Ngã Kiến Nam Sơn - 57

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:51:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn hậu tri hậu giác nhận dường như Hoắc Văn Thanh chút vui?

Tô Nam gửi tin nhắn WeChat , đợi mười phút vẫn thấy đối phương hồi âm. Thế là rời khỏi phòng, lúc đến chân cầu thang chút chần chừ ngắn ngủi, nhưng cuối cùng vẫn quyết định lên lầu. Dù "bí kíp yêu đương" mạng cũng , một tình bao giờ để yêu mang tâm trạng bực bội ngủ qua đêm.

Tô Nam phòng của Hoắc Văn Thanh, thẳng một mạch đến cửa. May mắn là dọc đường gặp bất kỳ ai khác, nhưng điều may là khi gõ cửa, xuất hiện Hoắc Văn Thanh mà là một trai trẻ với diện mạo thanh tú. Đối phương chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, để lộ bờ vai trắng trẻo và khuôn n.g.ự.c thấp thoáng, ánh mắt đưa tình đầy vẻ lả lơi.

Trước khi Tô Nam kịp mở lời, trai nhíu mày hỏi: "Anh là ai?"

Tô Nam vẫn còn ngẩn : "Đây phòng của Hoắc tổng ?"

Chân mày trai càng nhíu c.h.ặ.t hơn, đ.á.n.h giá Tô Nam từ xuống một lượt: "Phải, nhưng ở đây ."

Tô Nam: ?

Công chúa Hoắc: Về việc trong lúc gì mà vợ bắt gian tại phòng thì dỗ dành vợ thế nào cho đây.

 

Đang lúc Tô Nam nỗ lực xâu chuỗi dòng suy nghĩ thì từ phía bên hành lang vang lên tiếng bước chân. Hoắc Văn Thanh vẫn mặc bộ sơ mi quần tây lúc nãy đang thong thả bước tới.

Cậu trai thấy Hoắc Văn Thanh liền lập tức giãn cơ mặt, nũng nịu gọi một tiếng: "Hoắc tổng".

Hoắc Văn Thanh chẳng thèm liếc lấy một cái, chỉ hỏi Tô Nam: "Sao em chạy đến đây?"

Tô Nam ngơ ngác hỏi : "Đây phòng của ?"

"Lúc thì ," Hoắc Văn Thanh , "Bây giờ thì ." Nói xong, nắm lấy tay của Tô Nam định kéo .

Cậu trai khó khăn lắm mới gặp , thể dễ dàng bỏ qua như . Cậu đuổi theo nắm lấy vạt áo Hoắc Văn Thanh, cất giọng mềm mỏng: "Hoắc ...".

Hoắc Văn Thanh nhíu mày: "Buông ."

Thấy thái độ của quá gay gắt, trai đ.á.n.h bạo một câu "Không ", liếc Tô Nam một cái ủy khuất bồi thêm: "Em cũng thể mà."

Tô Nam: "..."

Hắn hiểu rõ tình hình mắt là thế nào . Hắn kinh ngạc cũng chẳng tức giận, ngược còn cố ý bày vẻ mặt y hệt trai , tha thiết Hoắc Văn Thanh như : "Hoắc , em cũng thể mà."

Hoắc Văn Thanh: "..."

Sự giáo dưỡng khiến Hoắc Văn Thanh ngay cả khi đuổi cũng lịch sự, nhưng cũng lúc mất kiên nhẫn. Ví dụ như ngay lúc , giọng của lạnh hẳn xuống: "Trước khi ném xuống biển, nên từ chỗ nào thì về chỗ đó ."

Cậu trai sợ hãi ngẩn . Hoắc Văn Thanh đang định hất tay thì cánh cửa phòng đối diện bỗng mở toang. Triệu Tự Hàn tựa khung cửa, thốt lên một tiếng "Oa" đầy khoa trương: "Đây là cảnh bắt gian mà cần mất tiền cũng xem ?"

Tô Nam: "..."

Gân xanh thái dương Hoắc Văn Thanh giật giật, cảm thấy lũ cá biển đêm nay quả thực cần "thêm món".

Triệu Tự Hàn vẫn tiếp tục lải nhải: "Đại công chúa Hoắc của chúng đào hoa thật đấy chứ."

