Ngạ Mộng Sử Đồ - Chương 12: Giấy nhân khoác vai

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:59:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Tiêu liếc mắt một cái là nhận ngay, cái giếng chính là cái giếng thấy ở phế tích nhà máy bột mì, lúc đó bên còn đè một khối "Đầu Bồ Tát".

"Đợi ." Quảng Hồng Nghĩa gọi giật cô tỳ nữ dẫn đường , ông hiển nhiên cũng nhận cái giếng đó, "Cái giếng đang yên đang lành bịt kín thế ?"

Con bé tỳ nữ ngẩn , cả lộ rõ vẻ sợ hãi đến mức mắt thường cũng thấy , thậm chí nó còn mặt dám thẳng cái giếng: "Đừng hỏi , chỉ là kẻ hầu hạ, gì hết."

Nói xong, đợi kịp phản ứng, con bé vội vã rảo bước nhanh hơn. Con bé tỳ nữ tầm 15, 16 tuổi, vóc dáng gầy nhỏ, diện mạo cũng gì nổi bật, xem địa vị trong phủ cao, chắc là tỳ nữ việc nặng ở viện nào đó.

Chẳng bao lâu , họ tới một biệt viện thanh tĩnh. Vừa bước qua cổng viện, mắt bỗng trở nên thoáng đãng, phía tây của khu viện cư nhiên lấp lánh ánh nước, kỹ thì là một cái ao lớn.

Gọi là ao, nhưng diện tích của nó so với một cái hồ nhỏ cũng chẳng kém cạnh gì. Ánh hoàng hôn rải mặt nước mênh m.ô.n.g, đến mức khiến nín thở.

"Chỗ là tự nhiên, nhân tạo , nhà họ Phong chỉ chỉnh trang đôi chút thôi." Sử Đại Lực phóng tầm mắt về phía bên hồ, "Nước giống như là nước chảy."

Con bé tỳ nữ chẳng tâm trạng nào mà họ tán gẫu, mặt trời sắp lặn , nó còn bộ về một , lo đến phát sốt lên : "Các vị Phúc khách, đường vất vả , mau nghỉ ngơi ạ. Nhã trạch của các vị ở đằng ."

Nhìn theo hướng ngón tay con bé chỉ, thấy ở cạnh hồ xa hai căn nhà gạch lớn một đại một tiểu. Ngôi nhà mang đậm phong cách cổ xưa với tường trắng ngói xám, lấp ló hình dáng giữa những lùm cây.

Dương Tiêu lập tức nhớ ba tấm thẻ trong kịch bản. Tấm thứ nhất là Phong gia đại trạch phố cổ, tấm thứ hai chính là hai ngôi nhà cũ .

"Vừa nãy giáo đầu hộ viện dặn , là Nhã trạch điều kiện đơn sơ, diện tích nhỏ, mong các vị Phúc khách chịu khó một chút, chia hai nhóm, mỗi nhóm ở một căn." Con bé tỳ nữ liến thoắng, "Cứ chia theo như lúc xe ngựa, nhóm đông ở căn lớn, nhóm ít ở căn nhỏ hơn, bên trong rượu thịt cơm canh đều chuẩn sẵn cho các vị ."

Nói xong những lời , con bé tỳ nữ giống như cuối cùng cũng giải thoát, vội vàng đường cũ. Đi mười mấy bước, nó chợt khựng , dùng ánh mắt quái dị mấy , do dự một hồi cuối cùng cũng lên tiếng: "Các vị Phúc khách, khu hậu viện bình thường hiếm lai vãng, ban đêm tối lắm, các vị việc gì thì ngànvạn đừng lung tung, đêm đến nhớ đóng c.h.ặ.t cửa nẻo, nếu thấy thấy gì thì cũng đừng tò mò."

"Cô... cô thế là ý gì?" Thi Quan Minh chút căng thẳng, "Đừng , cho rõ ràng xem nào."

con bé tỳ nữ cứ như thấy, hai chân thoăn thoắt như bay, lướt nhanh như một làn khói, thèm ngoảnh đầu lấy một .

Trời sẩm tối, ở cái nơi xa lạ rõ ràng lựa chọn ho gì, hơn nữa nơi thâm u tĩnh mịch, lỡ chuyện gì xảy thì e là kêu rách họng cũng chẳng ai đến cứu.

Quan trọng hơn là, nơi mang cho Dương Tiêu một cảm giác lạ, cái lạ nên lời.

Một lát , Dương Tiêu cuối cùng cũng nhận điểm kỳ quái : chỗ quá tĩnh lặng.

Không chỉ là , mà ngay cả tiếng chim hót cũng bặt vô âm tín. Mặt hồ rộng mênh m.ô.n.g im phăng phắc, lấy một con chim nước nào đến kiếm mồi, mặt nước gần bờ cũng gợn sóng do cá bơi để , cứ như một vũng nước c.h.ế.t .

"Qua đó , gắng gượng qua đêm đầu tiên tính, cẩn thận chút sẽ ." Quảng Hồng Nghĩa nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh lâm thời của đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nga-mong-su-do/chuong-12-giay-nhan-khoac-vai.html.]

