NGÀY HÚT OXY - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-05-09 18:50:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó, ôm cô lật chăn xuống giường.”

 

Được đằng chân lân đằng đầu lẽ là thiên tính của con , Lạc Phi khi toại nguyện ôm mỹ nam về thì bắt đầu thỏa mãn mà lật áo sơ mi của lên, “Cởi áo , ôm da thịt của .”

 

“...”

 

“Mau cởi , nếu thấy xứng đáng thì cũng thể ôm da thịt của .”

 

Nói xong.

 

Lạc Phi định cởi chiếc áo thun bó sát của .

 

Chu Lẫm vội vàng ngăn cô .

 

Để ôm cô mặc quần áo thì đúng là còn đường sống nữa , “Anh cởi, em ngoan ngoãn yên.”

 

Rất nhanh đó, Lạc Phi lòng , cô vô cùng hài lòng, bởi vì chất da của đặc biệt , vô cùng tinh tế còn trơn láng, cô sờ qua sờ thật sự là quá thoải mái.

 

Chính trong sự thoải mái , chẳng mấy chốc cô chìm giấc ngủ sâu.

 

Ngược Chu Lẫm thì cái như .

 

Lúc cũng mới đến mười giờ, đương nhiên là chút ý buồn ngủ nào.

 

Từ lúc ở quán bar cô nhận nhầm bắt đầu khổ mà , về đây tiểu thư nát rượu tay nặng nhẹ hành hạ một trận, giày vò đến mức t.h.ả.m hại.

 

Bây giờ còn cởi sạch như ôm cô, cô sờ soạng khắp nơi, thật sự là chuyện con thể chịu đựng .

 

Người trong lòng thở đều đặn một lúc lâu .

 

Anh dội một gáo nước lạnh, nhưng dám , sợ cô giữa chừng tỉnh dậy ôm sẽ rơi nước mắt như lúc .

 

Cứ thế chịu đựng, nhiều giờ trôi qua, mãi đến nửa đêm mới đau đầu nhức óc mà .

 

Lạc Phi mở mắt thì trời sáng rõ, trong phòng kéo rèm, tuy cũng chắc là mấy giờ, nhưng chắc chắn còn sớm nữa.

 

Phản ứng ngược khi say rượu lúc vô cùng rõ rệt, cô nhíu mày giơ tay định xoa xoa đầu, ai ngờ chạm ngay ng-ực một .

 

“............”

 

Trong lòng cô đ.á.n.h thót một cái, lúc mới phát hiện cô dường như đang trong... lòng ai đó?

 

Lạc Phi căng thẳng ngẩng đầu lên, ngay giây thấy một cái cằm quen thuộc.

 

Khoảnh khắc , cô thở phào nhẹ nhõm, may mắn .

 

ngay đó sự hoảng loạn cũng theo đó mà đến.

 

Cô đoán chừng đêm qua cô chắc là một trận chia tay với .

 

Cô mím môi cẩn thận nhớ , dường như đúng là khi mất ý thức Trương Tinh Dã Chu Lẫm sẽ đến.

 

Tiềm thức mách bảo cô nhanh ch.óng rời , dù cô còn bạn gái mới , thể cứ thế chung một giường với .

 

Lật chăn lên.

 

Khoảnh khắc , cô phát hiện quần áo vẫn còn nguyên vẹn, mà nửa để lộ ngoài của Chu Lẫm trần trụi.

 

Cũng kịp nghĩ gì khác nữa, cô vội vàng dậy rón rén nhích xuống giường.

 

Nơi xa lạ, căn phòng đặc biệt rộng lớn.

 

Cũng màng đến chuyện dép, cô liền chân trần rón rén bước về phía cửa.

 

lúc .

 

Một giọng quen thuộc âm u đột nhiên vang lên——

 

“Em đây là ăn quỵt ?”

 

Lạc Phi thấy tim thắt mặt đờ , bước chân cũng lập tức khựng .

 

Không dừng , phía :

 

“Em vẫn trả hết tiền , em, gái.”

 

Cái luận điệu trai em gái thỉnh thoảng sẽ hai đem để tán tỉnh , nhưng lúc chút phong tình nào, cảm thấy mang theo nhiều oán khí hơn, nghiến răng nghiến lợi.

 

Cơ thể Lạc Phi giống như trục vòng bi rỉ sét , kêu kẽo kẹt, kẽo kẹt mà .

 

Rất nhanh, Chu Lẫm thấy mặt cô.

