NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:15:04
Lượt xem: 416

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn văn chương tuôn trào của , những cuộc biện luận hề lép vế.

 

Ta phía nghĩ thầm, nam t.ử như , ắt sẽ lập công lưu danh thiên cổ.

 

Chúng dần trở nên thiết.

 

Ta hỏi việc học, tặng trâm ngọc, nghiên mực.

 

Như là đủ , tham lam.

 

Cho đến hai năm , nhặt khăn tay của , lúc trả bỗng hỏi:

 

“Tiểu Tịch, du hồ ?”

 

Tai đỏ lên, vẻ mặt căng thẳng, còn bổ sung thêm:

 

“Chỉ hai chúng .”

 

Khi cảm ân vô hạn, hóa thần minh cũng sẽ thiên vị .

 

Mà lúc cuối cùng cũng hiểu

 

Thiên vị ư? Không.

 

Ngay cả thần minh, cũng chẳng thấy ở nơi góc khuất.

 

4

 

Đêm nhiễm gió lạnh, ốm li bì hơn nửa tháng.

 

Thực khỏi từ lâu, chỉ là lấy cớ bệnh để gặp .

 

Thế nhưng Mạnh Tầm ngày nào cũng tới phòng thăm nom.

 

Sợ buồn chán, còn nghĩ đủ cách kể cho chuyện bên ngoài.

 

“Hôm qua thấy , Vọng Chi cưỡi ngựa cao to diễu phố, cảnh tượng uy phong lắm. Nghe bài sách luận của còn vị trong cung khen ngợi, ắt sẽ trọng dụng.”

 

Vòng vòng , rốt cuộc vẫn là về Bùi Vọng Chi.

 

Ta mà lòng chua xót, liền lấy cớ t.h.u.ố.c thang quá đắng, sai mua mứt cho .

 

Không ngờ chẳng bao lâu .

 

“Đi muộn một bước, Vọng Chi mua sạch bộ mứt ở các tiệm phía nam thành đem cung, chỉ để lấy lòng Chiêu Ninh. Lần còn coi như ruột, bảo bệnh nặng, xin ít mứt mà cũng chịu, chậc.”

 

Lần , so với vị đắng của t.h.u.ố.c, nỗi chua xót trong lòng còn nặng nề hơn.

 

Ta chỉ thể gượng , hỏi:

 

“Hắn mua nhiều thế gì?”

 

“Cũng hẳn là chỉ cho Chiêu Ninh ăn. Hôm nay trong cung tổ chức tiệc Trung Thu, tiện thể tuyên cáo với bá quan việc công chúa hồi quốc.”

 

“Hắn còn hỏi giống năm tham dự , bảo cứ dưỡng bệnh cho , kẻo mang bệnh khí cung lây cho bệ hạ.”

 

Người ngoài , sẽ thấy Bùi Vọng Chi suy nghĩ chu , là vì cho .

 

đang sợ.

 

Sợ mặt biểu hiện khác thường, sợ Chiêu Ninh nhận mối tình thầm kín .

 

Có lẽ hận thể giam mãi trong khuê phòng, vĩnh viễn đừng đến gần Chiêu Ninh.

 

Bỗng nhiên giả bệnh nữa.

 

“Ca ca, gần như khỏi hẳn , tối nay hãy đưa cung .”

 

……

 

Đã lâu lắm cung.

 

Sau lễ cập kê, mỗi dự yến lớn đều các phu nhân kéo xem xét, lời trong lời ngoài là nhắc tới những cháu trai, con trai đến tuổi trong nhà họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/4.html.]

Ta mệt mỏi đối phó, dứt khoát lấy cớ từ chối hết.

 

Lần yến ngắm trăng quy mô còn lớn hơn , trống vàng rền vang, đèn đuốc huy hoàng.

 

Theo ca ca an tọa xong, ánh mắt tự chủ mà tìm kiếm bóng dáng Bùi Vọng Chi.

 

chạm ánh của Chiêu Ninh phía .

 

Ba năm gặp, dung mạo nàng vẫn như xưa, chỉ là càng thêm diễm lệ động lòng .

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ta lập tức cúi đầu xuống, nhưng vẫn nàng phát hiện.

 

Nàng xua đám quý nữ vây quanh bên , nhấc váy chạy về phía .

 

“Tiểu Tịch! Ngươi tới !”

 

Ta dậy cung kính hành lễ, nhưng nàng một tay đỡ lên.

 

“Giao tình của chúng cần những lễ nghi hư .”

 

Mạnh Tầm nhướng mày: 

 

“Công chúa thấy ? Sao vượt qua mà chạy thẳng tới Tiểu Tịch thế?”

 

“Từ khi về, gặp ba , đây mới là đầu gặp Tiểu Tịch mà.”

 

Nàng nghiêng đầu trêu đùa Mạnh Tầm, tiếng trong trẻo, ngay cả độ lay động của bộ diêu đầu cũng trông thật lanh lợi đáng yêu.

 

Chọc cho Mạnh Tầm nắm tay nhịn , ánh mắt đầy vẻ cưng chiều giấu .

 

Trong điện đèn đuốc sáng trưng, nhưng cảm thấy quanh như tối hẳn.

 

Khoảnh khắc , dường như trở về thuở ấu thơ.

 

Sự hoạt bát phóng khoáng bẩm sinh của Chiêu Ninh, cảm giác tồn tại thể ngơ , chính là thứ thiếu thốn nhất, cũng là thứ khao khát nhất.

 

Ta ngẩn ngơ nàng, tâm trạng phức tạp khó thành lời.

 

Sau chuyện của Bùi Vọng Chi, nay gặp nàng, thể là buồn, nhưng cũng chẳng bao nhiêu vui vẻ.

 

Trong cơn hoảng hốt, Bùi Vọng Chi tới.

 

5

 

Giữa đám đông, chuẩn xác liếc mắt một cái tìm thấy Chiêu Ninh, niềm vui tràn ngập trong đáy mắt.

 

Khóe mắt thoáng thấy , bước chân khựng trong chốc lát.

 

Quả hổ danh là công t.ử một kinh thành đương thời, nhanh thu liễm cảm xúc, mỉm tiến tới.

 

“Đến muộn một chút, đây là chiếc đèn hoa nhất trong kinh thành, nàng thích .”

 

Hắn lấy chiếc đèn cá chép giấu lưng , như dâng bảo vật, nâng niu đặt mặt Chiêu Ninh.

 

Bùi Vọng Chi trí nhớ thật , vẫn nhớ rõ tất cả những sở thích thuở nhỏ của Chiêu Ninh.

 

quên mất nguyện vọng của ?

 

Đầu năm cầu phúc, nhắm mắt đối diện thần linh, thành tâm ước nguyện.

 

Mong bảng vàng đề tên, sớm ngày đến cưới .

 

Không công danh, cũng đến cưới .

 

Mở mắt trong khoảnh khắc , Bùi Vọng Chi bên cạnh vẫn còn đang thành khẩn cầu nguyện.

 

Hắn hỏi ước điều gì, khiến mang gánh nặng, chỉ rằng đợi khoa cử kết thúc, chúng chèo thuyền du ngoạn đêm, cùng ngắm trăng, khi đó nhất định tặng một chiếc đèn hoa hình thỏ.

 

Ta hỏi cầu xin thần linh điều gì, chỉ .

 

“Ngốc , ước nguyện thì sẽ linh nữa.”

 

Là cùng ân ái nghi ngờ, là cùng Chiêu Ninh nối tiền duyên?

 

Loading...