Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 73
Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:40:42
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Miệng Thập Lục tuy luôn miệng kêu kiếm tiền thể mua y phục , nhưng mua. Nàng cẩn thận từng chút đặt bạc trong giỏ tre, cùng Tô Hạnh về nhà.
Trên đường , Tô Hạnh còn trêu chọc nàng: "Thập Lục mua y phục và trang sức? Là do hàng ở huyện mắt con ?"
Thập Lục uốn éo gọi: "Nương..." ôm lấy cánh tay Tô Hạnh nũng.
Tô Hạnh tiểu nữ nhi đáng yêu xinh xắn của cũng trêu nàng nữa, vỗ vỗ tay nàng : "Đi cho cẩn thận. Bạc con kiếm tiêu thì tiêu, tiêu thì cứ giữ của hồi môn."
"Nương, nương gì chứ, con mới xuất giá , con ở bên nương cả đời. Hơn nữa bạc một con kiếm , chúng mỗi một nửa nhé?"
"Nha đầu ngốc, đóa hoa đều do con tự tay chăm sóc, nương thể lấy bạc của con ."
" nương thì con cũng , nương cứ nhận lấy , nương..." dùng sức lay cánh tay Tô Hạnh.
Tô Hạnh thật sự chịu nổi sự nũng của tiểu nữ nhi, đành thỏa hiệp : "Được , nương lấy năm lượng bạc, xem như là con hiếu kính nương ?"
"Không !" Thập Lục thốt hai chữ lạnh lùng. Hai nương con một lát, cuối cùng cả hai lùi một bước, Tô Hạnh lấy mười lượng bạc. Hai lúc mới vui vẻ về nhà.
Về nhà lâu thì bữa tối sẵn sàng. Bây giờ trong nhà thêm vài . Mọi chia thành hai bàn , nam nhân một bàn, đàn bà cùng ba đứa nhỏ thuộc hàng chắt một bàn.
Giang Chính, đứa con trai ba tuổi rưỡi nhà Giang Hà, và Giang Tâm, tiểu nữ nhi tròn hai tuổi, chiếc ghế cao do Thập Tam đặc biệt cho hai đứa, từng miếng từng miếng ăn thức ăn trong bát, ngoan ngoãn vô cùng.
Giang Châu, đứa con gái một tuổi rưỡi nhà Giang Hà, nương ôm trong lòng, từng miếng từng miếng đút cơm. Nàng hoặc đầu chịu nhận, hoặc ăn nhổ .
Triệu Bảo Nhi từ nhỏ nuông chiều mà lớn lên, vốn là tính tình . Thấy nữ nhi nghịch ngợm chịu ăn cơm như , khiến nàng cũng thể ăn uống , liền "bốp" một tiếng đ.á.n.h lưng con.
Giang Châu nương đ.á.n.h cho ngây , một lúc mới sực tỉnh ré lên.
Tiếng quả là dứt, nước mắt nước mũi tèm lem cả mặt, hình nhỏ bé còn nấc lên từng hồi. Triệu Bảo Nhi nàng phiền đến mức sốt ruột, giơ tay đánh.
Lúc , Triệu Xuân Hoa vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Bảo Nhi, Nha đầu còn nhỏ, chịu ăn cơm thì cứ từ từ thôi."
Triệu Bảo Nhi thấy, mềm cứng đáp một câu: "Nương thì dễ quá, từ từ thôi ư, đợi nàng ăn xong thì con ăn là cơm thừa canh cặn ."
Lời thật đúng chút nào, cứ như thể cả nhà cố ý cho nàng ăn cơm , nào ăn cơm mà chẳng chừa đồ ăn cho nàng .
Nghĩ đến việc nàng nuôi con, cả nhà đều để dành cho nàng những món ngon, thịt ngon. Chẳng qua là khác cần chăm sóc con, ăn nhanh hơn nàng nên đặt đũa xuống mà thôi.
Giang Hà ở bàn bên cạnh, khi Triệu Bảo Nhi đ.á.n.h con siết chặt đũa, sắp sửa nổi nóng.
Giờ nàng cãi nương , "phịch" một tiếng đặt đũa xuống. Tức giận : "Triệu Bảo Nhi, ai dạy ngươi chuyện với nương như hả? Mau xin ."
