Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 74

Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:40:43
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Hà đưa Triệu Bảo Nhi về đến nhà thì trời tối đen. Hắn đến phòng Giang Lão Tứ và Triệu Xuân Hoa.

 

Triệu Xuân Hoa đang chơi đùa vui vẻ với Châu Châu, Châu Châu tổ mẫu trêu chọc đến mức cứ kêu gào khúc khích. Giang Lão Tứ thấy Giang Hà bước cửa thì cho sắc mặt , lớn chừng mà ngay cả một thê t.ử cũng quản .

 

Hôm nay tuy Giang phụ và Giang mẫu một lời nào, nhưng sắc mặt bọn họ là , bọn họ vui vẻ gì.

 

Giang Hà xoa xoa tay, ấp úng : "Nương, đưa Châu Châu cho con , con đưa Nha đầu về ngủ, cha nương bận rộn cả ngày , mau chóng nghỉ ngơi ạ.”

 

Triệu Xuân Hoa xua tay : “Thôi , Châu Châu cứ để giữ, trông vài ngày. Con mau về nghỉ ngơi , sáng sớm mai còn đến tiệm gà rán bận rộn nữa.”

 

Rồi đầu hỏi Giang Châu: “Với Châu Châu chơi với tổ mẫu vui vẻ mà ? Phải nào, tiểu Châu Châu?” Giang Châu “a ba a ba” hai tiếng coi như đáp tổ mẫu nàng .

 

Giang Hà định về phòng thì Giang Lão Tứ gọi : “Con trai , tối nay cha ăn nhiều quá, cùng cha ngoài dạo một lát.” Nói , bất kể đồng ý , ông cứ kéo khỏi cửa.

 

Hai cha con khỏi cửa, về phía bờ sông. Giang Lão Tứ : “Con định thế nào?”

 

Giang Hà cha hỏi đến ngớ . Định thế nào là định thế nào? Sự nghi hoặc hết lên mặt , Giang Lão Tứ hiểu ý .

 

“Chính là thê t.ử con đó, con còn định sống tiếp với nàng ?”

 

“Cha, tuy Bảo Nhi phạm , nhưng nàng là thê t.ử con, còn sinh cho con một nữ nhi, cũng sống tiếp chứ ạ.”

 

Giang Lập Điền khẽ quát : “Sống tiếp, sống tiếp thế nào? Ba ngày cãi vã nhỏ, năm ngày gây náo loạn lớn. Con chịu đựng , những khác chúng thể chịu đựng .”

 

Nhìn Giang Hà cúi đầu một lời, Giang Lão Tứ nghĩ lời nặng nề quá , dịu giọng : “Lời nàng hôm nay con hiểu ? Nàng đang ám chỉ đến Tiểu Thẩm và hai của con đó.

 

Ta cho con , Giang gia chúng thể Triệu Bảo Nhi tức phụ, nhưng tuyệt đối thể tổn thương trái tim Tiểu Thẩm của con. Con trai , Giang gia chúng đến ngày hôm nay dễ dàng, con nên hiểu Giang gia chúng ngày hôm nay là nhờ ai mang .

 

Nếu con còn sống với nàng , thì con hoặc là quản nàng cho đừng để nàng gây chuyện trong nhà, hoặc là con chỉ thể chiều theo ý nàng .

 

Ta cho con , những khác chúng thể chịu đựng nàng mãi , Giang gia chúng chỉ là một gia đình bình thường, là quan to hiển quý gì cả, nàng còn cái gì cũng , hầu hạ.

 

Đại Tẩu nàng nha đầu sai vặt, bà bà nàng nha sai vặt ? Nếu con còn sống với nàng , thì con hãy tự quản cho , nếu thật sự quản nổi, thì con cứ cùng nàng phân gia sống riêng.

 

con cái lớn cũng phân gia thôi, con xem bốn đứa cháu trai của Nhị gia gia thành liền phân gia, bây giờ đứa nào mà chẳng hiếu thuận, cũng sống đó thôi.

 

Vạn nhất phân con , cha cũng sẽ bạc đãi con . Cha mệt , về ngủ đây.” Nói đoạn, ông vỗ vai Giang Hà về nhà.

 

Giang Hà đợi cha một bên bờ sông một lúc lâu mới về nhà. Hắn thật cũng , cách quản Triệu Bảo Nhi, cũng phân gia, càng hưu thê Triệu Bảo Nhi.

 

Bên , Tô Hạnh, Giang Lập Điền và mấy đứa trẻ cũng đang trò chuyện trong sân nhỏ.