 

Anh từ lúc cô tỉnh dậy tỉnh theo , ngủ nông, bây giờ ngọn lửa tà mị vẫn dập tắt, vốn dĩ còn đợi cô thể gọi dậy hai chuyện hẳn hoi, ngờ chờ đợi là cảnh tượng cô giống như con chuột nhắt định lén lút chuồn .

 

Anh giận đến mức chỗ nào xả, bước xuống giường đến mặt cô, “Em đây là chào hỏi tiếng nào mà ?

 

Đêm qua em gì còn nhớ ?”

 

Lạc Phi tạo hình của cho khiếp vía, bởi vì những mặc áo mà ngay cả quần cũng mặc!

 

Mắt cô cũng nên , “Không nhớ nữa.”

 

Chu Lẫm nhớ chuyện ngày hôm qua, câu thốt đầu tiên là câu :

 

“Em em yêu nữa.”

 

“...”

 

“Đó là thật ?”

 

Nhìn thấy bên cạnh , Lạc Phi chẳng hiểu mấy bằng lòng tin là loại mới ngay lập tức nữa.

 

, cô vẫn thấy vô cùng tủi , cái cảm giác khó chịu khắp khi say rượu khiến cô chỗ nào cũng thấy bực bội thôi, cô lạnh lùng :

 

“Ừm, yêu nữa.”

 

“...”

 

Nói xong, Lạc Phi cũng định , cứ thế ngoài.

 

Chu Lẫm hồn, ngay khoảnh khắc cô lướt qua , vòng tay ôm lấy cô từ phía .

 

Anh thể tự chế mà bóp c.h.ặ.t bả vai cô:

 

“Em yêu nữa cũng vô dụng thôi, bởi vì sẽ mãi mãi đeo bám em.”

 

Lông mi Lạc Phi run lên theo lời .

 

Nói lời đe dọa xong, Chu Lẫm cúi đầu đặt cằm lên vai cô, giọng điệu chút vụn vỡ:

 

“Sao em thể yêu nữa?

 

Sao em thể...”

 

Lạc Phi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:

 

“Tam thiếu gia chẳng phụ nữ khác ?

 

Còn quản yêu yêu gì?”

 

“...”

 

Chu Lẫm sững sờ, lực ôm cô cũng lỏng nhiều, “Cái gì?”

 

Cô hiện giờ một chút cũng chuyện với , cô chỉ cãi với thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-hut-oxy/chuong-125.html.]

Tâm trạng cô thật sự tồi tệ đến cực điểm.

 

Lạc Phi hất xuống lầu.

 

“Em thế?”

 

Chu Lẫm theo bản năng định đuổi theo, nhưng vì quần áo đều mặc, chỉ đành dừng .

 

Anh vơ lấy quần áo bên cạnh mặc , hét lên với bóng lưng cô:

 

“Lạc Vũ Phi!”

 

Lạc Phi mấy bước xuống tầng một, cầm lấy túi xách giày mở cửa xông ngoài.

 

Bên trong biệt thự một cánh cửa, ngoài sân còn một cánh cửa nữa.

 

Khi cô đến cánh cửa bên ngoài thì Chu Lẫm từ cánh cửa bên trong, cao ráo chân dài cách giữa hai nhanh ch.óng rút ngắn.

 

Một tiếng “kẽo kẹt” nhẹ nhàng.

 

Cánh cửa lớn Lạc Phi mở .

 

Lúc Chu Uyển Kiều vặn từ chiếc xe đỗ ở cửa bước xuống, hai đối mặt một cái.

 

Đồng thời, Chu Lẫm cũng xuất hiện từ phía Lạc Phi.

 

Lạc Phi thấy khuôn mặt của phụ nữ trong lòng lập tức nhói đau một cái.

 

Tuổi tác của cô trông còn nhỏ hơn cô, để tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt tròn nhỏ, dáng cao lắm, da dẻ đặc biệt trắng.

 

Nếu cái hình dáng của giọng nũng nịu , thì... vô cùng khớp.

 

Cô cảm thấy, nếu cô thể một câu mặt cô thì .

 

Giống như thấy tiếng lòng của cô, Chu Uyển Kiều giây tiếp theo giơ tay lên mặt Lạc Phi, “Chào buổi sáng Tĩnh Tư!”

 

Nghe thấy âm thanh đó, ánh mắt Lạc Phi đông cứng .

 

Âm sắc ngọt lịm, giống như miếng bánh trôi nước dẻo, thanh thúy giống như một chuỗi chuông gió thủy tinh gió thổi vang.

