Mọi trong lòng chấn kinh: "Đã xảy chuyện gì?"
"Thuyền chở của gánh hát khi qua sông lật, tất cả đều ở thuyền, ngay tại bến Lão Ngưu Loan cách đây mười mấy dặm."
“Chuyện xảy khi nào?”
“Ngay khi phụ nữ đó c.h.ế.t đuối lâu.”
Trước chân đào chính của gánh hát, cũng là con gái Bạch ban chủ c.h.ế.t đuối, chân cả gánh hát cũng vì đuối nước mà c.h.ế.t sạch, chuyện chỉ cần kẻ ngốc thì đều điểm bất thường.
là một chuyện, trong tình cảnh chẳng ai dám thẳng . Có thể gây dựng cơ ngơi lớn thế giữa thời loạn lạc, nhà Phong lão gia e rằng cũng chẳng hạng lương thiện gì.
Sức khỏe của Phong lão gia vẻ , mới trò chuyện vài câu lộ rõ vẻ mệt mỏi. Lưu quản gia thấy liền gọi gia nhân và nha tới, dìu Phong lão gia nội đường nghỉ ngơi.
"Các vị, lão gia vì chuyện của Nhị thiếu gia mà lo nghĩ quá độ, việc gì các vị cứ hỏi ." Lưu quản gia khẽ thở dài, "Thực giấu gì các vị, sức khỏe lão gia nhà ngày một sa sút, đều là do chuyện đó quấy nhiễu, đêm đêm ngủ chẳng yên giấc."
Dương Tiêu: "Hừ."
"Mời các vị theo , xem qua một chút sẽ rõ." Nhắc đến lão gia nhà , gã Lưu quản gia với khuôn mặt âm trầm hiếm khi để lộ vài phần chân tình. Gã dẫn nhóm về phía bên sảnh đường, nơi đó từ bên ngoài giống như một phòng ngủ.
Trên đỉnh cửa phòng khảm một chiếc gương bát quái, mặt gương màu đồng cổ bám bụi, nhưng tạo hình cổ kính, đường nét chỉn chu, qua là ngay một món cổ vật hiếm .
Đẩy cửa bước , bên trong đúng là một phòng ngủ, một chiếc giường gỗ chạm trổ chếch đối diện cửa, rèm giường buông xuống, lờ mờ thấy bên trong đang .
Sau khi Lưu quản gia ngầm cho phép, mấy mới dám bước tới, chậm rãi vén rèm lên. Cảnh tượng bên trong khiến kinh hãi: giường cư nhiên là một hình nhân giấy!
Hình nhân giấy đắp một chiếc chăn thêu dày dặn, gối đầu lên gối gỗ, đồ dùng giường đều khác gì thật. Quan trọng hơn, diện mạo của hình nhân rõ ràng vẽ theo khuôn mẫu của Phong lão gia. Làm hình nhân cho sống là đại kỵ trong các loại đại kỵ!
Mèo nhỏ đêm mưa
"Giả c.h.ế.t?" Dương Tiêu quan sát lông mày và mắt của hình nhân, chút manh mối.
Nghe , Lưu quản gia gật đầu với Dương Tiêu: "Cậu đúng , phụ nữ quá hung ác, trong phủ mời nhiều pháp sư đạo sĩ nhưng đều vô dụng, đành hạ sách ."
Sử Đại Lực chằm chằm Lưu quản gia, giọng ồm ồm hỏi: " các dùng cách sẽ tổn hại vận của sống ?"
"Không quản nhiều thế nữa, tính mạng lão gia là quan trọng nhất." Lưu quản gia chắp tay với mấy , thần sắc lẫm liệt, "Các vị, nhận bạc của Phong gia chúng thì xin hãy tận tâm tận lực, giải quyết phụ nữ sớm ngày nào ngày nấy. Xong việc Phong gia nhất định hậu tạ, đối với các vị mà cũng là một món công đức."
Mấy lời nhiều nên ai nấy đều dửng dưng, công đức chẳng ai quan tâm, họ chỉ sống sót.
"Lưu quản gia, hình nhân thế mạng còn giấu bao lâu?" Quảng Hồng Nghĩa hỏi vấn đề mấu chốt.
Lưu quản gia giơ ba ngón tay: "Tối đa ba ngày."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nga-mong-su-do/chuong-18-dau-that.html.]
Bố trí trong phòng ngủ cực kỳ quái đản: bên trái giường treo một túi thơm thêu hình ác quỷ, bên treo một cây kéo cũ gãy lưỡi, cạnh giường đặt một đôi giày thêu mặt lụa đỏ thắm, nhưng mũi giày vật sắc bén c.h.ặ.t đứt, thấy tăm .
Lùi một bước, chiếc bàn vuông ở giữa phòng còn dùng tiền đồng kết hợp với hương nến bày một hình thù kỳ dị, xem chừng là một loại trận pháp trừ tà nào đó.
Từ xà nhà rủ xuống một sợi chỉ bạc, bên treo một chiếc chuông linh. Chiếc chuông bao phủ một lớp gỉ đồng, hình dáng vuông vức hiếm thấy. Kể từ khi họ bước , chuông đồng thỉnh thoảng rung nhẹ, nhưng tuyệt nhiên phát bất kỳ âm thanh nào.
