Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:40:49
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng hương gặp đồng hương:

 

Tô Hạnh và Chu Vận Nhiên cùng vui chơi khắp Kinh thành trong ba ngày, đó Tô Hạnh về nhà. Chu Vận Nhiên tuy luyến tiếc, nhưng nghĩ đến chuyện thì thậm chí còn nàng mau chóng trở về.

 

Ngày đó Chu Vận Nhiên tiễn biệt Tô Hạnh ở cửa thành. Ngay khi Tô Hạnh sắp lên ngựa rời , nàng một đội giáp sĩ chặn .

 

Người dẫn đầu hành lễ với Chu Vận Nhiên, : “Quận chúa, mệnh , cần mời vị Tô phu nhân theo tiểu nhân một chuyến.”

 

Trong lòng Chu Vận Nhiên giật , nhưng nhanh chóng trấn tĩnh , hỏi: “Không tìm Tô Hạnh chuyện gì?”

 

Người giáp sĩ lắc đầu : “Tiểu nhân rõ, chỉ lệnh cho chúng tiểu nhân mau chóng đến mời.”

 

Tô Hạnh cũng hoảng loạn, nhưng vẫn c.ắ.n răng, xuống ngựa : “Dám hỏi là vị nào, ở Kinh thành quen nào cả.”

 

Chu Vận Nhiên kéo tay Tô Hạnh, nhỏ giọng ghé tai nàng : “Là Khai Quốc Công.”

 

Tâm Tô Hạnh bỗng nổi sóng dữ, Khai Quốc Công! Đó chính là công thần khai quốc của triều Chu, ngờ ông vẫn còn sống.

 

Chu Vận Nhiên lo lắng hỏi: “Không tìm Tô Hạnh việc gì?”

 

Người giáp sĩ : “Quận chúa, chuyện của tiểu nhân dám hỏi nhiều, nhưng là sai tiểu nhân đến mời.” Người giáp sĩ nhấn mạnh âm điệu chữ “mời” hai phần.

 

Chu Vận Nhiên đành chịu, chỉ thể dặn dò Tô Hạnh vạn sự cẩn thận. Tô Hạnh cũng đành lên chiếc xe ngựa mà họ chuẩn , nhưng xe ngựa thành mà hướng ngoại ô.

 

Xe ngựa nhanh chóng chạy nửa canh giờ, đến một trang viên. Suốt đường , Tô Hạnh xóc nảy đến mức đầu óc cuồng, sớm thế thà cưỡi ngựa của còn hơn.

 

Xe ngựa chở Tô Hạnh đến một tiểu viện nông thôn mới dừng . Tô Hạnh xuống xe, đ.á.n.h giá tiểu viện . Hàng rào tre đơn giản, bên trái sân trồng một ít rau theo mùa, bên lát gạch xanh, bên cạnh một giếng nước.

 

Ngôi nhà trông cũng nhiều, chỉ ba hai gian, gạch xanh ngói đen tạo nên một nét thi vị.

 

Lúc , trong sân một ông lão trông tinh thần quắc thước đang ghế dài.

 

Người giáp sĩ đưa Tô Hạnh đến cổng lui xuống, giờ ngay cả bóng dáng cũng thấy. Tô Hạnh còn cách nào khác đành tự đẩy cánh cổng tre bước tiểu viện.

 

Ông lão trong sân sớm thấy đến, mở mắt thấy một phụ nhân trung niên, nghĩ thầm là mà ông đang chờ đến.

 

Nghe thấy một tiếng “Thiên Vương Cái Địa Hổ”.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Tô Hạnh theo bản năng đáp : “Tiểu Kê Độn Ma Cô.”

 

Ông lão đang ghế dài lập tức phá lên, ông cứ mãi ngừng, Tô Hạnh hiểu gì đáng . Nàng sợ ông một bất cẩn mà đến c.h.ế.t.

 

Trước đây chỉ Khai Quốc Công công huân trác tuyệt, đối với triều Chu mà là tồn tại như thần, ngờ ông là đồng hương. Chỉ là ông tìm vì cớ gì?