Rảo bước con đường lát đá dăm, bốn Dương Tiêu tới căn gọi là Nhã trạch, thực chất đó là một gian sương phòng khá lớn, chính giữa đặt một chiếc bàn vuông bằng gỗ hồng sắc bề thế, xung quanh vài chiếc ghế.

Hai bên sương phòng mỗi bên kê một chiếc giường gỗ chạm trổ, giường treo rèm màn màu trơn, cạnh cửa sổ còn một án thư, bên b.út mực giấy nghiên đều đủ cả.

Phong cách tổng thể của căn phòng mộc mạc đơn giản, kết hợp với hai chiếc tủ sách cao bằng đầu cùng một vài món đồ trang trí tinh xảo như đá quý, sứ khí, tạo nên một bầu khí khá thanh tao.

Đẩy cửa sổ thể thấy mặt hồ lấp lánh ánh vàng bên ngoài. Có thể tưởng tượng , khi chủ nhân căn phòng rảnh rỗi đến đây lưu trú vài ngày, sách vẽ tranh, dưỡng tính tiêu khiển, quả thực là một thú vui tao nhã ở đời.

Trên chiếc bàn gỗ ở giữa đặt hai hộp thức ăn lớn, mở xem thì thấy là những món ăn tinh tế. Sau khi vật lộn bấy lâu, cũng đói bụng. Thấy Quảng Hồng Nghĩa và Hứa Túc cầm đũa gắp thức ăn, Dương Tiêu và Tô Đình Đình cũng nhanh ch.óng nhập cuộc.

Sau khi ăn uống no nê, trời cũng dần sập tối, cả nhóm vây quanh bàn, dùng ống mồi lửa tìm trong phòng để thắp nến lên.

Chưa kịp bàn bạc xem tiếp theo nên gì, đột nhiên từ gần đó vang lên những tiếng sột soạt, giống như ai đó đang nhanh ch.óng tiếp cận.

Hơn nữa tiếng bước chân thì chỉ một .

"Là ở căn bên sang tìm chúng ?" Tô Đình Đình chút nghi hoặc.

Quảng Hồng Nghĩa lập tức thổi tắt nến bàn, đó cũng dập luôn cây nến dựng cửa sổ. Tiếp đó, mấy rón rén tới cánh cửa, nín thở, mỗi qua khe cửa bên ngoài quan sát.

Chỉ thấy màn đêm mờ ảo, ở phía chéo xa ngoài cửa, nhiều đang tới. Những cứ hai ba ôm chầm lấy , động tác vô cùng quái đản.

Mèo nhỏ đêm mưa

Đến khi cách gần hơn một chút, Dương Tiêu nheo mắt cuối cùng cũng rõ, đó căn bản ôm , mà là từng hình nhân giấy màu sắc sặc sỡ.

Mỗi sống một tay nâng một hình nhân giấy. Trong màn đêm bao phủ cộng thêm việc họ nhanh, trông cứ như một đám giấy đang chen chúc bay lơ lửng.

Ngoại trừ đầu cầm đèn l.ồ.ng giấy dẫn đường, còn thêm hai nữa, đều là đàn ông, ăn mặc chắc là gia nhân trong phủ. Hai mỗi tay trái tay nâng một hình nhân giấy, lưng còn cõng thêm một cái. Tổng cộng 3 sống và 7 hình nhân giấy.

Hình nhân giấy khoác đồ đỏ rực, đội mũ đỏ, mặc áo mã quái đỏ, ủng đỏ. Trong đêm tối chỉ thể lờ mờ thấy khuôn mặt trắng bệch vẽ đôi mắt mày cường điệu, những đường nét của đôi mắt trống rỗng trông thô kệch, tỏa t.ử khí nồng nặc.

Những mang theo hình nhân giấy vội vã ngang qua cửa, hề ý định . Họ rẽ một vòng, thẳng bờ hồ, đó đặt hình nhân giấy xuống, nhanh ch.óng xếp chúng thành một hàng. Các hình nhân giấy giơ thẳng tay, lòng bàn tay hướng xuống, kẻ đặt lên vai kẻ , mặt hướng về phía mặt hồ, tạo thành một hàng dọc.

"Giấy nhân đặt vai?" Quảng Hồng Nghĩa cau mày.

Ba bên hồ lời nào, kẻ dẫn đầu mượn ngọn lửa trong đèn l.ồ.ng châm lửa đốt một xấp tiền giấy, tung lên trung. Nhờ ánh lửa trong khoảnh khắc đó, Dương Tiêu rõ khuôn mặt của kẻ dẫn đầu.

Đó là một tuổi, mũi diều hâu, ria mép chữ bát, môi mỏng, hốc mắt trũng sâu, qua thấy một gương mặt nham hiểm độc ác. Cách ăn mặc rõ ràng hơn nhiều so với đám gia nhân khác trong phủ.

Đợi xấp tiền giấy trung cháy hết, ba đồng thời quỳ xuống, hướng về phía mặt hồ dập đầu thật mạnh mấy cái. Sau đó, kẻ mũi diều hâu thọc tay túi vải tùy lấy một thứ gì đó, miệng lẩm bẩm khấn vái, đột ngột ấn mạnh lên mặt hình nhân giấy đầu tiên.

Loading...