NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:14:18
Lượt xem: 544

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Tầm :

 

“Hễ nhắc tới Chiêu Ninh là ngươi liền căng thẳng, trong lòng vẫn buông bỏ nàng ?”

 

Dưới ánh đèn lụa sáng tối chập chờn, Bùi Vọng Chi rũ mắt xuống, lên tiếng phản bác.

 

2

 

Có lẽ vì ánh nến quá ch.ói, mắt đau đến mức gần như rơi lệ.

 

Ta vội kiếm một cái cớ để ngoài hít thở.

 

Tựa lan can xa, mắt là vạn nhà đèn lửa, lưng là tiếng ồn ào náo nhiệt.

 

Đã từng lúc, Bùi Vọng Chi ở chính nơi lén ôm từ phía .

 

Hắn chỉ về hướng tây nam nơi phủ Quốc công, ghé sát tai thì thầm:

 

“Rồi sẽ một ngày, nàng sẽ là thiếu phu nhân của Bùi gia .”

 

Vậy mà giờ đây, khinh khỉnh từng ý định hỏi cưới.

 

Nghĩ đến đó, nước mắt chợt rơi xuống, dùng khăn tay thế nào cũng lau khô.

 

Sau lưng vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

 

“Tiểu Tịch.” 

 

Bùi Vọng Chi gọi : “Đêm khuya, sương nặng, nàng nên về .”

 

gặp , đặc biệt bộ váy lụa mỏng màu hồng phấn mà từng khen là .

 

Gió đêm xuyên qua lớp sa mỏng, thổi khắp từng tấc da thịt , lạnh đến mức khẽ run lên. 

 

Thế nhưng Bùi Vọng Chi xa xa, giống như cởi áo choàng khoác lên vai .

 

Ta đầu , chỉ hỏi:

 

“Chàng giải thích với ?”

 

Im lặng hồi lâu, mới dùng giọng điệu giả vờ nhẹ nhàng :

 

“Chỉ là lời đùa giữa nam nhân với thôi, nàng hà tất coi là thật?”

 

Ta xoay , đối diện với gương mặt phần bực bội của , cay đắng mở lời:

 

“Lời đùa ư? Nếu lúc nãy các về Chiêu Ninh công chúa, còn cho rằng đó chỉ là lời đùa ?”

 

Nghe đến cái tên , sắc mặt lập tức trầm xuống, theo phản xạ lạnh giọng :

 

“Chiêu Ninh phận tôn quý, ai dám vọng ngôn? Đang yên đang lành, đừng kéo nàng !”

 

Quả nhiên, Chiêu Ninh chính là nghịch lân của .

 

Chỉ cần nhắc tới tên nàng , Bùi Vọng Chi liền lập tức thu vẻ ôn hòa dịu dàng thường ngày, ánh mắt lạnh lẽo như đang một kẻ chẳng liên quan gì.

 

Nước mắt tí tách rơi xuống, run giọng hỏi:

 

“Bùi Vọng Chi, nếu trong lòng, còn đến trêu chọc ?”

 

Hắn lau nước mắt cho , chỉ dùng ánh mắt gần như thương hại , :

 

“Ta tưởng nàng , từng buông bỏ Chiêu Ninh.”

 

Hóa nước mắt của , cũng chẳng thể rơi trong tim .

 

Nỗi đau như lăng trì, từng nhát từng nhát cứa , cổ họng đắng chát đến mức thể thốt thêm một chữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/2.html.]

lúc , tùy tùng chạy tới, ghé tai Bùi Vọng Chi nhỏ điều gì đó.

 

“Chiêu Ninh công chúa rằng…”

 

Chỉ thấy khóe môi khẽ nhếch lên, u ám gương mặt lập tức tan biến.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Không một lời giải thích, thậm chí chẳng thèm liếc lấy một cái, phất tay áo rời .

 

Bên tai gió rít vù vù, như đang gào thét:

 

Nhìn , Bùi Vọng Chi từng thích ngươi.

 

Chỉ là si tình đơn phương, tự nuốt lấy khổ quả mà thôi.

 

Khi sắp xếp cảm xúc về gian phòng, đang bàn tán về Chiêu Ninh.

 

“Ngày đó thời cuộc rung chuyển, đúng lúc tộc Ô Hoàn xâm phạm, Chiêu Ninh bất đắc dĩ mới dùng hòa để đổi lấy thái bình. Năm Vọng Chi tin , suýt nữa thì mất nửa cái mạng.”

 

“Những quốc nhục đừng nhắc nữa, ai… Nay tân hoàng đăng cơ, quốc lực ngày càng hùng mạnh, tộc Ô Hoàn mà vẫn dám quấy nhiễu biên cương.”

 

“Thánh thượng đích chỉ định Bùi Quốc công xuất chinh dẹp loạn, còn để Vọng Chi tự tay đón Chiêu Ninh trở về, cũng coi như mây tan thấy trăng .”

 

, cũng chẳng cần lôi bọn uống đến canh ba, say khướt gào lên đòi sang Ô Hoàn cướp Chiêu Ninh về nữa, ha ha ha.”

 

“Năm ngoái sinh thần của Chiêu Ninh, còn lén thăm nữa đấy, mười ngày mưa gió rong ruổi, chỉ để đổi lấy việc từ xa Chiêu Ninh một cái.”

 

“Ta còn tưởng Vọng Chi sớm buông bỏ , với cái tiểu tương hảo thật sự thể tu thành chính quả cơ.”

 

“Nam nhân mà, giả vờ thâm tình thì dễ lắm…”

 

……

 

Ta ngờ, cẩn trọng như Bùi Vọng Chi, mà cũng thể mượn men say những lời như thế.

 

Càng ngờ rằng, quãng thời gian là đóng cửa chuyên tâm sách, hóa gặp Chiêu Ninh.

 

Vậy khi đang gì?

 

Ta vì may miếng bảo hộ đầu gối cho mà chọc thủng mười đầu ngón tay, m.á.u tươi đầm đìa.

 

Bọn họ vẫn tiếp tục .

 

Nói trong thư phòng của , cả bức tường đều là chân dung Chiêu Ninh.

 

Nói mỗi tháng đều thúc ngựa phi nhanh gửi từng phong thư sang Ô Hoàn.

 

Ta che mắt , nước mắt thấm ướt khăn tay, lòng bàn tay một mảnh ẩm ướt.

 

Vị công t.ử họ Hướng vốn thích nhất ăn chơi hưởng lạc thở dài cảm khái:

 

“Cô nương cũng đáng thương thật, nếu theo thì ít còn mò cái phận thông phòng tiểu , giờ chỉ thể trơ mắt Vọng Chi cưới công chúa phò mã, còn thì tìm dải lụa trắng treo cổ thôi.”

 

Mọi ầm lên, hổ cúi đầu, nước mắt lộp bộp rơi xuống váy lụa.

 

Mạnh Tầm chỉnh sắc mặt, :

 

“Nữ nhi gia dễ lừa gạt nhất, chỉ khiến gia tộc mang nhục, mà bản cũng khó tránh khỏi hối hận đau lòng.”

 

“Mạnh Tịch, hãy mở to mắt , đừng dễ dàng tin nam nhân.”

 

Bùi Vọng Chi diễn quá giỏi, chỉ tin, ngay cả Mạnh Tầm, sớm tối ở bên , cũng suýt nữa tin .

 

Thâm tình là thứ giả tượng khó phân biệt, chỉ nỗi đau lúc của dối.

 

Ta gật gật đầu, dùng giọng nhỏ đến mức gần như thấy mà đáp:

 

“Ừm, sẽ tin nữa.”

 

Loading...