Hạt Dẻ Nhỏ
Triệu Bảo Nhi vốn dĩ chỉ oán trách vài câu, nhưng Giang Hà , lửa giận cũng bốc lên, liền đặt con xuống đất.
Nàng ầm ĩ, mắng: "Giang Hà ngươi đúng là đồ bạc lương tâm, nãy ở nhà còn bảo đảm với cha nương sẽ nhường nhịn , giờ đổi ý !
Ta vất vả cực nhọc vì ngươi sinh con trông con, ngươi về nhà những giúp một tay, còn cứ bênh ngoài.
Chỉ là xui xẻo, gả nhà ngươi, con cái tự trông, việc nhà tự . Đâu như vài , cả ngày hưởng lạc, cơm cũng cần nấu, đúng là mệnh khổ mà!"
Triệu Bảo Nhi cũng là một tài, rung trời chuyển đất, lời nào cũng rõ ràng từng chữ.
Thập Nhất và Thập Lục câu cùng, hai một cái, hẹn mà cùng nghĩ: Tiêu , nàng nhằm nhà .
Thập Lục định dậy chuyện, Tô Hạnh kéo nàng , nhẹ nhàng lắc đầu. Thập Lục bĩu môi gì.
Triệu Xuân Hoa lúc thì chịu nổi nữa, gả Giang gia thì uỷ khuất cho ngươi lắm , bà mở miệng : "Triệu Bảo Nhi, lời ngươi thật vô lý quá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-73.html.]
Ngươi khắp làng mà hỏi xem, ai nhà cô nương xuất giá mà việc. Hơn nữa, ngươi gả đây việc gì?
Ngươi ngay cả một bữa cơm cũng nấu, việc nặng nhọc nhất ngươi chính là giặt y phục cho ba miệng ăn nhà ngươi.
Con cái do ngươi sinh , ngươi trông thì ai trông? Ngươi sinh con , cũng đều thông cảm cho ngươi, bàn ăn từng để ngươi thiệt thòi. Ngươi ầm ĩ như thì thể thống gì!"
Triệu Bảo Nhi , càng dữ dội hơn: "Con đúng là nấu cơm, nhưng đó vì trông con ? Có vài cần trông con cũng thấy nấu cơm ?"
Triệu Xuân Hoa lúc mới sực tỉnh, hóa tức phụ đang đến nhà Tô Hạnh. Lập tức hổ đến mặt đỏ bừng, bà để một vị tức phụ hiểu chuyện như cửa chứ, đều tại bà lúc đó mắt mờ .
Bà chỉ mũi Triệu Bảo Nhi mắng: "Được lắm, ngươi đúng là đồ đui mù! Giang gia đúng là xui xẻo tám đời mới cưới cái thứ phá gia chi t.ử nhà ngươi cửa. Hóa ngươi đây là đến để ly gián mối quan hệ cả đại gia đình chúng !
Giang Hà, mau đưa nương t.ử ngươi về nương gia, bảo nương nàng dạy dỗ t.ử tế, dạy nên thì đừng cho về!"
Triệu Bảo Nhi bà bà thì càng thêm tủi , nhưng nàng thật sự sợ về nương gia, ở đó nàng đặc biệt cưng chiều. Ngay cả mấy đứa cháu trai cháu gái cũng nhường nhịn nàng .
Nàng chỉ cảm thấy tủi vô cùng, ngay cả đứa con gái đang òa đất cũng màng. Tức giận đùng đùng về phòng thu dọn đồ đạc, chờ Giang Hà đưa về nương gia.
Giang Hà tức đến đỏ mặt, dậy một lời nào, ôm lấy đứa con gái đất nhét lòng Triệu Xuân Hoa, hậu viện thắng xe.
Giang Hà đ.á.n.h xe ngựa một lời nào, phi nhanh về Triệu gia trang. Triệu Bảo Nhi cũng dỗi dằn chuyện với .
Nàng tự thấy chẳng gì sai, lúc chuyện hôn sự thì bảo thế hệ cha nương sớm phân gia .
Gả về mới cả nhà vẫn ăn ở chung một chỗ, bà bà và tam bá mẫu phụ trách nấu cơm, tiểu thúc mẫu thì hoặc là chăm sóc hoa cỏ của nàng hoặc là câu cá săn bắn.
khiến bà bà nàng cũng thời gian trông nom lũ trẻ giúp nàng. Từ ngày lũ trẻ đời, nàng hầu như từng ngủ một giấc trọn vẹn, Giang Hà cũng từng giúp nàng trông nom con cái. Nàng chỉ trông trẻ mà còn giặt giũ dọn dẹp nhà cửa.
