Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 87

Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:40:56
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hưu Triệu Bảo Nhi.

 

Ngày thứ hai, Giang Hà mắt đỏ hoe, lê tấm thương mời các trong tộc.

 

Mọi thấy như , nhao nhao hỏi chuyện gì, Giang Hà kể chuyện ngày hôm qua, liền bàn tán xôn xao:

 

“Ta thấy cái Triệu Bảo Nhi đáng lẽ hưu từ lâu , thường xuyên thấy nàng trong làng chuyện phiếm với khác.”

 

“Ta thấy cũng , thường xuyên thấy nàng về nương gia, ai xuất giá mà về nương gia thường xuyên như thế.”

 

“Nghe nàng ở nhà lười biếng đến c.h.ế.t, chẳng gì cả.”

 

 

Đừng tưởng nam nhân khlão phu phụ tám, nam nhân mà bà tám lên thì khiến sợ hãi.

 

Giang Hà những lời bàn tán của , trong lòng ngũ vị tạp trần, y cũng ngờ thê t.ử ngày thường tưởng chừng bình thường đáng ghét đến .

 

Đợi bàn tán gần xong, Giang Hà : “Các khoan hãy nữa, lấy đồ đạc của nàng , đưa hưu thư đến Triệu gia.”

 

Mọi nhao nhao gật đầu, theo Giang Hà về nhà. Sau khi lấy hết đồ đạc thuộc về Triệu Bảo Nhi, tất cả cùng lùa xe bò về thôn Triệu gia.

 

Trên đường , vẫn ngừng bàn tán về những điều của Triệu Bảo Nhi.

 

Vừa đến cổng Triệu gia, trưởng của Giang Hà lớn tiếng hô: “Người Triệu gia , đây nhận hưu thư!”

 

Người trong nhà thấy hưu thư, hoảng hốt chạy . Triệu phụ thấy Giang Hà đầy thương tích liền vội hỏi: “tế tử, chuyện gì xảy ?”

 

Giang Hà trực tiếp kể chuyện xảy khi Triệu Bảo Nhi bỏ ngày hôm qua. Triệu phụ và Triệu mẫu thật sự hối hận c.h.ế.t, con gái của bọn họ vô tri đến chứ.

 

Đó là con gái ruột của , mà nàng cũng hề quan tâm, vội vàng đến Giang gia xem Châu Châu.

 

Giang Hà từ chối, trực tiếp đưa hưu thư cho Triệu phụ, và : “Nương , Triệu Bảo Nhi phép đặt chân Giang gia nửa bước, hai vị cũng đừng nên đến thì hơn. Toàn bộ của hồi môn của nàng hôm nay mang về .”

 

Nói xong, y đầu Triệu Bảo Nhi đang Triệu mẫu kéo , gương mặt đầy vẻ phục, : “Triệu Bảo Nhi, phu thê một kiếp, hôm nay ngươi và cắt đứt duyên tình, từ nay về nam lập kế thất, nữ xuất giá, ai liên quan đến ai nữa.”

 

“Dựa ? Ngươi tư cách gì mà hưu ? Châu Châu gặp t.a.i n.ạ.n , chẳng lẽ do Giang gia các ngươi trông coi cẩn thận ?

 

Bây giờ đổ lên đầu , hơn nữa một đứa con gái thì gì quý giá , chẳng c.h.ế.t ? Nha đầu là do sinh , …”

 

Những lời phía nàng hết, vì Triệu mẫu bịt miệng nàng . Triệu mẫu sợ con gái những lời độc ác nữa, thì sẽ thật sự thể cứu vãn .

 

Triệu mẫu ngây thơ nghĩ rằng vẫn còn cơ hội cứu vãn, nhưng thực , từ khi Triệu Bảo Nhi hết đến khác gây chuyện, trái tim Giang Hà dần nguội lạnh.

 

Người Giang gia cũng thêm lời vô ích nào với Triệu gia nữa. Người đến xem náo nhiệt càng ngày càng đông, bọn họ nhân cơ hội mà kể hết những việc Triệu Bảo Nhi cho .

 

Người trong thôn Triệu gia xong cũng cảm thấy thể tin nổi, Giang gia cuộc sống như mà nàng trân trọng. Bây giờ hưu, ai đồng tình với nàng cả.

 

Mọi nhao nhao vây quanh cổng Triệu gia xem náo nhiệt, còn chỉ trỏ Triệu Bảo Nhi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-87.html.]

 

Triệu Bảo Nhi chịu ấm ức mà phản kháng. Nàng giằng tay Triệu mẫu , xông cửa đuổi những đang xem náo nhiệt .

