm hại vị hôn thê chính thức!”
“Thẩm thế t.ử mù mắt ? Sở cô nương là một viên minh châu như thế, trân trọng, thiên vị một nữ t.ử thôn dã đầy mưu mô xảo quyệt.”
Kiếp , Đỗ Tiểu Mãn và Thẩm Phó Ngôn tha hồ bịa chuyện, bôi nhọ .
Hiện tại, chỉ là dùng chính cách của bọn họ để trả cho bọn họ mà thôi.
11
Chẳng bao lâu , khắp thành đều chuyện Thẩm thế t.ử, si mê Tây Thi đậu phụ, để cha và đại ca nàng xúi giục hãm hại .
Cha con họ Đỗ còn trừng phạt ngay giữa phố, trở thành trò cho thiên hạ.
trò lớn nhất chính là Thẩm Phó Ngôn.
Ngay trong ngày hôm đó, đại bá của bắt quỳ ở từ đường để chịu phạt.
Cha con họ Đỗ thành công trong việc vu oan, , nếu Đỗ Tiểu Mãn gả Thẩm gia với phận bình thê, nàng thậm chí còn nổi một món sính lễ hồn.
Thể diện của Thẩm gia đại phòng coi như mất sạch.
Đại bá của Thẩm gia lệnh cho Thẩm Phó Ngôn bằng giá giữ .
Vì thế, sáng hôm , Thẩm Phó Ngôn tìm đến .
Hắn đổi thái độ thường ngày, gương mặt tràn đầy ý , còn tiện tay mang theo một túi điểm tâm mua từ phố Chu Tước.
Lúc đó, đang ở cửa hàng trang sức của kiểm tra sổ sách.
Thẩm Phó Ngôn vốn giàu , liền đưa mắt khắp nơi, ánh mắt chẳng khác nào một pho tượng Phật bằng vàng.
“Sở Cẩm, đến thăm nàng đây. Đây là điểm tâm tự tay mua, vẫn còn nóng hổi đấy. Ta đối xử với nàng quá .”
Vừa , đưa tay tới, cố gắng chạm .
Ta lập tức tránh né.
Sắc mặt Thẩm Phó Ngôn thoáng cứng , đặt túi điểm tâm lên bàn, đó thử chạm tay một nữa.
Ta tránh , còn giả vờ nôn khan một tiếng:
“Ọe—”
Thẩm Phó Ngôn sững , thể tin nổi mà :
“Ngươi... ngươi xem thường ?! Sở Cẩm, ngươi ! Có ngươi xem thường ?”
Ta nhạt:
“Giờ ngươi mới ?”
Nếu vì Hoàng thượng chỉ hôn, sớm chẳng còn liên quan gì đến .
Một kẻ vô dụng như , đúng là thể xem trọng.
trong mắt Thẩm Phó Ngôn, đó là do quá cao ngạo.
Thực chất, chỉ thèm để ý đến .
Lúc , trong Kim Ngọc Đường vẫn còn vài vị phu nhân quyền quý đang chọn mua trang sức.
Người đời đều thích xem náo nhiệt, các nàng đương nhiên ngoại lệ.
Ta cố ý để chuyện ồn ào hơn.
Thẩm Phó Ngôn chỉ , tức giận : “Ngươi... ngươi... dựa cái gì mà xem thường ? Mẫu ngươi chẳng qua chỉ là một nữ nhân nhà thương gia! Ngươi cũng đầy mùi tiền! Được hứa gả cho , là phúc phận lớn của ngươi !”
“Sở Cẩm, nữ nhân tuân thủ tam tòng tứ đức! Ngươi sắp gả cho , thì lẳng lơ đa tình, giữ cách với tam thúc của !”