NGÀY HÚT OXY - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-05-09 18:01:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Ngạn Bình liếc :
“Về lúc nào thế?"
Blanwen đang múc thức ăn cho , Chu Lẫm thèm nhấc mí mắt, chằm chằm động tác của ông, ngắn gọn súc tích:
“Đêm qua."
“Về việc gì ?"
“Có, về ở một thời gian."
Lạc Phi xong, dừng động tác nhai .
Chẳng đêm qua mưa to mới đột nhiên về ?
Sao ở một thời gian ?
Chu Ngạn Bình:
“Lý do gì mà đột nhiên về ở?"
Chu Lẫm liếc ông:
“Nhớ bố."
Trong giọng điệu bình thản của thấp thoáng sự khiêu khích một cách kỳ lạ.
Lời thốt , khí ngay lập tức tĩnh lặng.
Chu Ngạn Bình và lời nào , khuôn mặt ông cảm xúc, nhưng khóe miệng mím c.h.ặ.t thể đoán ông phần lớn là chút vui.
Mối quan hệ cha con cả.
Đây là điều Lạc Phi cảm nhận lúc , cơ mà từ xưa đến nay trong những gia đình như thế quan hệ cha con hình như đều khá tệ.
Dương Ức Lỗi thấy liền điều hòa khí:
“Ngạn Bình, mau giới thiệu chứ, Phi Phi và em đều là đầu gặp đấy."
Chu Ngạn Bình thu hồi tầm mắt:
“Chu Lẫm, con trai thứ ba của , Tĩnh Tư coi là tên ở nhà của nó, Ức Lỗi cô cũng thể gọi nó như ."
Lời dứt.
Cô thấy đàn ông ở phía đối diện cầm ly sữa lên nhấp một ngụm, mí mắt rủ xuống, khiến trông vẻ xuống tinh thần.
Chu Ngạn Bình tiếp tục:
“Đây là dì Dương và con gái cô Lạc Phi, dạo Lạc Phi sẽ ở đây."
“Tính theo tuổi tác thì Chu Lẫm lớn hơn Phi Phi cháu ba tuổi, cháu thể gọi nó là ba."
Chu Ngạn Bình giới thiệu mối quan hệ giữa ông và Dương Ức Lỗi, cũng là do ông cảm thấy Chu Lẫm quan tâm, là cảm thấy Chu Lẫm chắc chắn sẽ đoán .
Điều khiến cô cảm thấy giữa cha con họ chút tế nhị.
Lạc Phi giả vờ như đầu gặp , gật đầu chào:
“Chào ."
Tiếng ba cô gọi , dù sáng nay gọi một , cô mở miệng nữa, cho nên cứ thế .
Chu Lẫm về phía cô.
Khác với bộ dạng tóc đen xõa tung lúc sáng sớm, lúc cô chải tóc lên hết sức gọn gàng thành một b-úi nhỏ đỉnh đầu, tôn lên ngũ quan càng thêm tinh xảo, đôi mắt trong ánh sáng ban ngày cũng sáng rực như những chiếc đèn nhỏ.
Đầu ngón tay vân vê ly sữa trong tay hai cái, đáy mắt thoáng qua một tia dịu dàng khó nhận , vô cảm :
“Chào em, em gái."
Tác giả lời :
“Lạc Phi:
Em , trai .”
Khóe miệng Lạc Phi giật giật, hai chữ “em gái" phát từ miệng cứ thấy sai sai thế nào .
Dương Ức Lỗi :
“Tĩnh Tư, cháu cứ gọi con bé là Phi Phi ."
Chu Lẫm khẽ gật đầu:
“Cháu chào dì Dương."
“Ừ ừ chào Tĩnh Tư," Dương Ức Lỗi dịu dàng , “Mau ăn cơm cháu, kẻo nguội mất."
Không khí im lặng một lát.
Lạc Phi ngập ngừng , cân nhắc từ ngữ nhỏ giọng với phụ nữ bên cạnh:
“Mẹ ơi, phòng của ba hình như ở ngay cạnh phòng con."
Dương Ức Lỗi đầu cô:
“Ồ đúng , phòng của nó hình như đúng là cũng ở tầng hai, Blanwen phòng của con ánh sáng nhất, chắc hẳn phòng của nó cũng ."
Bà suy nghĩ :
“Chắc là chú lường Tĩnh Tư sẽ đột ngột về nên mới sắp xếp như ...
Con cảm thấy nó ở cạnh con tiện ?"
