Ngạ Mộng Sử Đồ - Chương 13: Giấy nhân rể hiền

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:10:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi xong tất cả, dùng lửa nến châm ống quần của hình nhân giấy cuối cùng. Ngọn lửa nhanh ch.óng nuốt chửng nó, theo cánh tay lan dần sang hình nhân phía .

Ba mũi diều hâu thừa lúc đêm tối nhanh ch.óng rời . Tốc độ về rõ ràng vội vã hơn hẳn lúc đến, tên gia nhân cùng vì rõ đường còn vấp ngã một cú.

Nhìn những hình nhân giấy đang cháy bên hồ, Tô Đình Đình dâng lên một nỗi bất an vô cớ: "Những... những hình nhân đó đáng sợ quá, em bao giờ thấy loại hình nhân giấy nào như ."

Hứa Túc lo âu chằm chằm bên ngoài: "Tổng cộng 7 hình nhân giấy, vặn khớp với lượng của chúng ."

Sắc mặt Tô Đình Đình trắng bệch ngay tức khắc. Sau một thời gian ngắn tiếp xúc, cũng quen hơn đôi chút: "Chị Hứa, chị đừng dọa em. Những hình nhân chắc chắn là đốt cho Nhị thiếu gia nhà họ Phong . Chị bà lão , Nhị thiếu gia mới mất, ngoài cổng lớn còn treo l.ồ.ng đèn trắng kìa."

"Không liên quan đến Nhị thiếu gia , những hình nhân là đốt cho phụ nữ." Quảng Hồng Nghĩa lão luyện trầm giọng , "Trai hồng gái lục*, đó là quy tắc từ đời cha ông truyền . Những hình nhân đều là nam giới, gửi xuống chắc chắn là để hầu hạ một phụ nữ nào đó."

"Ông đúng, hơn nữa còn là một phụ nữ trẻ từng sinh nở." Nhìn qua khe cửa, ánh lửa bập bùng nhảy nhót trong đồng t.ử Dương Tiêu, tạo cảm giác như những hình nhân giấy đang từng bước làn nước hồ đen kịt nuốt chửng.

Nghe Dương Tiêu , ba còn nén nổi tò mò mà đầu .

"Sao ?" Quảng Hồng Nghĩa khẽ nhíu mày, theo bản năng lặp nữa, "Ý phụ nữ đó còn trẻ và sinh con?"

Dương Tiêu cũng giấu diếm, việc đưa thông tin hợp lý sẽ giúp nâng cao vị thế của trong nhóm. Cậu hất cằm: "Mọi kỹ , lông mày trái của những hình nhân dài hơn lông mày một đoạn, còn mặc đồ đỏ . Loại hình nhân giấy trong nghề một cách gọi, là 'Giấy nhân rể hiền' (Chỉ cô gia)."

"Thường thì chỉ khi phụ nữ trẻ kết hôn nhưng con qua đời, nhà mới đốt 'Giấy nhân rể hiền' cho cô để giải tỏa nỗi khổ tương tư."

Tô Đình Đình hiếu kỳ: "Nỗi khổ tương tư?"

Dương Tiêu chút bất lực: "Thì là chuyện nam nữ mà. Người xưa cho rằng đàn ông lông mày trái dài rậm thì trẻ khỏe, sinh lực ."

Đến đây đồng loạt lộ vẻ hiểu , chỉ Tô Đình Đình trố mắt ngạc nhiên: " đốt một lúc tận 7 tên, cô chịu thấu?"

Chẳng ai buồn để ý đến Tô Đình Đình, ánh mắt Quảng Hồng Nghĩa Dương Tiêu khác hẳn, giọng điệu cũng khách sáo hơn: "Cậu em, còn chuyện kẻ dẫn đầu lúc nãy ấn một cái lên trán hình nhân đầu, đó là ý gì ?"

"Chịu thôi." Dương Tiêu thật. Cậu chừng đó là khá lắm , cũng may thường ngày đủ thứ sách thượng vàng hạ cám, chẳng qua là vì đám bạn chơi kịch bản phân vai của thích xem thôi.

Mèo nhỏ đêm mưa

Quảng Hồng Nghĩa dậy, đổi vài vị trí để quan sát bên ngoài, cuối cùng mới hạ quyết tâm: "Mọi canh cửa giúp , ngoài xem thử."

"Ra ngoài?" Tô Đình Đình rụt cổ . Hình nhân bên ngoài vẫn đang cháy, khí quỷ dị tả nổi, mấy lão "rể hiền" thôi thấy phát khiếp.

Cũng là một chơi cũ, Hứa Túc gật đầu: "Hiện giờ vẫn đêm, vả mới là ngày đầu tiên, chắc vấn đề gì lớn . Anh cẩn thận đấy."

Cảm nhận ánh mắt của Quảng Hồng Nghĩa, Hứa Túc kiên định thẳng ông , hứa hẹn: "Anh yên tâm, ba chúng đều ở đây, tuyệt đối bỏ mặc một bên ngoài ."

Quảng Hồng Nghĩa lặng lẽ mở hé cửa đủ để lách ngoài. Ông khom lưng, rảo bước nhanh về phía hồ. Hứa Túc lập tức đóng cửa .