Thật phiền c.h.ế.t , khi còn ở nương gia, cuộc sống của nàng vốn dĩ an nhàn tự tại như Tiểu Thẩm, cớ gì bây giờ xuất giá sống bằng .
Đều tại bà mối Giang gia quá mức, kết quả trong nhà ngay cả một nha cũng , việc gì cũng tự . Sớm thà gả cho con trai địa chủ trong thôn còn hơn, tuy con trai địa chủ xí nhưng nhà hầu.
Triệu Bảo Nhi thầm nghĩ, về nương gia, nếu bà bà đích đến mời thì tuyệt đối về Giang gia. Mà đến còn đồng ý mua cho nàng một tiểu nha để hầu hạ nàng nữa. Ai bảo bà bà bảo Giang Hà đưa nàng về nhà cơ chứ.
Giang Hà đưa Triệu Bảo Nhi nhà họ Triệu, kể tường tận chuyện xảy ở nhà cho nhạc phụ nhạc mẫu, nhấn mạnh câu cuối cùng của nương , màng lời giữ của hai mà về nhà.
Hai lão phu phụ Triệu gia về phòng, thấy nữ nhi nhỏ vẫn còn đầy vẻ bất cần, đều sầu c.h.ế.t . Triệu mẫu giận thôi: “Bảo Nhi , con hiểu chuyện như , vì một chút chuyện nhỏ mà loạn ở phu gia nông nỗi !”
Triệu Bảo Nhi cãi bướng: “Cha, nương, là Giang gia bọn họ với con, con sống ở đó một chút cũng .”
Triệu mẫu thương con gái, kéo tay nàng : “Bảo Nhi, xuất giá ắt hẳn thể bằng ở nhà, phụ nhân nào mà chẳng trông con việc nhà, con thể tùy hứng như .”
Thấy Triệu Bảo Nhi một bộ dạng phục, Triệu mẫu cũng thêm nữa. Cái đều do chính quá nuông chiều Bảo Nhi, nghĩ nàng còn nhỏ là con gái nên từ bé để nàng việc, các ca ca tẩu tẩu trong nhà cũng chiều chuộng nàng, bây giờ xuất giá vẫn tưởng sẽ như ở nhà.
Haizz! Triệu mẫu thở dài một tiếng, nhớ tế t.ử rằng chuyện xảy lúc ăn cơm, chắc hẳn lũ trẻ còn ăn cơm tối. Bà hỏi Triệu Bảo Nhi ăn gì ?
Triệu Bảo Nhi than vãn với nương nàng: "Nương, con còn ăn gì cả. nương nấu cho con mì trắng thêm trứng chiên . nương con ăn cơm ở Giang gia, mỗi đều cho Châu Châu ăn xong mới ăn, cơm nguội lạnh cả , còn là đồ ăn thừa của khác.”
Triệu mẫu bếp nhanh chóng nhóm lửa mì. Triệu Bảo Nhi theo nương nàng ngừng than phiền về Giang gia. "Nương, con nương , bà bà và tam thẩm của con phụ trách cơm nước cả nhà, gì thời gian giúp con trông nom lũ trẻ.
Còn Tiểu Thẩm suốt ngày chơi bời, việc nhà từng động tay . Con gái nhà nàng cũng bếp, con bênh vực cho hai nàng mà bà bà con còn con gây rối trong nhà. nương xem, nàng là ngốc ?”
Triệu mẫu đ.á.n.h lưng Triệu Bảo Nhi một cái : “Làm gì ai bà bà như , để khác thấy thì còn thể thống gì nữa. Mì xong , mau ăn .” Nói , bà vớt mì khỏi nồi đưa cho Triệu Bảo Nhi.
Triệu Bảo Nhi nhớ nhung lũ trẻ ở nhà. Nàng sống vui vẻ an nhàn ở nương gia, nàng nghĩ cũng sẽ như những , nàng cứ ở nhà vài ngày, Giang Hà sẽ mang theo lễ vật đến tạ với cha nương nàng đón nàng về.