!
!
!
Vô cùng thuận tiện!
Cô ở tầng hầm cũng , cô cần ánh sáng!
Lạc Phi lập tức gật đầu hai cái:
“Tầng một phòng ạ?
Con ở tầng một ạ."
Nghe , Dương Ức Lỗi gọi Blanwen ở một bên .
Blanwen khom :
“Bà Dương yêu cầu gì ạ?"
“Đổi cho con gái một căn phòng ở tầng một ," Dương Ức Lỗi , “Có phòng nào thích hợp ?"
“..."
Blanwen liếc về phía đối diện một cái:
“Tầng một đa là phòng ngủ, vài căn phòng duy nhất cũng nhà vệ sinh riêng."
“Dùng bữa xong thể đưa Lạc tiểu thư lên tầng hai hoặc tầng ba chọn một căn phòng yêu thích."
Căn nhà chính diện tích chiều ngang lớn nhưng chiều dọc cao, tổng cộng chỉ ba tầng.
Tầng ba Chu Ngạn Bình và Dương Ức Lỗi ở, thật cô thích Chu Ngạn Bình cho lắm, là kiểu mang định kiến mà chỉ đơn giản là thích, tóm là hợp nhãn.
Giữa hai cái chọn cái nhẹ hơn, cô cảm thấy ở cùng tầng với Chu Lẫm vẫn dễ chấp nhận hơn một chút.
Lạc Phi phiền Blanwen quá nhiều, liền trực tiếp :
“Không cần ạ, cứ chọn bừa cho cháu một phòng ở tầng hai là , chỉ cần cách xa phòng hiện tại của cháu một chút."
Blanwen:
“Vâng, bây giờ sắp xếp ngay."
Lạc Phi:
“Cảm ơn ạ."
Sau khi quản gia khỏi, cô ma xui quỷ khiến liếc về phía đối diện một cái, kết quả giây tiếp theo liền chạm một ánh mắt.
Cũng thu hết cuộc đối thoại mắt , lúc trong đôi mắt bình tĩnh mà chứa đựng một tia... cô đơn như như ?
Đầu ngón tay Lạc Phi khựng , cúi đầu bắt đầu ăn cơm tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-hut-oxy/chuong-5.html.]
Phòng dọn dẹp nhanh, bữa sáng lâu Blanwen liền nhắc nhở cô thể dọn qua đó.
Căn phòng mới quả thực tạo cách với phòng cũ, ở tận cùng của tầng hai.
Về phần ánh sáng cô thấy gì khác biệt lớn so với phòng , dù mỗi căn phòng ở đây tách riêng đều thể coi như khách sạn năm , dù cho tệ đến thì cũng giống như nghỉ dưỡng .
Blanwen đặt hành lý trong phòng cho cô rời .
Sau khi ông , Lạc Phi trực tiếp xoài thành hình chữ đại giường.
Nghĩ bụng:
“ là kỳ nghỉ ảo diệu.”
Bỗng nhiên nhớ ngày còn thêm, cô lập tức cầm điện thoại lên tìm kiếm bản đồ.
Màn hình hiển thị gần đây xe buýt, trạm tàu điện ngầm gần nhất cách đó năm cây , mà khi lên tàu điện ngầm đến tiệm nhiếp ảnh còn mất thêm một tiếng bốn mươi lăm phút nữa.
Cô mà cứ như yêu xa , chỉ riêng thời gian di chuyển mất ít nhất hơn hai tiếng.
Lạc Phi xoa xoa đầu, cách năm cây ngoại trừ chiếc xe điện của nhà Trương Tinh Dã thì chỉ bắt taxi mới hợp lý một chút.
ở vị trí buổi sáng thể dễ dàng gọi xe ?
Hơn nữa bắt taxi thì thật sự hiệu quả kinh tế chút nào.
Lúc cô sâu sắc nhận một điều.
So với việc cái nhà cho cô mà cô nộp nổi tiền điện thì một điều tương tự là, cái nhà cho cô ở nhưng cô tiền để khỏi cửa!
Lạc Phi bất lực, vẫn cầm điện thoại lên phiền Trương Tinh Dã.
Lạc Phi:
【Cho tớ mượn chiếc xe máy điện của nhé】
Bên nhanh ch.óng trả lời.
Trương Tinh Dã:
【Sáu giờ tự qua mà lấy】...
Sau đó cô học bài một lát, đến trưa Blanwen nhắc nhở ngoài cửa là bữa trưa xong.
