Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 41
Cập nhật lúc: 2025-11-27 01:10:26
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời còn sáng, Giang Tùng và Giang Hồ dậy, đến huyện thành. Hai cứ đợi ở cổng thành cho đến khi trời sáng rõ, mới thấy một đoàn xe treo bảng hiệu Thanh Sơn Học Đường chầm chậm khỏi cổng thành.
Hai tìm kiếm bóng dáng Giang Hải trong đoàn xe, thấy đang ở chiếc xe ngựa áp chót. Giang Hải cũng thấy họ, liền gọi dừng xe ngựa, chào hỏi và bảo cả hai nhanh chóng lên xe.
Trên chiếc xe chỉ Giang Hải và Vương Đường. Những chỗ còn đều cố ý dành cho Giang Tùng và Giang Hồ. Vương Đường năm nay cũng Phủ Thành tham gia kỳ thi.
Y và Giang Hải cùng thuê chung một chiếc xe ngựa. Tiên sinh của học đường chỉ phụ trách dẫn đường, quan tâm học trò cùng ai bằng cách nào.
Phủ Thành cách Vân Huyện gần, xe ngựa mất ba ngày mới tới. Vị trí địa lý của Vân Huyện , cách Kinh thành cũng chỉ năm ngày xe chạy.
Vì quãng đường gần, và đoàn học đường đường quan lộ, nên đường xảy chuyện gì, thuận lợi đến Phủ Thành.
Giang Tùng và Giang Hồ bức tường thành Phủ Thành, nó còn cao lớn hơn tường thành huyện thành nhiều. Cả hai đến ngẩn ngơ, hệt như hai kẻ nhà quê mới thành.
Kỳ thực, Giang Hải cũng từng đến Phủ Thành, từng thấy bức tường thành nào hùng vĩ như , nhưng là sách, thấy nhiều trong sách vở, nên hiện tại vẫn thể cố vẻ trấn tĩnh, chỉ dùng ánh mắt liếc lén lút.
Cả đoàn lượt kiểm tra hộ tịch và lộ dẫn (giấy thông hành) ở cổng thành, mới phép tiến .
Sau khi thành, họ thẳng đến Duyệt Lai Khách Điếm trong thành. Thật trùng hợp, tên và chữ của khách điếm y hệt Duyệt Lai Khách Điếm ở Vân Huyện.
Chỉ là chưởng quỹ là một. Học đường hàng năm đưa học trò thi đều ở khách điếm .
Bốn chỉ thuê hai phòng, Giang Tùng và Giang Hải một phòng, Giang Hồ và Vương Đường một phòng.
Ban đầu Giang Tùng và Giang Hồ thuê ba phòng, sợ ảnh hưởng đến việc Giang Hải và Vương Đường ôn tập.
Giang Hải và Vương Đường đều cho rằng ảnh hưởng gì, hơn nữa phí phòng khách điếm cũng rẻ, họ còn ở Phủ Thành một thời gian dài, vẫn là nên tiết kiệm hết mức.
Vân Huyện gần Phủ Thành, họ đến sớm nên phòng vẫn còn tương đối đầy đủ.
Càng về càng nhiều đến Phủ Thành. Có những đến muộn, gần Trường thi căn bản tìm chỗ ở, đành tìm nơi xa hơn.
Chẳng mấy chốc đến ngày khai khoa. Giang Tùng và Giang Hồ đưa Giang Hải cùng Vương Đường Trường thi, về khách điếm nghỉ ngơi. Họ đợi ba ngày mới .
Ba ngày trôi qua nhanh. Giang Tùng và Giang Hồ đón Giang Hải và Vương Đường. Khi cả hai bước Trường thi còn đầy vẻ tinh thần sung mãn,
Hiện tại khi bước thì râu ria lởm chởm, cảm giác như mấy ngày mấy đêm ngủ, khiến hai khỏi thầm mừng vì bản chọn con đường khoa cử .
Sau khi thi xong, họ còn chờ ngày yết bảng. Nếu tên bảng, mà còn tiếp tục thi Cử nhân, thì gấp rút đến Kinh thành.
Phủ Thí giữa tháng Bảy, Hội Thí cuối tháng Tám. Nếu thi Cử nhân thì thể về nhà.
