NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 12

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:18:34
Lượt xem: 472

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa càng lúc càng lớn, nuốt chửng cả tiếng của họ.

 

Ta chống ô phía , nổi da gà.

 

Trong đầu chợt hiện lên Tạ Quan Dịch ngày mỉm hỏi săn con mồi gì, rực rỡ như mặt trời ch.ói chang.

 

Tạ Quan Dịch thật sự độc đoán chuyên quyền như bọn họ ?

 

Không hiểu vì , chút tin.

 

Buổi trưa mới lên tới đỉnh núi, còn đến chùa Thiền Hư, tiếng tụng kinh lượn lờ, tiếng chuông vang vọng xa xa.

 

Bên ngoài chùa cung nhân và nội giám chờ, xem quý nhân hoàng gia tới dâng hương lễ Phật.

 

Quả nhiên, Chiêu Ninh xách váy bước qua bậc đá cửa chùa, hớn hở chào :

 

“Tiểu Tịch! Ngươi cũng tới !”

 

Mọi hành lễ xong, mẫu và Bùi phu nhân nhất quyết kéo ba chúng cầu nhân duyên.

 

Quả nhiên, nhất định lôi chúng theo là mục đích cả.

 

Sắc mặt Mạnh Tầm sầm xuống.

 

Ánh mắt Bùi Vọng Chi d.a.o động bất định, lượn qua lượn giữa và Chiêu Ninh, cũng đang nghĩ gì.

 

Ta nhân cơ hội công chúa cùng ôn chuyện cũ, mẫu cũng khó thêm gì, phất tay cho .

 

Đợi Mạnh Tầm và Bùi Vọng Chi ngoan ngoãn theo điện, cùng Chiêu Ninh liền gốc cây cổ thụ ngắm tuyết.

 

Cây sinh trưởng Phật điện, dường như linh tính, đến mùa đông cũng cành lá xum xuê, thể che chắn gió tuyết.

 

vẫn lạnh quá, rét đến mức quấn c.h.ặ.t áo lông, cảm thán:

 

“Tuyết lớn thật đấy.”

 

Chiêu Ninh đưa lò sưởi tay cho , định từ chối thì nàng :

 

“Ta lạnh , tuyết ở Ô Hoàn còn lớn hơn chỗ nhiều, còn thể cưỡi ngựa phóng giữa gió tuyết .”

 

Từ khi nàng hồi kinh, đây là đầu nàng nhắc tới Ô Hoàn, bộ tộc nàng sống ba năm, nay Bùi gia Bắc chinh san bằng.

 

Thấy thần sắc nàng khác thường, lấy hết can đảm hỏi:

 

“Công chúa ở đó… sống vui ?”

 

Nụ của nàng lập tức đông cứng , một lúc lâu , mới thấy giọng nàng mang theo chút cảm xúc nào:

 

“Cũng từng lúc vui.”

 

Hơi thở trắng mờ ướt đôi mắt nàng, một mảng m.ô.n.g lung.

 

Ta bỗng cảm thấy, Chiêu Ninh còn giống như nữa.

 

dám hỏi đến chuyện đau lòng của công chúa?

 

Vội vàng chuyển đề tài:

 

“Hôm nay công chúa đến cầu điều gì ?”

 

Nàng khép mắt cúi đầu, thành kính niệm:

 

“Vì cố nhân mà siêu độ, nguyện đời khi đắc Bồ-đề, như lưu ly, trong ngoài sáng tỏ, thanh tịnh tì vết.”

 

Ta hiểu lắm, chỉ hàng mi nàng còn đọng nước mắt trong veo.

 

nhanh nàng trở như thường, ngẩng đầu với :

 

“Lừa ngươi thôi, còn hoàng thúc gần đây mấy thoại bản Phật t.ử ở kinh thành đến mê mẩn, nhất định bắt tới xem dáng vẻ tăng nhân cho tỉnh táo .”

 

Ta nhịn bật , nhưng chỉ một lát chợt ý thức điều gì đó, nụ lập tức tắt ngấm, bật dậy lên.

 

Không là vì lạnh vì sợ, đến chuyện giọng cũng run rẩy:

 

“Vương gia… cũng ở đây ?”

 

“Đó…” 

 

Nàng chỉ phía : “Chẳng ở ngay ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/12.html.]

15

 

Tạ Quan Dịch khoác đại bào màu đen mái hiên, cách đến ba trượng.

 

Tuyết trắng phủ kín ngói đỏ núi xanh, đất trời mênh mang một màu.

 

Ta xuyên qua màn tuyết bay, bốn mắt thẳng y.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ánh mắt y sâu thấy đáy, tựa như bao phủ bởi từng lớp sương mù chồng chất.

 

Ta khom hành lễ theo phép, y giơ tay miễn lễ.

 

Giữa trời đất, cứ thế lặng lẽ đối diện hồi lâu.

 

Tiếng chuông vang lên mới hồn, vội vàng sang Chiêu Ninh bên cạnh.

 

May mà nàng nhận , đang cúi đầu trầm tư, thần sắc phần u buồn.

 

Ta nỡ quấy rầy, liền chuẩn sang khách đường nghỉ ngơi.

 

Tuyết tích một lớp mỏng, một tay chống ô, một tay gắng sức xách chiếc áo chồn dày nặng, sợ kéo lê chạm đất mà ướt.

 

Một bàn tay khớp xương rõ ràng bỗng xuất hiện mắt , nhận lấy chiếc ô, giơ cao hơn.

 

“Ngươi mặc cái .”

 

Mùi tùng tuyết quen thuộc trong làn khí lạnh lẽo càng trở nên rõ ràng.

 

Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy đường quai hàm rắn rỏi gọn gàng của Tạ Quan Dịch.

 

Phản ứng đầu tiên của là giật chiếc ô.

 

y ý định của , giọng trầm tĩnh:

 

“Đi thôi, đừng để ướt y phục.”

 

Ta cũng từ chối nữa, rảnh hai tay để xách áo chồn, quả thật nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Quãng đường tới khách đường xa, nhưng vì tuyết đọng, chúng chậm.

 

Y luôn giữ với một cách , chiếc ô nghiêng về phía , che chắn gió lạnh.

 

“Ngươi đến cầu điều gì?” 

 

Y bỗng hỏi .

 

Ta lắc đầu, đáp:

 

“Ta tin thần Phật, chẳng cầu gì cả.”

 

Tạ Quan Dịch nghiêng đầu , khó hiểu mà một câu:

 

“Trước ngươi tin.”

 

Sao y ?

 

quả thật, từng tin, mà còn linh nghiệm một nửa.

 

Cuối cùng Bùi Vọng Chi đúng như cầu, đỗ bảng vàng, nhưng từ đầu đến cuối từng nghĩ tới chuyện cưới .

 

gửi gắm nhầm , thần Phật cũng giúp .

 

Cho nên hiện giờ càng tin rằng, việc thành bại đều do con .

 

“Vương gia hẳn là tin chứ?” 

 

Ta nghiêng đầu hỏi y.

 

Y khẽ đáp: “Trước tin, bây giờ thì tin .”

 

Tạ Quan Dịch tự là Hoài Từ, nghĩ đến mẫu hậu y hẳn cũng là lễ Phật, ngờ y tin thần Phật.

 

Thấy do dự y, ánh mắt y sáng lên, nửa :

 

“Ta trông giống tin ? Cũng , mắng lưng, cũng nhiều triều thần, thủ đoạn tàn nhẫn, xứng với hai chữ Hoài Từ.”

 

Bước chân khựng , nên gì.

 

 

 

Loading...