 

là cái giọng nũng nịu đó sai ...

 

Cô theo bản năng đầu bỏ chạy.

 

Chu Lẫm thấy cô , sải bước đuổi theo lớn:

 

“Joanna em đợi một chút!”

 

Chu Uyển Kiều vội vàng gật đầu lia lịa, “Được .”

 

Lời đương nhiên cũng lọt tai Lạc Phi, cách xưng hô ...

 

chút sụp đổ mà càng chạy càng nhanh.

 

Nhanh đến mấy thì chiều cao của hai cũng chênh lệch gần hai mươi phân, với chiều dài đôi chân của Chu Lẫm chẳng bao lâu đuổi kịp cô.

 

Anh từ phía nắm lấy cánh tay cô kéo , thở dồn dập với cô:

 

“Lời vẫn xong chạy?”

 

với vô pháp khả thuyết ( còn gì để ).”

 

chằm chằm một góc ven đường, giọng lạnh lùng.

 

Thái độ của cô ngày hôm qua và ngày hôm nay đổi quá nhiều, khiến cảm thấy ngày hôm qua những gì cô với thật sự chỉ là do nhận nhầm .

 

Sắc mặt Chu Lẫm trầm xuống, “Vậy thì dù cũng giải thích một chút lời em chứ?”

 

Lạc Phi im lặng.

 

“Nói chuyện .”

 

Lạc Phi về phía , “Joanna đó là ai?

 

Tại rạng sáng cô điện thoại của lúc đang tắm?”

 

“...”

 

Chu Lẫm đôi mày nhíu , “Cô là cô nhỏ của .”

 

“Rạng sáng... cuộc điện thoại Lan Thành rạng sáng hôm qua là em gọi cho ?”

 

Lạc Phi hít sâu một :

 

“Anh thà bịa là em gái còn hợp lý hơn.”

 

“Bịa?”

 

Chu Lẫm dùng cả hai tay nắm lấy cánh tay cô, “Cô thật sự là cô nhỏ của , lớn hơn sáu tuổi, là con của ông nội khi về già mới , cô chỉ là trông trẻ trung thôi, đây vẫn luôn sống ở nước ngoài, gần đây vì chuyện của chúng nên nhờ cô về nước giúp đỡ.”

 

Lạc Phi ngờ sẽ là cục diện , chằm chằm đến mức mất hết động tác.

 

Ánh mắt Chu Lẫm tổn thương, “...

 

Em tưởng cô là đối tượng mới gần đây của ?”

 

Tiếp đó hai tay bắt đầu mất lực, buông cánh tay cô , giọng nhẹ:

 

“Lạc Vũ Phi... em rốt cuộc là bao nhiêu tin tưởng ...”

 

Câu thứ hai .

 

Lạc Phi há miệng.

 

Nhận cổ họng phát bất kỳ âm thanh nào, cô gì đó, bèn cẩn thận nắm lấy tay .

 

Lần hợp tác đổi thành Chu Lẫm.

 

Anh giận đến mức vành mắt đỏ lên, lúc cô chạm ngón tay cánh tay né tránh một cái.

 

“...”

 

Lạc Phi nắm lấy trong lòng bàn tay, nhịp tim theo đó cũng lỡ một nhịp.

 

Thì ... đây lúc bản từ chối như thì cảm nhận của là như thế ...

 

Làm để bày tỏ cho hiểu những phân vân bất an và sự tự tin của khi ở bên , lúc thể tìm một cái mở đầu thích hợp.

 

tin tưởng , thật sự ...

 

Sự nghẹn ứ nơi l.ồ.ng ng-ực chỗ hóa giải, biến thành nước mắt trào từ hốc mắt.

 

Môi Lạc Phi run rẩy, giống như bao năm nay vẫn luôn một lặng lẽ tiêu hóa mỗi cảm xúc, động tác âm thanh.

 

Chu Lẫm vẫn luôn chờ đợi cô thêm điều gì đó, nhưng mãi vẫn đợi , cuối cùng nhịn liếc cô một cái.

 

Cái , thấy một khuôn mặt lê hoa đái vũ.

 

Gần như là bản năng, cúi nâng mặt cô lên lau , giọng cũng run rẩy theo cô:

 

“Sao ?

 

Người nên dường như là mới đúng chứ?”

 

Lạc Phi vô ngôn, căng mặt , vì kìm nén mà cánh mũi và mí mắt cũng theo môi cùng co giật.

 

 

Loading...