Nhìn chằm chằm chiếc chuông, Dương Tiêu khẽ tập trung tinh thần. Cậu từng thấy thứ tương tự trong một cuốn sách cũ nhặt ở sạp sách lề đường.
Loại chuông gọi là "Quan Minh Nhi", hiếm gặp, thường xỏ chỉ bạc treo ở góc quan tài. Truyền thuyết kể rằng giới mộ tặc khi mở mộ thấy loại quan tài thường sẽ quấy nhiễu, bởi c.h.ế.t lành lặn chẳng ai dùng thứ , nó thường dành cho oán khí cực nặng hoặc c.h.ế.t oan, t.h.i t.h.ể vẹn.
Nghe thứ vô cùng tà môn, bên trong dùng bí pháp phong ấn linh hồn của t.h.a.i nhi đủ tháng, đó dùng sáp xác để bịt kín .
Chiếc chuông bình thường sẽ kêu, chỉ khi cảm nhận sát khí của oan hồn lệ quỷ nó mới vang lên, bên trong sẽ phát tiếng trẻ con thét xé lòng.
Ở thêm một lát, rời . Đứng ngoài đại viện, cảm nhận ánh nắng tỏa , họ cảm giác như sống . Căn phòng ngủ giả bố trí nơi nơi đều tỏa cảm giác âm u rợn , bên trong và bên ngoài phòng là hai thế giới khác biệt.
Dặn dò thêm vài câu, Lưu quản gia cho phép tự do trong phủ, ngoài cũng , nhưng khi mặt trời lặn về.
Hơn nữa, khỏi phủ nhất định gia nhân cùng. Lý do Lưu quản gia đưa là bên ngoài đang loạn binh đao, lưu dân quá đông, lo ngại an của họ bảo đảm.
Nói xong những lời đó, Lưu quản gia rời . Mọi nhanh ch.óng rời khỏi viện lạc , tìm đến một nơi thanh vắng.
Không ngoài, vài chuyện cũng thuận tiện hơn. "Mọi thấy thế nào?" Quảng Hồng Nghĩa khi xác nhận ai lén liền lên tiếng .
Kha Long lạnh một tiếng: "Chuyện chẳng rành rành đó ? Người đang yên đang lành đến hát tuồng, kết quả cô đào nhất c.h.ế.t đuối, thế vẫn xong, đầu cả gánh hát c.h.ế.t sạch sành sanh. Hay lắm, trực tiếp cho các một vố c.h.ế.t đối chứng, để khỏi tra xét ."
"Mọi xem giả thuyết thông : Phong lão gia nhắm trúng đào chính Hỷ Yêu của gánh hát họ Bạch, mượn danh nghĩa xem hát lừa đến, kết quả Hỷ Yêu tính tình cương liệt, thà c.h.ế.t chịu khuất phục, Phong lão gia nổi giận g.i.ế.c c.h.ế.t cô , hoặc cũng thể Hỷ Yêu vì tránh nh.ụ.c m.ạ mà nhảy hồ tự tận. lúc đó những khác của gánh hát cũng ở trong phủ, Phong lão gia lo chuyện truyền ngoài hỏng thanh danh của , nên dứt khoát thì thôi, thì cho trót, trực tiếp..." Hứa Túc giơ tay động tác c.ắ.t c.ổ, "Sau đó tuyên bố ngoài là lật thuyền."
Đây coi là một suy luận khá phổ biến, nhưng Sử Đại Lực lắc đầu: " cảm thấy giống. Mọi đừng quên, đây là ngày đầu thất của Phong lão thái gia, xưa trọng nhất là quy củ. Phong gia ở địa phương cũng là hào môn đại hộ, sẽ càn trong một dịp quan trọng thế ."
"Ha ha, cái đó thì chắc, hạng y quan cầm thú thì nhiều lắm. Rượu loạn tính hiểu ? Riêng mấy lão tư bản là chơi bời hoa hòe hoa sói nhất đấy." Kha Long bĩu môi.
Dương Tiêu chú ý thấy vẻ ác cảm với giới tư bản, lẽ liên quan đến trải nghiệm cá nhân, theo như Kha Long đó thì cha hình như cũng là chủ xưởng.
Im lặng giây lát, Quảng Hồng Nghĩa lên tiếng: " đồng ý với quan điểm của Sử. Dù đây cũng là đầu thất của Phong lão thái gia. Hơn nữa, nếu Phong lão gia thực sự chỉ chiếm đoạt Hỷ Yêu thì cần thiết mời cả gánh hát đến, chỉ thêm phiền phức."
Chú thích:
Quan Minh Nhi: Một loại khí vật trấn yểm hoặc báo động tâm linh gắn quan tài trong truyền thuyết dân gian.
Trấn khách: Ở đây ám chỉ những năng lực đặc biệt (pháp sư, thầy phong thủy...) mời đến để trấn giữ hoặc giải quyết các vấn đề tâm linh cho một địa phương/gia tộc.