Cùng lúc đó, căn phòng cách đó xa cũng tối om, nến thổi tắt từ sớm. Đối diện với nguy hiểm, phán đoán của gần như thống nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nga-mong-su-do/chuong-13-giay-nhan-re-hien.html.]

"Có ngoài kìa!" Kha Long dán mắt khe cửa, giọng khàn khàn, ánh mắt khóa c.h.ặ.t bóng đen trong đêm, "Hình như là Quảng Hồng Nghĩa."

Căn phòng nhỏ hơn rõ rệt, vị trí quan sát Kha Long và Sử Đại Lực chiếm mất. Thi Quan Minh rụt rè nấp cửa sổ: "Chúng ... chúng nên xem ?"

Kha Long đầu gã bằng ánh mắt giễu cợt: "Được thôi, ."

Thi Quan Minh rùng , im bặt. Mọi chuyện xảy bên ngoài lúc nãy gã đều thấy rõ, đám đó lén lén lút lút, là thấy điềm .

"Đêm nay cứ án binh bất động , đợi trời sáng chúng sang hỏi Quảng Hồng Nghĩa ." Sử Đại Lực cũng ý định mạo hiểm.

"Vấn đề là ông sống sót ." Kha Long Sử Đại Lực, "Hơn nữa, ông ông sẽ thật với chúng ?"

"Rủi ro luôn kèm lợi ích, quy luật xưa nay là . cũng tự mắt thấy tai thì chắc ăn hơn, nhưng dám liều mạng ?" Sử Đại Lực lườm Kha Long một cái. Thi Quan Minh sợ Kha Long nhưng Sử Đại Lực thì . Còn chuyện ngày mai Quảng Hồng Nghĩa thật giả, ông tự cách để nhận định.

Thấy mất hứng, Kha Long cũng im lặng, cả hai tiếp tục quan sát.

Dù cho Quảng Hồng Nghĩa gặp nguy hiểm mà mất mạng thì đối với họ, đó cũng là một bài học kinh nghiệm quý giá. Nếu tận dụng , họ thể tránh nhiều sai lầm.

Quảng Hồng Nghĩa cực kỳ thận trọng. Ông xác định chắc chắn đám gia nhân xa và ai phục kích xung quanh mới tiến gần những hình nhân giấy.

Lúc chỉ còn hai hình nhân, cái áp ch.ót đang ngọn lửa bao trùm.

Quảng Hồng Nghĩa sải bước lao tới, chéo đến mặt hình nhân dẫn đầu. Trong ánh lửa, thể thấy ông sững sờ một chút. Khoảng vài giây , khi hình nhân cuối cùng bắt đầu bắt lửa, Quảng Hồng Nghĩa chọn cách rút lui. Hứa Túc mở cửa cho ông .

"Không , thắp nến lên ." Quảng Hồng Nghĩa kéo vạt áo. Bên hồ lạnh đến lạ thường, cái lạnh như thấm tận xương tủy.

Ánh sáng lên, đều thở phào nhẹ nhõm. Ngọn nến leo lét lúc mang cho họ cảm giác an hiếm hoi.

Tô Đình Đình nhanh nhảu, dậy rót cho Quảng Hồng Nghĩa một ly nóng: "Anh Quảng, mau uống cho ấm ạ."

Quảng Hồng Nghĩa chẳng thèm đoái hoài đến cô, nhận lấy chén sang Dương Tiêu. Sau khi trấn tĩnh tâm trạng căng thẳng, ông dùng giọng điệu hòa nhã lạ thường: "Cậu em, đúng . Những hình nhân đó đúng là 'Giấy nhân rể hiền', lông mày trái thô và dài hơn lông mày nhiều."

"Còn nữa, kẻ dẫn đầu dán một lá bùa vàng lên mặt hình nhân giấy, bên ghi sinh thần bát tự của một ."

" xem , bát tự của 7 nhà họ Phong mà chúng gánh nạn, mà thuộc về một khác."

"Những lão 'rể hiền' đều là vật tế cho phụ nữ đó. Bọn họ còn rải tiền giấy đất để đút lót cho âm sai mở đường nữa."

Nhị thiếu gia nhà họ Phong qua đời, nhà lo cúng bái, bí mật cử hồ tế lễ cho một phụ nữ trẻ, chuyện kiểu gì cũng thấy bất thường.

Và lúc , đều im lặng, bầu khí nhất thời trở nên ngột ngạt. Sự việc đang dần sáng tỏ, phụ nữ mà nhà họ Phong tế lễ đêm nay e rằng liên quan mật thiết đến "Diệt môn sát" . Giây tiếp theo, trong đầu Dương Tiêu chợt lóe lên hình bóng một đang ghế sofa.

Chú thích: "Trai hồng gái lục" (Hồng nam lục nữ): Trong văn hóa dân gian Trung Hoa xưa, màu đỏ thường gắn liền với nam giới (thể hiện dương khí, sự may mắn) và màu xanh lục gắn liền với nữ giới trong các nghi lễ tâm linh hoặc trang phục truyền thống. Tuy nhiên, cụm từ còn nghĩa rộng hơn để chỉ những nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy. Trong ngữ cảnh truyện, nó ám chỉ quy tắc đốt đồ mã cho âm.

Loading...