 

Vừa đuổi mắng: “Cút hết về , chuyện nhà là các ngươi thể xem ? Cút !”

 

Mọi sợ một tiểu nữ t.ử như nàng , vẫn cứ tiếp tục chỉ trỏ.

 

Triệu Bảo Nhi đầu gầm lên với Giang Hà: “Bây giờ ngươi hài lòng chứ? Hưu thư Triệu Bảo Nhi nhận, cái nam nhân vô dụng nàng Triệu Bảo Nhi cũng chẳng thèm, ngươi mau cút .”

 

Triệu Bảo Nhi như , Giang Hà bèn gọi các dỡ đồ đạc từ xe bò xuống, về thôn Giang gia.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Về đến Giang gia, Giang Hà đang cố gắng chống đỡ bỗng nhiên ngã xuống. Mọi giật , hai đỡ Giang Hà dậy xem, thì thấy y mặt đỏ bừng, khắp nóng như lửa đốt.

 

Thì vết thương do roi Giang Hà viêm nhiễm gây sốt. Giang Hồ cõng y phòng Giang Lão Tứ đặt xuống, tìm Thập Ngũ đến khám.

 

Thập Ngũ mang hòm t.h.u.ố.c đến, y kê đơn thuốc. Lý Uyển giúp sắc thuốc. Y sát trùng và bôi t.h.u.ố.c từng vết thương Giang Hà.

 

Sau khi xử lý xong, y châm hai kim để đ.á.n.h thức y dậy, cho y uống t.h.u.ố.c sắc.

 

Triệu Xuân Hoa Đa tạ Thập Ngũ xong thì con trai . Trong lòng nàng tràn đầy hối hận, Triệu Bảo Nhi là do nàng chọn cho Giang Hà, tất cả là tại nàng năm đó sáng suốt.

 

Nàng nghĩ nhất định chọn cho Giang Hà một khác, điều kiện gia đình quan trọng, quan trọng nhất là nhân phẩm .

 

Giang Lão Tứ liền mời các cháu trai giúp đỡ hôm nay ở dùng bữa. Mọi nào dám ở , liên tục từ chối. Giang Lão Tứ cuối cùng lấy ít đồ ăn vặt của nhà tặng cho mỗi mới tiễn họ khỏi Giang gia.

 

Giang Hà tỉnh , sấp giường thất thần.

 

Lúc , Hoa Đại phu đến, khi kiểm tra kỹ lưỡng cho Châu Châu, rằng đứa bé gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng . Giang Hà treo lơ lửng trong lòng lúc mới buông xuống.

 

Những ngày tiếp theo, Giang Hà dưỡng thương, tận tình chăm sóc Châu Châu. Mọi trong Giang gia cũng giúp đỡ, cuộc sống tuy bận rộn hơn nhưng cũng ấm áp.

 

Mà Triệu Bảo Nhi khi hưu, trở thành trò của trong thôn Triệu gia. Nàng tìm một gia đình khác để tái giá, nhưng ai dám cưới. Nàng bắt đầu hối hận về những việc , nhưng tất cả thể cứu vãn nữa.

 

Kỳ nghỉ của Thập Nhất sắp kết thúc, lên đường hướng tới tương lai của .

 

thê nhi của Giang Hải cũng cùng về kinh thành.

 

Theo thông lệ, ba đầu khoa thi Hàn Lâm Viện, nhưng Thập Nhất . Dưới sự nỗ lực của , điều đến một huyện ven biển Huyện lệnh chính thất phẩm.

 

Hành động , trong mắt một điều ngu xuẩn, một chức quan kinh thành như , đến cái nơi nghèo nàn hẻo lánh .

 

Trong mắt một bậc bề , thì đó là chân thành, vì nước vì dân, nguyện việc thực tế.

 

Chàng tự tìm hiểu về cái huyện mà sẽ đến, đó là một nơi giàu , đất đai cằn cỗi, dân cư thưa thớt, mỗi năm thu thuế đều đủ.

 

Vốn dĩ theo thứ hạng của thì đáng lẽ phái Huyện lệnh của một thượng huyện, lẽ vì hành động của khiến cấp vui, nên đặc biệt chọn cho một hạ huyện nghèo khó.

 

Thập Nhất vui vẻ chấp nhận, cảm thấy nơi nghèo khó lẽ càng cần hơn, tin rằng nhất định thể cai quản . Có thể giúp bách tính cuộc sống .

 

 

Loading...