NGÃ KÝ TƯƠNG TƯ DỮ MINH NGUYỆT - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:16:30
Lượt xem: 526

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Tầm sốt ruột kéo vạt áo , Tạ Quan Dịch chẳng những giận, ngược còn càng thêm phóng túng:

 

“Vẫn giống như hồi nhỏ, nhát gan như một con chim cút.”

 

Lời dứt, Bùi Vọng Chi cũng nổi nữa.

 

Hắn chần chừ hồi lâu, giọng phần thất thố:

 

“Tiểu Tịch lâu cung, chẳng lẽ đây từng giao tình với vương gia?”

 

8

 

Tạ Quan Dịch liếc một cái, thần sắc lập tức lạnh hẳn xuống.

 

Đến cả Chiêu Ninh cũng dám gì nữa, yến tiệc vì thế mà vội vàng kết thúc.

 

Bùi Vọng Chi xe cung, cùng chúng ngoài.

 

Trong lúc đợi Mạnh Tầm gọi phu xe, do dự chốc lát, tiến gần như điều gì đó:

 

“Nàng với vương gia…”

 

Lời còn dứt cung nữ xách đèn tới cắt ngang.

 

“Mạnh tiểu thư, khăn tay của rơi .”

 

Ta nhận lấy khăn tay, cảm ơn cung nữ, nàng đưa chiếc đèn trong tay cho .

 

“Trời tối quá, chủ t.ử nhà nô tỳ bảo nô tỳ chuyển cái cho .”

 

Một chiếc đèn cung hình thỏ, trơn nhuận như ngọc, trông tinh xảo quý phái, giống vật dùng của cung nhân.

 

Ta sang khuôn mặt cung nữ, lúc mới phát hiện chính là Ngự hoa viên tìm khi nãy.

 

trong cung, ngoài Chiêu Ninh , quen nào khác.

 

“Có là Chiêu Ninh công chúa ?”

 

Cung nữ đáp, chỉ cúi hành lễ rời .

 

Bùi Vọng Chi ghé gần, chăm chú quan sát chiếc đèn.

 

“Chắc chắn Chiêu Ninh tặng , con thỏ trông tiểu gia t.ử khí, giống thứ nàng thích.”

 

Ta nhớ nhung suốt bao nhiêu năm, hóa quên mất chiếc đèn thỏ năm mười tuổi .

 

Thôi , chẳng còn gì để nữa.

 

Ta lạnh lùng liếc một cái, đáp lời.

 

Trên đường về phủ, Mạnh Tầm nhắc đến Chiêu Ninh với Bùi Vọng Chi.

 

Quan hệ của họ xưa nay thiết, Mạnh Tầm dám hỏi dám , ý né tránh .

 

“Tiểu tình nhân của ngươi xử lý sạch sẽ chứ? Chiêu Ninh là dung hạt cát nào trong mắt .”

 

Bùi Vọng Chi lộ vẻ khó xử, lén liếc , nhiều.

 

“Bao giờ mới uống rượu mừng ngươi phò mã đây? Chắc cũng sắp nhỉ?”

 

Hắn phần phiền muộn, xoa xoa mi tâm, chỉ đáp:

 

“Chưa đến mức đó, để hãy .”

 

Mạnh Tầm uống say, đêm nay đặc biệt lắm lời, với Bùi Vọng Chi nào là mất là đại hạnh của đời các kiểu.

 

Huynh càng , sắc mặt Bùi Vọng Chi càng khó coi, càng thường xuyên dùng ánh mắt thương hại .

 

Ta dứt khoát mặt giả vờ thấy, nghịch chiếc khăn tay trải đùi.

 

Đó là một chiếc khăn tay màu xanh nhạt cũ, dùng tròn ba năm.

 

Nhìn dòng chữ “Không thể thành lời, tương tư thầm kín” do chính tay thêu đó, chỉ cảm thấy như cách một đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nga-ky-tuong-tu-du-minh-nguyet/7.html.]

 

Những chữ chép từng nét từ bài sách luận của Bùi Vọng Chi.

 

Cũng chính khi nhặt chiếc khăn , bắt đầu bày tỏ hảo cảm với .

 

Khi mừng rỡ đến mức chẳng suy nghĩ gì, chỉ một đầu lao giấc mộng tự cho là mộng thành sự thật.

 

giờ đây bỗng hiểu , rõ ràng từng tham lam, giấu tâm ý kín đến , thế mà Bùi Vọng Chi vẫn … thương hại .

 

Hóa là vì mấy chữ .

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Hắn sớm lòng , tự cho rằng chúng đồng bệnh tương lân.

 

Thật nực .

 

Đợi Bùi Vọng Chi xuống xe ngựa, Mạnh Tầm sang hỏi :

 

“Trước giao tình với vương gia ?”

 

Ta lắc đầu: “Những lời với vương gia, một bàn tay còn đếm hết, lấy giao tình?”

 

Mạnh Tầm gật đầu, thần sắc nghiêm :

 

“Ánh mắt … thôi, dù vị đó cũng chúng trêu chọc nổi, cách xa chút vẫn hơn.”

 

Nhớ ánh mắt như nuốt bụng của Tạ Quan Dịch trong đại điện lúc nãy, ngoan ngoãn gật đầu.

 

nhắc nhở như , chợt nghĩ đến một khả năng.

 

Chiếc khăn tay… chẳng lẽ là do y nhặt ?

 

Cung nữ là y phái tìm , còn chiếc đèn thỏ cũng là y tặng?

 

Ta cúi đầu xuống bên chân, lúc mới thấy trong chiếc đèn cung hình thỏ một mảng bóng mờ loang lổ.

 

Là một mảnh giấy, nét chữ đ.â.m xuyên mặt giấy, rõ ràng … chữ thật.

 

Là đang chữ thêu khăn tay ?

 

Chữ của Bùi Vọng Chi trong cả kinh thành đều thuộc hàng nhất nhì, bao nhiêu thế gia đạp nát ngưỡng cửa chỉ để mời đề chữ.

 

Có thể chữ , e rằng chỉ Tạ Quan Dịch, ngay cả phụ cũng than là “hạ b.út như thần”.

 

Tạ Quan Dịch đây là… tìm mua vui ?

 

Xem như con kiến trong lòng bàn tay, trêu đùa châm chọc.

 

Rồi một khoảnh khắc nào đó, tốn chút sức nào mà nghiền c.h.ế.t.

 

Lời ca ca quả sai, nhất định tránh xa y mới .

 

9

 

Trời thu cao trong, gió mát dễ chịu, Chiêu Ninh mời vây săn.

 

Thiếp mời gửi tới mấy đều từ chối.

 

Một là những dịp như thế , Bùi Vọng Chi chắc chắn sẽ lấy lòng nàng , gặp .

 

Hai là… thật sự sợ Tạ Quan Dịch.

 

mặt y, giống như con mồi dồn bãi săn, y thưởng thức sự hoảng loạn của , nhưng vội tay.

 

Cảm giác còn khó chịu hơn cả việc cho một nhát đao thống khoái.

 

quên mất tính cách của Chiêu Ninh, đạt mục đích thì thề bỏ qua.

 

Cuối cùng nàng trực tiếp đến Mạnh phủ, chẳng chẳng rằng liền đẩy lên xe ngựa. 

 

Ta bám lấy cửa xe, vùng vẫy cuối:

 

“Hoàng thúc của ?”

 

Loading...