NGÀY ĐÊM KHÔNG YÊN - Thời Tri Miễu + Từ Tư Lễ - Chương 223: Nếu không như vậy, chị sao có thể nhớ đến em được
Cập nhật lúc: 2026-01-28 21:18:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những cuộc đấu đá thương trường, đối đầu quyền lực mà Lục Sơn Nam , đối với Thời Tri Miểu, một bác sĩ suốt ngày ở trong phòng mổ và phòng bệnh, là một thế giới khác, cô hiểu lắm.
cô vẫn nghiêm túc : "Em nghĩ cuối cùng nhất định sẽ thắng."
Lục Sơn Nam nghiêng đầu cô: "Tin như ?"
Thời Tri Miểu kiên định : "Từ nhỏ đến lớn, gì cũng thành công, cũng nhất định sẽ ."
Lục Sơn Nam khẽ mỉm , hai câu , còn hữu ích hơn hàng trăm câu an ủi của khác.
Anh rảnh một tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô: " , cũng sẽ thắng."
Thời Tri Miểu nghĩ đến điều gì đó, vội với : "Nếu cần tiền, di sản của bố đều ở chỗ em, thể lấy dùng."
Lục Sơn Nam: "Anh thể thiếu tiền ? Quên mất nhà là mở ngân hàng ?""""Cũng đúng...
Thời Tri Miểu cảm thấy ngốc, khẽ ho một tiếng: "Em chỉ nghĩ, họ dùng tiền để tấn công , cũng thể dùng tiền để tấn công ... đúng ?"
Lục Sơn Nam cô cố gắng nghĩ cách giúp , nhưng hiểu gì về chiến tranh thương trường, cuối cùng nhịn , khẽ .
Đây cũng là đầu tiên sảng khoái như trong thời gian gần đây, sự u ám trong lòng cũng vơi nhiều:
"Được, lời Miểu Miểu của chúng , sẽ dùng tiền đập c.h.ế.t bọn họ."
Thời Tri Miểu dòng xe phía , lời ngốc nghếch thể khiến một chút, cũng đáng.
Nơi ở của Lục Sơn Nam trong khu nhà giàu ở New York, là một biệt thự ba tầng.
Xe dừng cổng, giúp việc tiến lên mở cửa xe, Thời Tri Miểu liền vội vàng bước nhà.
Vừa phòng khách, liền thấy tiếng "xì xụp" ăn mì, ngay đó liền thấy Trần Thư Hòa đang bàn ăn.
Cô trông như c.h.ế.t đói, đang ôm một bát mì liên tục đưa miệng, mái tóc dài buộc tùy tiện bằng dây chun, để lộ
THẬP LÝ ĐÀO HOA
chiếc cổ trắng ngần, trông t.h.ả.m hại sống động.
"Thư Hòa!" Thời Tri Miểu mở miệng gọi.
Trần Thư Hòa ngẩng đầu lên, khoảnh
khắc thấy Thời Tri Miểu, mắt cô đỏ hoe.
Cô đặt bát đũa xuống, lao về phía Thời Tri Miểu: "Miểu Miểu! Miểu Miểu của ôi ôi ôi!"
Thời Tri Miểu vội vàng đỡ lấy cô , từ xuống : "Cậu ? Cơ thể chứ? Có đ.á.n.h ? Có thương ?"
"Ồ, cái thì ."
Trần Thư Hòa dang hai tay, xoay một vòng cho cô xem, "Chỉ là khi nhảy từ ban công tầng hai xuống thì trẹo chân một chút, nhưng bác sĩ đến khám , gãy xương, bôi chút dầu t.h.u.ố.c, nghỉ ngơi hai ngày là khỏi."
Thời Tri Miểu lúc mới yên tâm: "Cậu hai ngày nay tớ lo lắng đến
mức nào ."
"Biết mà mà, vì tớ mà chạy đến New York , tớ lúc quan trọng vẫn là chị em ruột thịt mà~" Trần Thư Hòa ôm cô , tình cảm của họ cần
nhiều, nhưng khoảnh khắc vẫn cảm thấy, cô thật .
Cô cảm thán xong, xuống bàn ăn, uống hết ngụm canh cuối cùng trong bát, đầu gọi bếp: "Dì ơi! Còn ? Cho cháu thêm một bát mì nữa!"
Trong bếp vọng tiếng giúp việc: "Có , sẽ múc cho cô ngay."
Thời Tri Miểu bàn hai bát : "Hai ngày nay ăn cơm ?"
Trần Thư Hòa nghĩ ngợi gì liền buột miệng: "Ăn cái quái gì! Hắn chỉ cho ăn cái thứ của !"
Thời Tri Miểu: "… "
Lục Sơn Nam bước thấy câu , nhưng giả vờ như
thấy: "Hai cứ chuyện , lên tầng hai xử lý chút công việc."
Trần Thư Hòa quên mất đây là nhà khác, ngượng ngùng: "À, Lục , cảm ơn cứu , ơn lớn , Trần Thư Hòa sẽ bao giờ quên, về nước sẽ mời ăn cơm nhé!"
Lục Sơn Nam lịch sự đáp: "Chỉ là tiện tay thôi, cô Trần là ."