Hoắc Văn Thanh thong thả gỡ tay trai . Cậu rõ ràng bắt đầu sợ hãi, dám nắm nữa, đôi mắt to hiện lên vẻ nhu nhược đáng thương. Hoắc Văn Thanh liếc , ánh mắt chuyển động, đột nhiên trở nên ôn hòa lạ thường: "Người bảo đến cho chủ nhân của bữa tiệc hôm nay là ai ?"

Cậu trai gì, nhưng ánh mắt hướng về phía Triệu Tự Hàn.

Vậy là .

Hoắc Văn Thanh hất cằm: "Nếu thì còn qua đó, chăm sóc thật cho nhị công t.ử nhà họ Triệu mừng sinh nhật ."

" phúc hưởng thụ ," Triệu Tự Hàn lập tức từ chối, "Các ông cứ từ từ mà chơi."

Nói xong định đóng cửa, nhưng Hoắc Văn Thanh vươn đôi chân dài chặn cửa , hất cằm lệnh cho trai: "Vào ."

Tiếng " " còn lạnh lẽo hơn cả câu dọa ném xuống biển lúc nãy. Cậu trai ban đầu còn chần chừ, nhưng ánh mắt Hoắc Văn Thanh quá sắc lạnh, vả cũng về tay trắng, leo lên nhị công t.ử họ Triệu cũng tồi, thế là đ.á.n.h liều xông thẳng phòng Triệu Tự Hàn.

Triệu Tự Hàn kinh hãi thất sắc. Hoắc Văn Thanh thừa cơ đẩy mạnh cửa, trai thuận lợi phòng, đôi tay mềm mại xương bám lấy vạt áo Triệu Tự Hàn.

"Đừng qua đây! cảnh cáo đấy!" Triệu Tự Hàn cau mày lùi như tránh tà.

Hoắc Văn Thanh lấy điện thoại , một tiếng tách vang lên, mỉm đầy mãn nguyện thu chân .

"Chị dâu ông hẳn là sẽ thất vọng khi ông vì trốn xem mắt mà đổi cả xu hướng tính d.ụ.c đấy," Hoắc Văn Thanh giả vờ thở dài nuối tiếc, vẫy vẫy cái điện thoại với Triệu Tự Hàn, "Chúc ông ngày mai vui vẻ."

Nói xong, nắm lấy tay Tô Nam rời .

Chứng kiến màn "vô đối" , Tô Nam nhịn , thấy tiếng Triệu Tự Hàn gào thét phía : "Hoắc Văn Thanh cái đồ khốn nhà ông! Ông mà dám gửi cho chị dâu tuyệt giao với ông luôn đấy! Mau cút ngoài cho ! Về bảo Ngô Thắng còn trò nữa là đập vỡ đầu nó!"

Hoắc Văn Thanh dắt Tô Nam đến một căn phòng khác cùng tầng nhưng ở góc khuất.

Vào phòng, Tô Nam thấy bàn đặt một chiếc laptop đang mở, một chiếc ly pha lê còn sót chút rượu uống hết đáy.

Tô Nam định hóa tìm nhầm phòng, Hoắc Văn Thanh lên tiếng: "Bên ngoài thì đây là phòng của bác Phương, nhưng thực tế là ở."

"Hửm?" Tô Nam thắc mắc. Hoắc Văn Thanh giải thích tiếp: "Những chuyện như lúc nãy xảy quá thường xuyên khi trưởng thành. Vì thế thói quen luôn chuẩn một phương án dự phòng để tránh những việc thấy."

"Hoắc tổng đúng là miếng mồi ngon mà, ai cũng nhào vô c.ắ.n một miếng nhỉ." Tô Nam trêu chọc.

Hoắc Văn Thanh gập máy tính , nhướng mắt sang: "Ghen ?"

Tô Nam hề để tâm: "Chuyện gì mà ghen."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-kien-nam-son/57.html.]

Hoắc Văn Thanh khựng một chút, Tô Nam đầy tin tưởng: "Anh ."

"Ồ?" Hoắc Văn Thanh bước gần, lấy bình sữa trong tủ bar rót cho một ly sữa nóng, "Đợi đến lúc thật sự gì mới ghen thì muộn ?"

Tô Nam thản nhiên đáp: "Vậy ?"

Dĩ nhiên là .

Hoắc Văn Thanh cứng họng, thật chẳng nên thấy vui vì Tô Nam quá tin tưởng thấy hụt hẫng vì cái vẻ "chẳng thèm quan tâm" nữa.