Đương nhiên, nếu tiếp tục sách, cầm bằng chứng thi đỗ Tú tài vẫn thể nhập học Phủ Học.
Đến ngày yết bảng, bảng chen chúc đông nghịt. Giang Tùng dựa lợi thế thể lực và ánh mắt sắc bén của , cuối cùng cũng chen đám đông.
Hạt Dẻ Nhỏ
Anh thấy tên Giang Hải và Vương Đường đều treo bảng, hơn nữa cả hai đều thi khá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-41.html.]
Giang Hải đỗ hạng mười, Vương Đường đỗ hạng mười lăm. Hiện tại cả hai chính thức là Tú tài mang công danh trong .
Giang Tùng dùng hết sức lực trâu bò chen khỏi đám đông chạy về khách điếm.
Hắn vô cùng kích động với Giang Hải: “Đệ , thi đỗ , tỷ phu cũng thi đỗ , ha ha ha, Giang gia chúng một vị Tú tài,
Còn một rể Tú tài nữa. Lần về nhà, tổ phụ mẫu, thúc bá còn mừng rỡ đến mức nào. Ha ha ha.” Hắn lớn, quả thực quá đỗi vui mừng.
Giang Hải và Vương Đường bình tĩnh hơn Giang Tùng một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi, hai họ cũng vui mừng, nụ khóe miệng thể nào kìm nén .
Một lát , báo hỷ đến khách điếm. Giang Tùng mặt đưa tiền thưởng cho báo hỷ, liền vui vẻ rời đến nhà tiếp theo.
Đạt thành tích , nhưng hai tự tin mù quáng, định tham gia kỳ thi Cử nhân năm nay, vì họ quyết định trở về nhà.
Khi Giang Hải và Vương Đường còn về đến nhà thì báo hỷ đến . Giang gia lập tức náo động.
Giang Phụ và Giang Mẫu ngậm miệng, những nếp nhăn mặt đều dồn .
Các thúc bá cũng vây quanh, mặt mày đầy vẻ kiêu hãnh. Giang gia Tú tài, đây là đại sự rạng rỡ tổ tông.
Giang gia bắt đầu chuẩn tổ chức yến tiệc lớn ăn mừng. Người trong thôn tin cũng lượt kéo đến chúc mừng.
Ai nấy đều bàn tán về sự thành công của Giang Hải, khen ngợi tổ tông Giang gia bốc khói xanh.
Giang Hải và lên đường trở về nhà ngày hôm , tâm trạng đường vô cùng thoải mái.
Chưa đến đầu làng, thấy làng quê rộn ràng, chen chúc. Khi bước thôn, lập tức vây quanh, thi chúc mừng .
Giang Phụ tiến lên, vỗ vai Giang Hải, xúc động : “Tiểu t.ử , rạng danh nhà !” Giang Mẫu nắm tay Giang Hải, trong mắt tràn đầy sự yêu thương.
Giang Hải mỉm cảm ơn , trong lòng ấm áp vô cùng. Tin vui nâng cao địa vị của Giang gia trong thôn lên một bậc, cũng khiến họ tràn đầy kỳ vọng tương lai hơn.
Vương Đường đến Vân Huyện thì chia tay Giang Hải, trở về Vương gia thôn.
Vương gia cũng tấp nập , thấy Vương Đường trở về lập tức vây lấy y, chúc mừng.
Vương Mẫu thấy cảnh , cuối cùng cũng một phen nở mày nở mặt. Người trong thôn ít nhạo bà chỉ sinh một đứa con trai, khiến Vương gia mỏng manh con cháu.
Bây giờ con trai bà thành đạt, chẳng cũng nịnh nọt bà . Sinh một thì chứ, một con trai của còn bằng năm nhà .
Giang gia và Vương gia đều tổ chức yến tiệc, nhưng hai nhà cố ý tổ chức lệch thời gian, để thể đến tham dự tiệc nhà đối phương.
Khi hai nhà còn đang đắm chìm trong niềm vui, thì hai nhân vật chính lắng đọng .
Sau niềm vui ngắn ngủi, cả hai chuyên tâm sách. Tú tài chỉ là bước đầu tiên, con đường phía còn dài lắm.