 

Ông lão cuối cùng cũng đủ , ông dậy đến mặt Tô Hạnh, đưa tay .

 

Tô Hạnh đây là đang đợi nàng bắt tay, nhưng nàng ông ý đồ gì. Tô Hạnh căn bản thừa nhận phận ngoài của , khỏi hối hận vì nhanh miệng.

 

Tô Hạnh từ từ hạ thấp , hướng về phía ông hành một lễ phúc tiêu chuẩn của triều Chu. Lúc Tô Hạnh cúi đầu thấy vẻ kinh ngạc trong mắt ông lão, đợi nàng hành lễ xong ngẩng đầu lên, vẻ kinh ngạc đó thu .

 

Khai Quốc Công thấy liền rụt tay về, hiệu Tô Hạnh cùng ông nhà chuyện.

 

Vào đến đại sảnh, hai xuống, Khai Quốc Công : “Trên bàn , khát thì tự rót.” Tô Hạnh khách khí, rót cho Khai Quốc Công một chén , mới rót cho một chén, uống cạn.

 

Khai Quốc Công trực tiếp hỏi: “Phương t.h.u.ố.c xi măng là do ngươi đưa ?”

 

“Vâng, là phương t.h.u.ố.c mà nương để .”

 

Khai Quốc Công kinh ngạc : “Nương ngươi là gia sinh t.ử của Thượng Thư phủ ? Nàng ?”

 

“Ta , nương khi qua đời bắt học thuộc nhiều phương t.h.u.ố.c và những thứ tương tự.”

 

“Ồ, câu mà ngươi đáp khi cửa cũng là do nương ngươi dạy?”

 

“Vâng, nương đây những câu hiểu mặt , nhiều cũng dần dần hiểu một , còn ghi nhớ nhiều nữa.”

 

“Vậy ngươi tiện kể xem nương ngươi những gì ?”

 

Tô Hạnh thản nhiên : “Có gì mà tiện chứ, nương luôn nàng xui xẻo, đang sống những ngày tháng đến nơi . Lại còn luôn về nhà. Ta hiểu, Thượng Thư phủ chẳng là nhà của nàng ?

 

Còn nhiều nhiều lời khác nữa, nhất thời cũng nhớ .” Không thể , osk nợ Tô Hạnh một tượng vàng Oscar nhỏ.

 

“Nghe ngươi nhiều như , ngươi hứng thú câu chuyện của ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-80.html.]

 

Tô Hạnh gật đầu, nàng quả thực hứng thú với chuyện .

 

Khai Quốc Công uống một ngụm mới chậm rãi kể: “Ta tên thật là Chu Mạt, là sinh viên năm tư trường Đại học Chính Pháp đang thực tập.

 

Một hôm đường về trường, thấy ông lão bên đường đang bán rau nhà . Trời sắp mưa lớn , nhưng ông vì một ít rau bán hết mà chịu về nhà, liền mua hết tất cả.”

 

Ta cưỡi xe đạp đến cầu thì trời đổ mưa như trút, một chiếc xe con mất lái, đ.â.m thẳng , né tránh kịp, cả lẫn xe tông xuống sông.

 

Khi tỉnh , ở đây, khi nơi đang trong thời loạn lạc, dân chúng lầm than.

 

Ta nương tựa sự cưu mang của những bụng trong trang viên rau cải mang theo để sống sót, khoai lang cũng mang đến từ thời điểm đó.

 

Sau , triều đình trưng binh đến đây, buộc chiến trường. Ta thấy tình thế bất lợi, liền đầu quân cho quân đội nhà Chu, từ đó cùng Chu gia tiên tổ nam chinh bắc chiến, ngài chủ tướng, quân sư, chinh chiến hơn mười năm mới dựng nên Triều Chu, từ đó mới danh hiệu Khai Quốc Công.

 

Lão phu năm nay tám mươi lăm tuổi, chẳng còn mấy năm để sống. Ta đến đây mùa hè năm hai Thập Tam, chẳng nhà lo lắng đến nhường nào, quê hương thể về. Ta ước gặp nhà, về những đổi ở quê hương. Càng mong dân chúng triều đại thể sống yên bình. Ta mong họ thể sống hơn, nha đầu, nàng thể giúp ?

