NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 13
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:19:10
Lượt xem: 454
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:19:10
Lượt xem: 454
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Bước chân khựng , nên gì.
ngay đó, y còn sâu hơn:
“Chỉ là, những lời đều xử trí .”
……
Còn tưởng y cũng sẽ buồn bã, suýt nữa thì y lừa.
Xem nhắc phụ và ca ca chú ý lời ăn tiếng mới .
Đến mái hiên, bước lên bậc thềm, Tạ Quan Dịch tiến lên nữa, dừng bậc thang.
Y thật cao, lên ba bậc mà cũng chỉ tầm thẳng với y.
Lúc mới thấy nửa y phủ một lớp tuyết mỏng, ngược , đến cả vai áo cũng hề ướt.
“Đa tạ Vương gia.”
Y nhướng mày :
“Tạ cái gì?”
Điều cần cảm tạ thật sự ít… Tạ y tặng lễ hậu, tạ y che ô cho .
Cũng tạ y rõ ràng hết chuyện mà vẫn khiến khó xử.
Dù cử chỉ của y trong mắt vẫn chút kỳ quái, nhưng giờ thể chắc chắn, y ý định vạch trần .
“Không để dầm tuyết, đa tạ ngài giữ thể diện cho .”
Ta hàm ý, nhưng thần sắc Tạ Quan Dịch đổi, lập tức hiểu đang tới điều gì.
May mà y gì, chỉ đưa chiếc ô cho , ôn hòa :
“Vào trong , bên trong chuẩn sẵn lò sưởi .”
Y xoay bước gió tuyết.
Chỉ mấy câu mà thôi, y bào của Tạ Quan Dịch dính đầy tuyết, trông như khoác một chiếc đại bào màu bạc trắng của cá bạc.
Ta mái hiên theo lâu.
Y mặc màu chắc cũng nhỉ?
Không đúng… đang cái gì chứ.
Ta vội vàng như chạy trốn về khách đường, hai má nóng rực đến đáng sợ.
Chắc là do lò sưởi trong phòng đốt quá vượng , nghĩ.
16
Ta tựa giường nghỉ ngơi, chẳng bao lâu liền ngủ .
Đợi đến khi Chiêu Ninh lay tỉnh dậy, bên ngoài trời tối đen.
“Tuyết tuy ngừng, nhưng đường xuống núi đóng một lớp băng mỏng, hôm nay e là .”
Ta mơ màng đáp một tiếng.
“Bọn họ phía núi một cái giếng cổ khô cạn, phong ấn La Sát ngàn năm, chúng xem thử ?”
Nàng vốn gan nhất, mang tính trẻ con, khi đến chuyện thì ánh mắt tràn đầy mong đợi, sáng lấp lánh.
Ta cũng… khá là tò mò.
La Sát trông như thế nào?
Có giống Tạ Quan Dịch ?
Vội vàng ăn qua bữa chay, Chiêu Ninh nôn nóng kéo dậy.
Mạnh Tầm bọn họ chờ sẵn bên ngoài, trông phần câu nệ khác thường.
Nhìn về phía hành lang, Tạ Quan Dịch đang nhắm mắt tựa cột.
Nghe thấy động tĩnh, y mở mắt một cái, khẽ nhạt với Chiêu Ninh:
“Tạ Chiêu Ninh, cháu cũng lớn thế , còn tưởng là đứa trẻ miệng còn hôi sữa ?”
Lời chẳng hề giảm bớt hứng thú của Chiêu Ninh, nàng như thấy, chỉ lớn tiếng giục xuất phát.
Bùi Vọng Chi cùng nàng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/13.html.]
Ta bám sát bên cạnh ca ca.
Tạ Quan Dịch lời khó như , còn tưởng y coi thường trò nghịch ngợm trẻ con .
ngờ y thong thả theo phía cùng.
Chẳng lẽ y cũng hứng thú với La Sát?
Chùa Thiền Hư quy mô lớn, chúng men theo lối mòn, càng càng hoang vắng.
Gió rít từng cơn, lúc thì như gầm thét, lúc như than , đèn l.ồ.ng cầm tay cũng thổi đến lúc sáng lúc tắt.
Ta chậm chạp nhận bắt đầu sợ.
Mạnh Tầm còn sợ hơn, hoảng đến mức đưa tay túm c.h.ặ.t đai lưng của Bùi Vọng Chi, Chiêu Ninh nhạo cũng dám buông.
Ta định bước nhanh theo kịp, thì chiếc đèn trong tay bỗng tắt ngóm.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Hình như đá vụn chân vấp , loạng choạng một cái, may mà phía vững vàng đỡ lấy cánh tay.
Tạ Quan Dịch đưa đèn của y cho , hai đều gì.
tay y vẫn buông, chỉ là đổi thành hờ hững kéo lấy ống tay áo .
Cảm giác giống như đang trôi dạt biển, bỗng nhiên chộp khúc gỗ nổi, khiến lòng an hẳn.
… nếu nắm, thì cũng nên là nắm chứ?
Ta nhỏ giọng hỏi y:
“Vương gia cũng sợ ?”
Nam nhân sợ ma thì gì là mất mặt .
Không ngờ Tạ Quan Dịch như quỷ, còn bật :
“Ngươi đang nghĩ gì ? Ta sợ là sợ ngươi sợ thôi.”
“Ồ…”
Có lẽ vì tỏ mấy tin tưởng, y liền buông tay .
Ta hoảng hốt, lập tức trở tay nắm c.h.ặ.t lấy tay áo y, theo bản năng ngước y.
Trong ánh nến lúc sáng lúc tắt, đôi mắt y tối sáng, ý càng lúc càng đậm, chẳng buồn che giấu.
Ta cứ thế kéo y suốt một đoạn, mãi đến khi Chiêu Ninh kêu lên một tiếng thì mới buông tay.
Đợi hai họ thắp sáng hết đèn đá xung quanh, Mạnh Tầm lúc mới dám đầu , hắng giọng :
“Ca quên , ca là tin gan lớn mà.”
……
Miệng giếng khô toả lạnh, ngay cả Chiêu Ninh cũng thấy rờn rợn.
Bùi Vọng Chi xung phong nhận việc, nhưng thò đầu xuống mấy rụt về.
Chiêu Ninh đầu, gian xảo:
“Hoàng thúc, thúc là trưởng bối, hẳn là sợ chứ?”
Bị gọi bất ngờ, sắc mặt Tạ Quan Dịch trầm xuống, giữa mày nhuốm mấy phần khó chịu.
y cũng phát tác, chỉ thẳng bước tới bên giếng cổ, cúi đầu xuống.
Mọi đồng loạt nín thở, xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hẳn.
Chiêu Ninh nhỏ giọng hỏi:
“Thế nào , thứ gì ?”
Tạ Quan Dịch ngẩng đầu, thần thái thản nhiên chằm chằm miệng giếng.
“Có.”
“Cái… cái gì?”
Khoé môi y cong lên một nụ mang ý trêu chọc lẫn ác ý, giọng hạ thấp hơn nữa:
“Một gương mặt.”
“Á á á á á!”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.