Hoắc Văn Thanh bất đắc dĩ: "Đừng quá yên tâm về như ."

Tô Nam nở nụ . Khi Hoắc Văn Thanh mở tủ lạnh lấy đá, thoáng thấy bên trong một chiếc hộp vuông trong suốt kỳ lạ, bên trong đông lạnh một sắc hồng quen thuộc. Chưa kịp kỹ thì cửa tủ lạnh đóng .

Hoắc Văn Thanh bỏ đá ly sữa nóng, điều chỉnh đến nhiệt độ thích hợp để uống: "Sao đột nhiên lên đây tìm ?"

"Gửi tin nhắn hồi âm, em cảm thấy hình như chút vui." Tô Nam cầm ly sữa uống .

Hoắc Văn Thanh nhướng mày: "Sao nghĩ vui?"

"Lúc nãy chẳng thắng ván nào."

Hoắc Văn Thanh: "..."

Đôi khi quá thành thật cũng chuyện . Anh bây giờ đúng là đang vui thật .

"Chỉ là cho Lương Triết ít tiền tiêu vặt thôi, đỡ cho nó cứ suốt ngày đến phá phách đống ngọc trai của công ty." Hoắc Văn Thanh với vẻ đại lượng.

Tô Nam bật thành tiếng nhưng nhanh ch.óng thu , gật đầu phụ họa: "Vâng, cũng , danh chính ngôn thuận, Hoắc tổng thật phí tâm."

Hoắc Văn Thanh khẽ "chậc" một tiếng, lấy ly sữa từ tay : "Được , giờ giận, trợ lý Tô về nghỉ ngơi thôi, muộn ."

Tô Nam: "..." Hắn còn uống hết mà.

Nếu giờ còn nhận Hoắc Văn Thanh đang dỗi thì khỏi cần theo đuổi nữa.

Tô Nam vội dỗ dành ngay, gật đầu xoay về phía cửa: "Vậy , em về đây, Hoắc tổng cũng nghỉ sớm nhé."

Hoắc Văn Thanh gì, Tô Nam bước . Thời gian trôi qua từng giây, một sợi dây liên kết vô hình nhưng dai dẳng đang kéo căng giữa hai .

Cho đến khi tay Tô Nam đặt lên nắm cửa, Hoắc Văn Thanh vẫn lên tiếng giữ . Tô Nam khẽ bất lực, đẩy cánh cửa đóng ngược trở , xoay đối mặt với Hoắc Văn Thanh đang bên quầy bar.

"Hửm?" Hoắc Văn Thanh khẽ nhướng mày.

Tô Nam : "Còn một chuyện em quên mất."

Hoắc Văn Thanh hỏi: "Chuyện gì?"

Tô Nam trả lời mà bước nhanh đến mặt , ngước đầu hôn nhẹ lên môi một cái: "Xin , lúc nãy boong tàu em cố ý đẩy mạnh như ."

Nhắc đến chuyện lúc nãy, mắt Hoắc Văn Thanh hiện lên ý , trầm giọng : "Chút bồi thường vẻ đủ."

Tô Nam mỉm , ngước đầu hôn thêm cái nữa. Lần Hoắc Văn Thanh để chạm tách , siết c.h.ặ.t vòng tay, ấn lòng, nếm trọn vị sữa thơm ngọt môi , trao một nụ hôn thật sâu và triệt để.

Những tiếng mút mát và tiếng nước ám đan xen theo nhịp thở dồn dập.

Đây là một nụ hôn mãnh liệt hơn hẳn lúc ở boong tàu, khiến cuống lưỡi Tô Nam tê rần, đôi chân cũng mềm nhũn . Cho đến khi gót chân chạm mặt đất, Hoắc Văn Thanh mới buông đôi môi , ép cạnh quầy bar, giam cầm trong một gian chật hẹp.

Hơi thở nóng bỏng giao thoa khiến nhiệt độ căn phòng tăng cao. Đôi môi Tô Nam đỏ mọng vì nước bọt, đau, khẽ đưa lưỡi l.i.ế.m qua một lượt khàn giọng giải thích: "Em giấu giếm, chỉ là cảm thấy đến lúc để công khai quan hệ của chúng ." Điều cho công việc của , cũng chẳng cho sự công bằng của Hoắc Văn Thanh.