 

Thập Lục hỏi Tô Hạnh: "Nương, hôm nay nương cho con , lời của thẩm Bảy đang chúng mà.”

 

Tô Hạnh dùng quạt nan trong tay khẽ gõ nhẹ đầu Thập Lục, cưng chiều : “Con đó, tình cảnh đó tứ thẩm của con ở đó mà, nương còn gì thì đến lượt con.

 

Với , đó là tẩu tẩu của con, chỉ cần nàng chỉ đích danh con, con cứ coi như hiểu là . Cuộc đời , khó hồ đồ.”

 

Thập Nhị : "Nương, ngày mai con giúp cơm. Dù bây giờ việc ăn của xưởng cũng bận rộn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-74.html.]

“Tốt lắm, con thì , thì , ngàn vạn đừng vì vài câu của khác mà ủy khuất bản .”

 

Tô Hạnh hỏi Giang Lập Điền: “Dạo việc ăn thế nào ?”

 

Cùng với việc miến khoai lang ngày càng lan rộng, cách khoai lang cũng truyền ngoài, trồng nhiều hơn thì sản phẩm gần đó bán xưởng Giang gia, những nơi xa hơn thì chỉ thể tìm tòi thêm cách ăn.

 

Dần dần miến khoai lang tìm tòi , ban đầu bên ngoài bán to nhỏ đều, độ dai cũng bằng sản phẩm của Giang gia.

 

gần đây những thứ xuất hiện thị trường ngày càng hơn . Đồ vật nhiều thì bán giá, bây giờ miến khoai lang chỉ bán tám văn tiền một cân thôi.

 

Khoai lang sấy dẻo khác sớm hơn, Giang gia bán hai năm thì bán nữa.

 

Nghe những nơi khác cũng mở xưởng miến khoai lang, xem xưởng Giang gia lâu dài nữa , cho dù thể kiên trì, e là giá cả còn giảm xuống nữa.

 

Giang Lập Điền đáp: “Cứ thôi, ngày càng nhiều, bán giá. Dù cũng thua lỗ, cứ từ từ thôi, nếu thì ăn với công nhân.”

 

“Chàng nghĩ đến thứ gì khác ?”

Hạt Dẻ Nhỏ

 

“Có thể gì, nghĩ . Nàng thấy chúng thể gì?”

 

“Đừng hỏi , cũng , là lũ trẻ thử xem, các con thấy nhà chúng thể gì?”

 

Thập Nhị : “Nấu giấm , mấy năm nương dẫn chúng con nấu giấm miến chua cay thì quá hợp vị .”

 

Thập Tam : “Con thấy mở một tiệm đồ gỗ , con và sư phụ thể dạy họ mộc.”

 

Thập Ngũ : “Ca ca, ý tưởng của , đừng đến lúc c.h.ế.t đói , vẫn học nghề mộc, hơn nữa trong xưởng nhiều thẩm, nhiều dì như , bảo họ học thế nào?

 

Con thấy , bằng dạy họ trồng thảo dược, nhà chúng thu mua bán nơi khác.”

 

Thập Tứ lắc đầu : “Cũng , Giang gia thôn chúng nhiều đất để trồng thảo d.ư.ợ.c như .”

 

Tô Hạnh cảm thấy lời Thập Nhị vẻ đáng tin hơn, mấy khác đều thực tế. Nàng chợt nhớ Thập Lục hình như , con cái đông, mỗi đứa một câu ồn ào khiến nàng cứ quên việc.

 

Tô Hạnh vội hỏi: “Thập Lục, con ?”

 

"Nương, con thể gì, nên con .”

 

Giang Lập Điền lên tiếng: “Được , , trẻ con cần lo lắng nhiều như , các con đều về phòng ngủ .”

 

Tô Hạnh tán thành lời của Giang Lập Điền, phản bác: “Đều là một phần của gia đình, lo lắng cho sinh kế của gia đình là điều nên , với , xem đứa trẻ nào còn nhỏ chứ.

 

Nhỏ nhất là Thập Lục cũng mười bốn tuổi , hai năm nữa là thành gia , học cách quán xuyến việc nhà, cái gia đình nhỏ của quản cho .”

 

Giang Lập Điền chỉ tiện miệng , ngờ Tô Hạnh phản bác một tràng như thế.

 

Hắn vội vàng nhận thua : “Ta sai , sai , các nàng cứ suy nghĩ , các nàng đều suy nghĩ thật kỹ xem xưởng nhà chúng còn thể gì nữa. Ta ngủ đây.” Nói xong, chuồn thẳng về phòng.

 

Những còn , Tô Hạnh và lũ trẻ, thành một tràng.

 

 

Loading...