 

Lão nhân gần như cầu khẩn những lời cuối, nhưng Tô Hạnh vẫn mảy may lay động, hôm nay dẫu Thiên Vương Lão T.ử đến đây, những gì nàng cũng chỉ là thừa hưởng từ nương nàng. Nàng cái gọi là 'văn hóa bắt tay', 'xe con', cũng chẳng 'năm hai mười ba'. Nàng, chính là Tô Hạnh, hôm nay dù đ.á.n.h c.h.ế.t tại đây, nàng vẫn là Tô Hạnh thổ sinh thổ dưỡng.

 

Nếu thật sự động thủ đ.á.n.h nàng, nàng cũng thể thừa nhận phận ngoài đến, dù con cũng cần học cách tùy cơ ứng biến mà.

 

Bất kể ở thời hiện đại ông gì, trong thời loạn lạc mà thể sống đến hôm nay, còn lập nhiều công huân đến thế, cho đến tận bây giờ, từ hoàng gia cho đến trăm họ, ai ai cũng gọi ông một tiếng để tỏ lòng kính trọng. Một như đáng kính phục, nhưng nàng thể tin tưởng ông , ai liệu ông vì thiên hạ thái bình mà hy sinh một . Mà đó, may mắn , chính là bản nàng.

 

Nàng đành tiếp tục giả vờ ngây ngốc : "Ta một tiểu phụ nhân thể giúp gì chứ, nhiều nhất là dạy dỗ con cái nhà , để chúng tận trung báo quốc. Còn về việc trở về quê hương, hẳn là nếu tấu trình lên Hoàng thượng, ngài nhất định sẽ phái hộ tống an trở về."

 

Khai Quốc Công Tô Hạnh một phen, cũng chẳng nên cảm nghĩ thế nào.

 

Chỉ thấy ông phất phất tay : "Thôi , ngươi , cũng ép ngươi, nhưng ngươi những thứ tuyệt đối thể đem , nếu sẽ nhiều nhiều c.h.ế.t."

 

Tô Hạnh vội vàng dậy hành lễ, trịnh trọng : "Tiểu phụ nhân chỉ sống một cuộc đời bình dị, ở thôn quê trồng hoa câu cá , những chuyện sẽ và cũng thể ."

 

Chẳng là t.h.u.ố.c nổ , chi mà thần bí đến . Cái thứ Tô Hạnh ngoài việc 'một lưu hai tiêu ba mộc than' mà hậu thế thường nhắc đến, còn thực sự chẳng hiểu gì. Những điều nàng đều là từ kiếp xem các video của các blogger mà học , chế tạo t.h.u.ố.c nổ thì quả thật từng thấy ai video cả.

 

Khai Quốc Công dậy bước ngoài, căn dặn: "Đi theo trang viên dạo một vòng , xem khoai lang và xi măng ngươi trồng mang những đổi gì cho trăm họ."

 

Tô Hạnh bèn bước theo Khai Quốc Công. Vừa khỏi cổng viện là một con đường chính. Đó là con đường chính lát xi măng, hai bên đường nhà cửa san sát xây dựng, tường bên ngoài đều trát xi măng.

 

Đi xa hơn nữa là những cánh đồng. Bên ruộng trồng lúa nước mà trồng lúa mì vụ xuân, nay đến mùa thu hoạch, khắp nơi, một màu vàng óng ả. Lúc nhiều nông dân đang việc đồng, cái nắng gay gắt giữa trưa, họ cúi gặt lúa mì, mồ hôi đầm đìa như mưa.

 

Khai Quốc Công đột nhiên : "ngươi xem những mảnh đất rộng lớn , cảm thấy năm nay sẽ bội thu lắm ?"