Dưới ánh đèn mờ ảo của quầy bar, đôi mắt Hoắc Văn Thanh sâu thẳm như biển cả. Im lặng một lát, nhếch môi: "Quan hệ gì cơ? đồng ý cho em theo đuổi thành công ."

Giọng nặng, là lời bông đùa để xóa tan vẻ hối cẩn trọng của Tô Nam. Tô Nam cũng còn nghiêm túc nữa, đôi mắt tình tứ rủ xuống, tầm mắt lướt qua phía bụng khẽ nâng đầu gối chạm nhẹ.

"Vậy Hoắc tổng thế ý gì đây?"

Cú chạm nhẹ khiến chân mày Hoắc Văn Thanh giật giật, yết hầu chuyển động. Bàn tay đang chống mặt bàn chộp ngay lấy bắp chân Tô Nam: "Chưa đồng ý nhưng nghĩa là thích. Em ăn mặc thế đến tìm , còn hôn , ôm , nếu phản ứng gì thì còn là đàn ông nữa ?"

Quả thực, cả hai đều đang ở độ tuổi sung sức, là những đàn ông bình thường với khao khát mãnh liệt. Dù từng những đụng chạm mật, nhưng họ vẫn thực sự đến bước cuối cùng. Suốt nửa tháng qua ai nấy đều bận rộn công việc nên thời gian giải tỏa, chỉ cần một đốm lửa nhỏ là thể bùng cháy dữ dội.

Ngón tay thon dài của Tô Nam đặt lên khóa thắt lưng của Hoắc Văn Thanh, giống như đang mở một món quà mà rõ bên trong, sự mong đợi nhưng quá vồ vập, ngược thong thả và hưởng thụ.

Nhịp thở của Hoắc Văn Thanh càng thêm nặng nề. Tô Nam ghé sát tai thì thầm: "Vậy nếu em cứ thế mà , hình như với sự 'thích' của Hoắc tổng nhỉ."

"Giờ thấy quá nhanh nữa ?" Hoắc Văn Thanh từ chối, để mặc bàn tay dần tiến khu vực nguy hiểm và nắm lấy ngọn nguồn của sự rạo rực.

Tô Nam hỏi một cách nghiêm túc: "Em thấy nỗ lực theo đuổi thời gian qua của cũng hiệu quả đấy chứ?"

Hắn và Hoắc Văn Thanh quả thực trở nên gần gũi hơn nhiều, thể thoải mái đùa giỡn, trêu chọc . Tô Nam cảm thấy cách giữa hai đang dần biến mất, họ đang trở nên quen thuộc và mật hơn. Vì , một chút đụng chạm xác thế cũng chẳng gì là thể.

Ánh mắt Hoắc Văn Thanh tối sầm , cúi đầu hôn tới tấp. Tô Nam ép sát tường, nhiệt độ trong lòng bàn tay dần tăng cao, run rẩy trong từng nhịp chạm.

"Ừm, hiệu quả đấy."

Giọng của Hoắc Văn Thanh vốn dĩ , đặc biệt là trong tình cảnh , nó còn vương chút khàn đặc của t.ì.n.h d.ụ.c. Tô Nam thấy tai tê rần, sắc hồng lan rộng khắp cổ.

Bàn tay đối phương luồn trong áo, trượt dọc từ thắt lưng lên , mang theo những luồng điện khiến tê dại. Tô Nam bắt đầu chịu nổi nụ hôn của , một vài ranh giới trong lòng bắt đầu lung lay, thôi thúc tiến thẳng về phía .

Ngay khoảnh khắc dopamine sắp bùng nổ, Tô Nam kịp thời "phanh" . Hắn bỗng nhiên xoay , ép ngược Hoắc Văn Thanh lên tường.

"Đã là em theo đuổi , hôm nay hãy cứ tận hưởng ." Nói xong, nụ hôn của trượt từ môi xuống , lưu luyến nơi yết hầu. Cảm giác lúc nhẹ lúc nặng cứ thế lan dần xuống như một chú bướm đang dập dìu, thỉnh thoảng dừng chân vỗ cánh. Hoắc Văn Thanh chìm trong sự nửa bất mãn nửa sung sướng, trở nên im lặng, nhưng "nơi nguy hiểm" càng thêm hưng phấn.

Loading...