Ngạ Mộng Sử Đồ - Chương 16: Mạng người

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:35:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ nhận lời nặng nề, Quảng Hồng Nghĩa nở nụ , chữa ngượng: "Chú Sở , đây cũng chỉ là suy đoán của thôi, tóm , chú cứ cẩn thận một chút là ."

Sau đó, hai tán gẫu đủ thứ chuyện trời đất, càng càng thiết. Kẻ một câu Quảng, một câu chú Sở, hai cứ như bạn cũ lâu ngày gặp , thiết như thể là một .

Cảm thấy buồn ngủ, khi kiểm tra động tĩnh bên ngoài qua khe cửa và cửa sổ một nữa để xác nhận vấn đề gì, Quảng Hồng Nghĩa tới đ.á.n.h thức Hứa Túc, còn Dương Tiêu gọi Tô Đình Đình, đến lúc ca.

Nằm chiếc giường lúc nãy của Tô Đình Đình, Dương Tiêu thỉnh thoảng vẫn ngửi thấy mùi thảo mộc thoang thoảng. Thái độ của Quảng Hồng Nghĩa đối với ngoắt 180 độ, chuyện vì ông bụng, mà đơn giản vì ông thấy giá trị lợi dụng.

Quảng Hồng Nghĩa là cảnh sát, Dương Tiêu tin. Trên mang theo một luồng sát khí nồng nặc.

Hơn nữa, nhân lúc bắt tay, Dương Tiêu nhận thấy rìa bàn tay thô ráp, hổ khẩu vết chai, các khớp ngón tay co duỗi đầy lực, giống như một chuyên gia sử dụng s.ú.n.g. Cảnh sát bình thường nhu cầu luyện tập đến mức , ông giống lính đ.á.n.h thuê hơn.

Còn về Sử Đại Lực mà Quảng Hồng Nghĩa nhắc tới, Dương Tiêu cũng để mắt đến từ sớm. Người tướng mạo bất thiện, lầm lì ít , vóc dáng cao lớn, tầm 1m70 nhưng cơ thể cực kỳ tinh tráng. Đôi mắt nhỏ híp lóe lên tia gian giảo, bình thường thói quen khom lưng, khi bộ vai trầm khuỷu hạ, bộ pháp vững, chắc chắn là võ công, mà còn hề thấp.

Nếu thật sự xảy xung đột với hạng như , Dương Tiêu tính toán qua, đối đầu trực diện sẽ cơ hội thắng, chỉ thể tay để giành lợi thế.

Cô nàng Hứa Túc cũng đơn giản, một cô gái mới ngoài 20 mà gặp chuyện hề nóng nảy hoảng loạn, đây là phong thái mà một giáo viên khối tự nhiên bình thường thể .

Còn Kha Long, Dương Tiêu hồi tưởng những đặc điểm thói quen của , hmm... thấy gì đặc biệt đáng lưu ý, nhưng vì thể sống sót qua phó bản thì chắc chắn cũng điểm hơn .

Tuy nhiên ở giai đoạn đều là đồng đội, trong khả năng cho phép thì chắc chắn giúp đỡ lẫn . Quảng Hồng Nghĩa năng lực , đủ thận trọng chơi cũ, hợp tác với ông thể bù đắp lớn cho sự thiếu hụt kinh nghiệm của một tân binh như , vụ ăn lỗ.

Trong những nhiệm vụ tiếp theo, cần thể hiện năng lực của một cách khéo léo, cố gắng khiến nhận giá trị của . Chỉ như mới đảm bảo an ở mức cao nhất, bởi ngay cả khi gặp nguy hiểm, đồng đội cũng sẽ cân nhắc lợi hại mà chọn cứu .

"Hazzz..." Dương Tiêu thở dài một tiếng, ngửa mặt những hoa văn chạm khắc nóc giường gỗ, nén nổi nỗi buồn man mác. Viết kịch bản bao nhiêu lâu nay, là loại linh dị, mà chẳng ngờ ngày chính nhốt trong một phó bản. Nếu chẳng may mất mạng ở đây để đám bạn chơi kịch bản , hiểu chúng nó sẽ rủa sả đến mức nào nữa.

Nghĩ ngợi lung tung, ý thức của Dương Tiêu dần mờ mịt, cuối cùng đầu nghiêng sang một bên, ngủ thật sự.

Sáng sớm hôm , Dương Tiêu Tô Đình Đình đ.á.n.h thức. Vừa mở mắt ngẩn , rõ ràng định thức trắng cả đêm, kết quả một tác giả truyện linh dị mà cảnh giác kém thế ? Thật mất mặt quá ...

Thấy lúc cửa mở, ánh nắng ấm áp rọi phòng, trong phòng chỉ còn và Tô Đình Đình, chiếc giường cũng trống . Dương Tiêu sững , vội hỏi Tô Đình Đình: "Mọi hết ?"

