NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 11
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:18:12
Lượt xem: 499
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:18:12
Lượt xem: 499
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Bùi Vọng Chi gửi tới mấy phong thư.
Trong thư nhắc đến việc đêm đó sắc mặt khác thường, hỏi năm cập kê xảy chuyện gì ; còn hỏi Mạnh Tầm thì cũng kín miệng như bưng.
Ta ném thư lò lửa, ngọn lửa bốc lên lập tức nuốt chửng, tâm trạng lúc mới khá hơn đôi chút.
Chẳng mấy ngày , da chồn xử lý xong liền đưa tới phủ ; cùng đưa tới còn bộ cờ ngọc mỡ mà Chiêu Ninh hằng mong nhớ.
Toàn ôn nhuận trong suốt, cầm thích tay, kẹp giữa các đầu ngón tay nghịch ngợm hồi lâu mới cất trong hộp.
Món lễ quá hậu, nhất định tìm cơ hội trả mới .
tấm da chồn… chút khó xử.
Chẳng qua Tạ Quan Dịch đúng, đối tượng đủ thì chẳng gì luyến tiếc, là .
Áo hồ ly là , cũng .
Ta lập tức chuẩn ném bỏ áo hồ ly, thì Mạnh Tầm tình cờ đến tìm .
Nhìn quầng thâm mắt như thể mấy đêm ngủ, quan tâm hỏi:
“Ca ca ?”
Huynh khoát tay, mệt mỏi :
“Lần Vương gia chẳng bảo chỉnh lý văn hiến ? Ta thức trắng một đêm, sáng sớm hôm trời còn sáng đẩy thực lục các năm đưa cung.”
“Kết quả đoán gì ? ‘Ồ? Đêm qua bản vương ban bố biện pháp chỉnh trị thủy tai , vất vả cho Mạnh tu soạn, ngươi mang xuống .’”
“Mấy ngày nay nghĩ đến mất ăn mất ngủ, chẳng lẽ chê việc xong?”
Xem đêm vây săn , bàn bạc với thuộc hạ chính là chuyện ; cố tình đẩy Mạnh Tầm … đầu óc rối như tơ vò, chỉ thuận miệng an ủi Mạnh Tầm mấy câu.
Huynh thấy tâm sự cũng thêm, chiếc áo hồ ly vứt đất thì tiếc rẻ vô cùng, xin mang về t.h.ả.m lót chân.
Không ngờ sang ngày hôm , Bùi Vọng Chi lấy cớ tìm Mạnh Tầm, chặn đường trong hậu viện Mạnh phủ.
Hắn nắm lấy tay áo , thể tin nổi hỏi:
“Nàng… thật sự vứt ?”
Khi tình nồng ý mật nhất, ở Mạnh phủ vẫn luôn giữ cách với , cung kính xa cách, sợ khác manh mối.
Giờ thì dám ngang nhiên kéo kéo giật giật.
Ta hất tay , giọng lạnh nhạt:
“Sao? Bùi tiểu công gia lấy ?”
Hắn chặn họng đến sững , một lúc giọng mới mềm xuống:
“Ta ý đó, chỉ là nàng… rõ ràng trân quý.”
Trong lời , còn mấy phần ủy khuất khó hiểu.
Ta lạnh lùng về phía thắt lưng , hương thơm vẫn , nhưng đổi sang một túi hương thêu tinh xảo khác.
Trước trân quý, là mắt mù tim mù.
“Vậy Bùi tiểu công gia cứ coi như thích mới chán cũ .”
“Nàng!”
Hắn nghẹn , tiếp:
“Tạm chuyện , gần đây lén gửi cho nàng mấy phong thư, nàng trả lời?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/11.html.]
Ta phất tay áo định , Bùi Vọng Chi gọi .
“Tiểu Tịch.”
Giọng khàn thấp: “Cách xa Tạ Quan Dịch một chút.”
Hết đến khác, ai cũng bảo tránh xa y.
Chẳng lẽ Tạ Quan Dịch thật sự là La Sát ăn thịt ?
Ta ghét bỏ vỗ vỗ góc tay áo Bùi Vọng Chi chạm qua, vui :
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Là ngươi nên tránh xa thì , xúi quẩy!”
14
Từ đó, quyết tâm ở lì trong phòng, một bước cũng khỏi cửa.
Cứ thế cầm cự cho tới tiết Tiểu Tuyết.
Ngày rơi trận tuyết đầu tiên của năm, tuyết bay lả tả, cảnh tượng vô cùng ngoạn mục.
Mẫu kéo theo phu nhân Bùi Quốc Công, nhất quyết dẫn mấy vãn bối chúng đến chùa Thiền Hư.
Nói gì mà tâm thành thì linh, dù mưa tuyết cũng lên núi thỉnh hương cúng Phật.
Hai bà khi còn ở khuê phòng là khuê mất tri kỷ, hai nhà qua mật thiết.
Đây cũng chính là lý do đem chuyện giữa và Bùi Vọng Chi thẳng .
Đường núi trơn trượt, chậm hơn, theo Mạnh Tầm và Bùi Vọng Chi, họ nhắc đến những biến động gần đây trong triều.
Mấy hôm buổi chầu sớm, Tạ Quan Dịch lấy tội bất kính mà bãi chức Tống đại nhân.
Tính cách Bùi Vọng Chi vốn tuân thủ lễ pháp, đối với chuyện vô cùng phẫn nộ:
“Luật lệ triều chẳng lẽ chỉ để bày cho ? Chỉ là lễ nghi qua loa, phạt bổng cũng , đ.á.n.h trượng cũng xong, thể trực tiếp phế luôn quan chức!”
Mạnh Tầm vội hạ thấp giọng:
“Tống đại nhân cũng chẳng oan. Trong triều ai mà ông sơ suất thất trách, chuyện thủy tai miền Nam ông thoát liên quan.”
“Mấy năm nay Hộ bộ cấp xuống bao nhiêu ngân lượng tu sửa đê điều, kết quả đê sông chỉ cần đá một cái là sập cả mảng, là đất rời! Ngươi tiền ?”
“Vậy cũng lấy chứng cứ ! Đô Sát Viện để gì? Đại Lý Tự nuôi rảnh ? Tam ty hội thẩm thế nào cũng tra ngọn ngành, hà tất định tội qua loa? Về tình thì lạnh lòng bề , về lý thì trái luật pháp!”
Thấy hảo hữu càng càng hăng, Mạnh Tầm thấp giọng nhắc:
“Nhỏ tiếng thôi, để khác thì .”
“Tống đại nhân là lão thần hai triều còn tránh khỏi, — một tân khoa trạng nguyên mới cáo quan lâu, ngày nào đó cũng bãi miễn!”
Mạnh Tầm cũng phần cảm khái:
“Thánh tâm khó dò. Năm xưa vị trữ quân khiến chúng theo kịp , bỗng nhiên … haiz. nể tình giao tình thuở nhỏ, cũng sẽ đối xử với ngươi như .”
“Hắn Tạ Quan…”
“Vọng Chi! Cẩn ngôn!”
Bùi Vọng Chi lúc mới giật nhận lỡ lời, hạ thấp giọng:
“…Từ khi nhiếp chính, chuyện như thế còn ít ? Thưởng phạt đều tùy tâm ý, quần thần dám giận mà dám .”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.