Lại gật đầu với Thời Tri Miểu, lên lầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-dem-khong-yen-thoi-tri-mieu-tu-tu-le/chuong-223-neu-khong-nhu-vay-chi-sao-co-the-nho-den-em-duoc.html.]
Người giúp việc mang đến cho Trần Thư Hòa bát mì thứ ba, Thời Tri Miểu cạnh Trần Thư Hòa: "Rốt cuộc là chuyện gì? Ai bắt cóc ? Có là cái 'em trai xinh ' của ?"
Trần Thư Hòa bực bội: "Chính là ! Tối hôm đó gửi tin nhắn
chia tay cho ? Kết quả là cái tên
khốn nạn đó trực tiếp đuổi đến khách sạn bắt , đề phòng, liền kéo phòng."
Trần Thư Hòa đầu tiên , con cáo nhỏ trông xinh sức mạnh lớn đến , chỉ một tay thể đè cô cánh cửa phòng.
Cô kịp phản ứng, đôi môi ấm áp của đè xuống.
"Muốn kết thúc với ? Hửm?"
Lục Cẩm Tân hung dữ c.ắ.n môi của cô , như nuốt sống cô , nhưng
giọng cố vẻ tủi , "Chị thật vô tình, ban ngày còn ở bên , buổi tối chia tay, đột ngột như ?"
Hắn chiếc váy hội cô cẩn thận chọn cho bữa tiệc, ánh mắt tối sầm, "Mặc như , chắc chắn nhiều đàn ông mê mẩn chị, trách chị chia tay , xem là quen mới, nếu đến, tối nay chị ngủ giường khác đúng ?"
"Anh cái quái gì ..."
Trần Thư Hòa tránh nụ hôn của , tức giận , "Chúng vốn dĩ chỉ là chơi bời thôi, tình một đêm, chấm dứt lúc nào thì chấm dứt, liên quan gì đến khác!"
Lục Cẩm Tân bóp cằm cô , khuôn mặt vẫn là khuôn mặt xinh đó, nhưng còn cảm giác "thuần khiết" nữa, chỉ còn đầy sự chiếm hữu và xâm lược:
"Đến bây giờ , chị vẫn chịu vài lời ngọt ngào dỗ dành , là đang ép dạy dỗ chị ?"
Trần Thư Hòa mở miệng định gì đó, liền trực tiếp "xé toạc" một tiếng, xé rách chiếc váy đỏ Trần Thư Hòa.
"...Cái tên khốn nạn nhà , chiếc váy của đắt đó!!" Trần Thư Hòa tức vội.
Lục Cẩm Tân lật tay đẩy cô cửa kính sát đất, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm thành phố rực rỡ, nhưng trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc gấp gáp của hai .
Trần Thư Hòa giãy giụa: "Anh cha nó... phòng... lên giường!"
Lục Cẩm Tân để ý, bóp eo cô , giọng khàn khàn: "Ngay tại đây, chị mới thể nhớ rõ, rốt cuộc là ai đang chị."
"..."
Phía là tấm kính lạnh lẽo, phía là l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng của đàn ông, sự kích thích lạnh nóng đan xen khiến Trần Thư Hòa thể kiềm chế mà run rẩy.
Hơi đau.
mang theo một cảm giác... sảng khoái khó tả.
Trong xương tủy của Trần Thư Hòa vốn dĩ thích sự áp chế mang tính cưỡng bức .
Trước đây cô nghĩ Lục Cẩm Tân là một em ngoan ngoãn, vài chơi bời còn cảm thấy mất hứng, bây giờ phát hiện hình như thuộc loại bệnh kiều cố chấp, sự hưng phấn trong xương tủy
của cô ngược khơi dậy.
Vì đến cuối cùng cô cũng khá tận hưởng.
Và đêm đó, Lục Cẩm Tân cũng gần như buông tha cô .
Đến ngày hôm , Trần Thư Hòa tỉnh dậy, mới phát hiện còn ở giường khách sạn.
——Mà là máy bay. Cô kinh ngạc đến tột độ! "Chị tỉnh ?"
Lục Cẩm Tân bên giường, biến thành em "ngoan ngoãn" đó, "Chị đói ? Có ăn gì ?"
Trần Thư Hòa sững sờ lâu mới hồn: "Anh đưa ??"
Lục Cẩm Tân mỉm : "Tạm thời
việc gấp, về New York xử lý, nhưng nỡ xa chị, đành đưa chị cùng."
"..."
Cứ như , Trần Thư Hòa bắt cóc đến New York.
Hai ngày tiếp theo, cô thử trốn thoát, nhưng Lục Cẩm Tân canh chừng cô c.h.ặ.t, cơ hội.
Cho đến hôm nay Lục Cẩm Tân việc rời biệt thự, cô mới tìm cơ hội nhảy từ ban công tầng hai xuống, ngã xuống bãi cỏ vườn, trèo qua tường rào trốn thoát.
Thời Tri Miểu xong tức giận: "Hắn là giam giữ trái phép! Người đàn ông đó tên gì? Trông như thế nào? Có ảnh ? Nói cho , bảo liên hệ cảnh sát New York bắt !"