NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 3
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:14:46
Lượt xem: 468
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:14:46
Lượt xem: 468
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
3
Rượu qua ba tuần, tiểu nhị Bùi Vọng Chi rời .
Bữa tiệc mừng công vốn lấy nhân vật chính, mà chẳng chào hỏi một tiếng bỏ .
Nghe còn dẫn theo cả đầu bếp Giang Nam trong t.ửu lâu.
Mọi đều lộ vẻ hiểu.
“Chiêu Ninh thích nhất món Tô Bang, e là mang sang thì nguội mất, để đầu bếp tại chỗ chăng, Vọng Chi đúng là lòng.”
Vũ cơ cho lui, cũng chẳng còn hứng thú, liền tản qua loa.
Tối nay Mạnh Tầm uống ít, bước xiêu vẹo, cuối cùng vẫn để tùy tùng dìu lên xe ngựa, miệng còn lải nhải:
“Muội đừng mấy kẻ bậy, xuất giá cũng chẳng , cả đời ở Mạnh phủ, ca ca nuôi nổi!”
Nay mười chín tuổi, hai năm những công t.ử thế gia đến cầu giẫm nát bậc cửa, nhưng đều lượt từ chối.
Lời tiếng bên ngoài, sự khuyên nhủ của phụ mẫu trong nhà, đều bỏ ngoài tai, chỉ một lòng chờ Bùi Vọng Chi phong quang đến đón cưới.
Ta vốn đem lòng hướng về trăng sáng, nào ngờ trăng soi xuống rãnh bùn.
Phải gom góp bao dũng khí mới dám một trái lễ giáo, nào chỉ hóa thành bọt nước, uổng công một phen.
Nghĩ đến đây, khỏi khổ, ngẩng vầng trăng sáng nơi chân trời mà tự buồn thương.
Thấy đáp lời, Mạnh Tầm thở một rượu:
“Tiểu hồ lô kín miệng nữa ? Haiz, cái gì cũng , chỉ là tính tình trầm, khác Chiêu Ninh một trời một vực.”
Nghe đến cái tên , những ngón tay đang xoắn khăn của chợt siết c.h.ặ.t.
“Chiêu Ninh là tiểu công chúa tiên đế sủng ái nhất, nay là Trưởng công chúa cao quý, đương nhiên thể so sánh với nàng.”
“Con bé , ca ca đem so với nàng, chỉ là sợ chịu thiệt thòi mà .”
“Nay phụ ở ngôi vị Tể tướng, ca ca cũng đỗ tiến sĩ, chính là thế gia quý nữ tiếng nhất kinh thành. Ta thà ngang bướng tùy hứng, còn hơn chuyện gì cũng nghẹn trong lòng!”
Từng lời từng chữ đều chân thành, mà sống mũi cay cay, trong lòng đột nhiên dâng lên một cơn thôi thúc hết thảy.
Ta nghiêng mặt định mở miệng, nhưng Mạnh Tầm nghiêng đầu tựa bên cửa sổ ngủ mất .
Thôi , cũng chẳng gì đáng .
Dù từ nhỏ trầm mặc ít lời như thế, chuyện gì cũng tự nuốt trong, đ.á.n.h rơi răng hòa với m.á.u mà nuốt xuống, cũng chẳng .
Ký ức khống chế mà trôi ngược về thời thơ ấu.
Mạnh Tầm và khi còn nhỏ cũng tính là thiết lắm.
Huynh hơn bốn tuổi, từ khi ký ức cung bạn cho trữ quân.
Còn năm tám tuổi, cũng Chiêu Ninh chọn bạn chơi.
Trước khi cung, phụ mẫu ngừng dặn dò, bảo cẩn ngôn thận hành, tuyệt đối đừng đắc tội tiểu công chúa.
Ta nơm nớp lo sợ coi Chiêu Ninh như chủ t.ử, trong giao tiếp hằng ngày chỉ còn những câu:
“Vâng, thưa công chúa.”
“Công chúa cẩn thận.”
“Thần nữ kinh sợ.”
Đạo lý cẩn trọng từng li từng tí, hiểu từ năm tám tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/3.html.]
Chiêu Ninh dần mất hứng thú với , sang quấn lấy những bạn cùng ở nơi thâm cung.
Nàng giá công chúa, tính tình quá mức đáng yêu, dễ giành sự thiên vị của tất cả .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Mạnh Tầm là , Bùi Vọng Chi cũng thế.
Bọn họ dẫn Chiêu Ninh chơi ném thẻ, đấu dế, bắt bướm… trong mắt tràn đầy cưng chiều và thưởng thức.
Còn khi đang gì?
Chỉ rụt rè theo phía , từng mời tham gia.
Dù trong mắt đầy ngưỡng mộ, cũng lấy một chút dũng khí để bước lên phía .
Cứ như thế bỏ quên hết mùa xuân đến hạ, thu, đông khác.
Bùi Vọng Chi là đầu tiên thật sự thấy .
Vào Tết Nguyên Tiêu năm mười hai tuổi.
Bọn họ cầm đủ loại hoa đăng, tranh dâng lên mặt Chiêu Ninh.
“Công chúa mau xem đèn sư t.ử của , nhất định sẽ thích!”
“Hay là lấy đèn cá chép của , chạy khắp kinh thành mới đặc biệt tìm về cho công chúa đó.”
…
Ngay cả ca ca Mạnh Tầm cũng chỉ chuẩn một chiếc hoa đăng, cho Chiêu Ninh.
Ánh nến lay động, mắt đỏ hoe.
Ta quen với tất cả những điều , chỉ thất thần từ xa .
Một chiếc đèn thỏ tròn vo bỗng chốc xuất hiện mắt .
Bùi Vọng Chi giơ chiếc đèn lên, mỉm hỏi :
“Muội thích thỏ ? Ta tặng cho .”
Hắn như vầng trăng treo cao, phân chút ánh , soi sáng quãng năm tháng thiếu niên đầy tự ti và gượng gạo của .
Từ ơn, đến ngưỡng mộ, động lòng.
Tình cảm như dòng suối róc rách, dần hội tụ thành biển lớn.
từng dám xa cầu điều gì.
Mỗi khi đỏ mặt lén Bùi Vọng Chi, ánh mắt đều dịu dàng dừng Chiêu Ninh.
Đó là thứ tình cảm mãnh liệt, nhẫn nhịn, giống hệt .
Cho đến khi Chiêu Ninh hòa , Bùi Vọng Chi sa sút một thời gian dài, ngày ngày say sưa mộng mị.
Mạnh Tầm nổi nữa, kéo về Mạnh phủ.
“Đấng nam nhi chí lớn ở bốn phương, vì tình yêu mà lỡ dở con đường quan, đáng ?”
Lời thể đ.á.n.h thức Bùi Vọng Chi, một lời, chỉ cúi đầu uống rượu.
Ta xông phòng, xoắn c.h.ặ.t t.a.y áo :
“Bùi ca ca, Chiêu Ninh hòa là định cục, nếu chấn hưng quốc gia, nàng ở Ô Hoàn cũng sẽ vạn kính ngưỡng.”
Đôi mắt xám tro của cuối cùng cũng sáng lên đôi chút, ánh dừng mặt lâu.
Từ đó về , nhắc Chiêu Ninh nữa, còn chuyển đến học đường của Mạnh gia, chuyên tâm sách.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.