Dương Ức Lỗi và Chu Ngạn Bình , Lạc Phi ướm hỏi:
“Là cháu ăn một ạ?"
Blanwen:
“Không ạ, ba cũng ở đó."
“..."
Sao mà rảnh rỗi thế, việc .
Lạc Phi bất lực gật gật đầu:
“Vâng, cháu xuống ngay đây ạ."
Lững thững xuống lầu, men theo con đường về phía , nhanh cô thấy đàn ông đang bàn ăn.
Vẫn là vị trí hồi bữa sáng.
Rủ mắt tới, Lạc Phi kéo ghế đối diện với .
Giây tiếp theo, Chu Lẫm hỏi:
“Thức ăn ở đây hợp khẩu vị ?"
“Cũng ạ."
Lạc Phi đáp một câu mấy cảm xúc, vẻ lấy lệ.
“Mùa hè dự định gì ?"
Cầm đũa gắp một miếng cơm, Lạc Phi ngắn gọn:
“Đi thêm."
“Vị trí ở ?"
Chu Lẫm , “Giao thông ở đây thuận tiện, nếu bằng lái thì em chọn một chiếc xe trong gara mà dùng.
Không thì đưa em ."
Giống như thể đoán tâm tư của cô, đó một cách chu đáo:
“Nếu thì bảo khác đưa em cũng ."
Khoảng thời gian hai thực chất gặp mấy , đối thoại cũng nhiều.
Cô đối xử với quen khá lạnh lùng, cũng nhiều, theo đuổi khác bằng hành động thực tế chứ dựa miệng lưỡi.
Lúc câu coi như là câu dài nhất kể từ khi hai quen đến nay.
Trong lòng cô thực sự để ý đến , nhưng đang quan tâm , cũng nên vô tình vô nghĩa như .
Lạc Phi dừng một chút, đó đáp:
“Không cần ạ."
“Tại từ chối?
Em gái dùng xe của trai hình như là lẽ đương nhiên."
Câu “ ba" sáng nay vốn ý nhắc nhở nay khác xưa, ngờ da mặt dày hơn dự liệu của cô nhiều, bắt đầu lợi dụng phận mới để tiếp tục vây quét cô.
Cô cảm giác như tự mang điểm yếu đến mặt , tự bê đá đập chân .
Lạc Phi trong lòng chút hối hận vì chuyện qua, nhưng bên ngoài chỉ thể tỏ vẻ vân đạm phong khinh như chuyện gì, thật là chút nội thương.
Cô ăn một miếng cá song hấp mặt, đây là món ngon nhất bàn:
“Không phiền bận tâm, tự cách."
Lời dứt, cô gắp thêm một miếng.
Chu Lẫm tiếp tục bám riết lấy chuyện nữa:
“Ngày nào ?"
Nói nhiều sai nhiều.
Lạc Phi , mưu cầu chấm dứt cuộc đối thoại:
“Ăn ."
Chu Lẫm từ tốn một miếng thức ăn một miếng cơm, giống như thái độ lạnh nhạt của cô ảnh hưởng:
“Tại phần ?
Có vì em ?"
Lạc Phi hiểu:
“Cái gì cơ?"
“Lúc sáng sớm em bên cạnh , em năng nhiều đấy."
Anh đây là đang cô việc “ngủ ".
Cô ngay mà, lúc con thể giữ tâm bình khí hòa thì càng nhiều càng sai nhiều.
Cũng là do quá giỏi tìm điểm đột phá là do bản cô tu vi còn nông cạn, thể nhanh ch.óng bê đá đập chân thêm nữa như chứ.
Việc hai ngủ cùng một giường một đêm cô đến giờ vẫn chấp nhận , hình ảnh mỹ nam bán khỏa thể xua hiện lên trong tâm trí.
Cô cảm thấy như sở hữu đôi mắt X-quang , lúc cô thể phớt lờ chiếc sơ mi đen của mà não bổ cảnh đối diện với cô trong bộ dạng sáng nay.
Lạc Phi nhận đang nghĩ cái gì liền nhịn rùng một cái, lập tức mất sạch sức lực để tranh luận với , vội vàng chủ đề ban đầu, thành thật đáp phúc:
“Hai ngày nữa ạ."
“Chiều nay thì ?"
Anh hỏi.
“Nghỉ ngơi trong căn phòng mới của em là ngoài?"
Chữ “mới" còn nhấn mạnh ngữ khí một chút, dường như là cố ý nhắc nhở.