"Vừa nãy hầu tới, bảo mỗi phòng cử một nhận hộp thức ăn. Anh Quảng lo chị Hứa Túc một an nên cùng , bảo em ở phòng đợi tỉnh."

"Họ bao lâu ?"

"Cũng một lúc , thế nên em mới gọi dậy." Tô Đình Đình lo lắng bóp mấy đầu ngón tay.

“Một lúc là bao lâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nga-mong-su-do/chuong-16-mang-nguoi.html.]

"Nửa... ít nhất là nửa tiếng ."

Dương Tiêu biến , lấy hộp thức ăn gì mà mất nhiều thời gian thế , chắc chắn là xảy chuyện.

Cậu kéo Tô Đình Đình vội vàng chạy sang căn phòng bên , đẩy cửa thấy Thi Quan Minh đang sốt ruột một . Hỏi mới , quả nhiên Sử Đại Lực và Kha Long cũng gọi với cùng lý do đó.

Lúc thể đợi thêm nữa, ba cùng ngược con đường hôm qua. Kết quả tại một góc hành lang, họ thấy tiếng tranh cãi, thấp thoáng còn cả tiếng lóc.

Lần theo tiếng động đến một sân rộng, thấy nhóm Quảng Hồng Nghĩa và Sử Đại Lực đều ở đó. Đối diện là một đám ăn mặc kiểu gia nhân đang vây quanh họ ở giữa, đôi bên dường như đang xảy tranh chấp.

Lại gần hơn, Dương Tiêu qua khe hở giữa đám đông thấy mặt đất chính giữa một cái xác đắp vải trắng, chỉ lộ đôi chân giày vải, ướt sũng.

"Có chuyện gì thế ?" Dương Tiêu chen đám đông.

"Mẹ nó, của các c.h.ế.t thì liên quan quái gì đến bọn ?" Kha Long lớn giọng, mặt mày hằm hằm, "Người do bọn g.i.ế.c!"

Kẻ dẫn đầu phía đối diện là một gã to xác thô kệch, vai u thịt bắp, đuôi mắt một vết sẹo: "Nói cái giọng gì thế hả? Thuê các đến đây để gì! Nhận bạc mà việc, các còn dám lý sự ?"

Nghe một hồi, Dương Tiêu đại khái hiểu chuyện gì xảy . Sáng sớm nay gia nhân trong phủ chum nước ở hậu viện múc nước, kết quả mở nắp suýt c.h.ế.t khiếp, bên trong cư nhiên nổi lên một khuôn mặt , kẻ c.h.ế.t đuối trong chum nước.

Dương Tiêu bước tới, chậm rãi lật tấm vải trắng lên. Bên trong là một vận đồ gia nhân, tuổi đời còn trẻ, đôi mắt mở trừng trừng c.h.ế.t nhắm mắt. Dương Tiêu càng càng thấy quen, đột nhiên tim thắt một cái, đây chẳng là gã thanh niên cõng hình nhân giấy đêm qua ?

Sở dĩ nhớ rõ như là vì vấp ngã đường về.

“Lưu quản gia tới !”

Không là ai hô lên một tiếng như , mấy tên còn hung hăng nhất phía đối diện lập tức dám càn nữa. Một lúc , một đàn ông mặc áo dài bằng lụa vài vây quanh tới, đám đông dạt nhường đường.

Mũi diều hâu, môi mỏng, mắt xếch, chính là lão già cầm đầu đốt hình nhân giấy đêm qua!

Hóa lão chính là quản gia của Phong phủ.

Lưu quản gia đến nơi chẳng chẳng rằng, khẽ xua tay, một tên tùy tùng khỏe mạnh lập tức bước nhanh tới tát thẳng hai cái mặt gã to xác cầm đầu khiến gã chảy m.á.u mồm m.á.u mũi. Hai cú tát dùng võ công, đ.á.n.h cho gã choáng váng cả .

"Chuyện đều cả , Tôn A Mao c.h.ế.t là do cái hèn mạt, liên quan đến khác. Khiêng xác xuống , bù đắp cho nhà thật hậu hĩnh."

Lưu quản gia khẽ nhướng mí mắt nặng trề, lướt qua một lượt những mặt. Giọng eo éo nam nữ mang theo một sức uy h.i.ế.p cực lớn: "Chuyện hôm nay kết thúc ở đây, kẻ nào dám ngoài khua môi múa mép tổn hại danh tiếng nhà họ Phong thì đừng trách tuyệt tình."

Mèo nhỏ đêm mưa

Có thể thấy Lưu quản gia địa vị cao trong đám , chỉ qua vài lời mà những kẻ hung hăng lúc nãy lập tức "tắt đài", từng đứa cúi gầm mặt, dám thở mạnh.

Thấy tình hình kiểm soát, Lưu quản gia nhóm Dương Tiêu, khuôn mặt cứng đờ như c.h.ế.t chút cảm xúc: "Các vị Phúc khách, lão gia tỉnh , lời với các vị."

Loading...