 

Tô Hạnh năng suất của mảnh đất sẽ quá cao, vì bông lúa mì đủ chắc, cũng như làng Giang gia trồng lúa nước , thì vàng rực một màu, nhưng thực tế thu hoạch chẳng bao nhiêu lương thực. Song đó là so với hậu thế, còn đặt trong cảnh hiện tại thì năng suất ruộng đồng vẫn là khá . Tô Hạnh quên phận của , gật đầu : "Trông thì vẻ ."

 

Khai Quốc Công lời nàng nghẹn , nha đầu c.h.ế.t tiệt cứ chịu tiếp lời, xem đành thẳng , tấm mặt già ơi, sắp mất hết !

 

"Hạnh nha đầu, sẽ quanh co với ngươi nữa. Ta vốn học luật, nhà ở thành phố. Về trồng trọt thì chẳng chút gì, nên ban đầu khoai lang mang đến đạt sản lượng mong đợi. Ta khoai lang là do ngươi dẫn trồng , xem ngươi là am hiểu việc đồng áng, ngươi còn cách nào khác để tăng sản lượng ? Đừng vội từ chối, mong ngươi thể xem dân chúng thiên hạ khổ sở đến nhường nào, họ nhiều nhất mà ăn kém nhất. Ta cùng Tiên Hoàng cùng định luật pháp của Triều Giang Chu, cũng chỉ mong họ thể sống hơn một chút, nhưng đất đai thì hạn, sản lượng cũng chừng, quả thực là khéo thê t.ử cũng khó khi gạo mà nấu cơm ."

 

Tô Hạnh trong lòng tuy chút đành lòng, nhưng cũng đành thật: "Xin , nương dạy quá nhiều phương pháp trồng trọt, bà chỉ điều quan trọng nhất là hạt giống, đó là tinh canh tế tác. Về lúa nước thì một ít, còn về lúa mì thì hiểu. Phương pháp trồng lúa nước thể vô thường cống hiến, còn những thứ khác thì thực sự lực bất tòng tâm."

 

Khai Quốc Công tức thì mừng rỡ : "Có một thứ là cực , thể để ngươi chịu thiệt chứ, sẽ tấu trình xin phong cho ngươi một tước Cáo mệnh."

 

Tô Hạnh vội vàng : "Không cần, cần, cứ ở thôn quê là , thật sự dùng đến."

 

Khai Quốc Công nghĩ nghĩ : "Ta thấy ngươi dáng dấp của cố nhân, gối con cái, nhận ngươi con gái ."

 

"Không , ạ, nương mất , nếu tìm một cha nữa, sợ bà nửa đêm sẽ hiện lên đ.á.n.h mất. Vả , cha chắc vẫn c.h.ế.t nhỉ."

 

"Ồ, ngươi chắc chắn đó là cha ruột của ngươi ư?"

 

Tô Hạnh gượng hai tiếng: "Mặc kệ , dù cũng sẽ nhận một ai, cứ coi như bọn họ đều c.h.ế.t ."

 

"Xem , ngươi thế của . ngươi thì thôi . Nếu ngày nào đó ngươi đổi ý, hãy cầm thứ đến tìm ." Vừa , ông đưa cho Tô Hạnh một miếng kim bài.

 

Chỉ thấy hai bên kim bài khắc hai con kim long bốn móng sống động như thật, ở giữa chữ "Hạo".

 

Tô Hạnh thoái thác hai , thấy Khai Quốc Công vẻ tức giận, nàng vội vàng nhận lấy nhét túi áo.

 

Dạo chơi xong trang viên, Khai Quốc Công còn giữ Tô Hạnh dùng bữa trưa, bữa trưa đơn giản, mỗi một bát mì trộn dầu ớt, bữa ăn vẫn là do Tô Hạnh nấu.

 

Dùng bữa xong, Tô Hạnh tỉ mỉ giảng giải cho Khai Quốc Công cách chọn hạt giống, cách ươm mạ cấy lúa. Chẳng ông gọi ai từ đến để ghi chép bên cạnh.

 

Đợi Tô Hạnh xong, hai trò chuyện những chuyện vu vơ, Khai Quốc Công mới sai giáp sĩ đến thỉnh nàng đưa Tô Hạnh trở về.

 

 

Loading...