NGÀY TẾT GIA ĐÌNH DIỄN TRÒ ĐỂ MOI TIỀN CỦA TÔI, TÔI LIỀN PHÁ NÁT CĂN NHÀ - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-24 12:02:16
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“C.h.ế.t tiệt! Sao là dì Tiền chứ? Thật quá đáng! Anh nhất định chuyện cho lẽ với bà !”

 

Lưu Hạo nghiến răng, rút điện thoại định gọi, nhưng San San ngăn .

 

“Bố, , chị, chuyện của em. Lúc khi em với Hạo tìm giúp việc, bà tự nguyện mang đồ đến, em ngại từ chối nên đồng ý. Em ngờ bà dạy Tiểu Kiệt như … chuyện để em tự xử lý, ạ?”

 

San San mất bố từ sớm, trong nhà chỉ còn mỗi , mấy hôm nữa ăn Tết xong cô với Hạo T.ử còn về bên đó, mà dì Tiền là bậc trưởng bối của họ, nên cũng họ rơi thế khó xử.

 

“Thôi bỏ Hương Quân, chắc dì Tiền cũng chỉ lỡ miệng thêm vài câu thôi, chứ ý . Con thật cũng tệ, đợi qua năm mới để Hạo T.ử với San San chuyện .”

 

đó, bình thường dì Tiền cũng khá , còn sang đây chuyện với bố nữa mà.”

 

Nghe bố , chỉ thở dài gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng vẫn thấy gì đó đúng—một thể dạy trẻ con như thế, thật sự sẽ là kiểu dễ sống dễ gần ?

 

“Cảm ơn chị.” San San đỏ hoe mắt, bước đến bên cạnh Tiểu Kiệt. “Tiểu Kiệt, con như cô buồn lắm, con sai . Mau xin , nếu sẽ thích con nữa .”

 

Nhìn thấy vẻ nghiêm khắc trong mắt San San, Tiểu Kiệt ngoan ngoãn gật đầu, nhưng mặt vẫn còn lộ rõ vẻ phục: “Cô ơi, con xin , Tiểu Kiệt sai , cô đừng giận nữa ạ?”

 

Mọi đều đầy mong chờ, đúng dịp Tết nhất, cũng tiện thêm gì nữa, đành gật đầu đưa phong bao lì xì chuẩn cho Tiểu Kiệt.

 

Không khí cuối cùng cũng dịu xuống.

 

lúc cả nhà đang vui vẻ chuẩn nấu cơm thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

 

mở cửa, thấy bên ngoài thì lập tức sững —một gương mặt già nua đầy nếp nhăn chen chúc hiện ngay mắt , chính là dì Tiền mà ban nãy nhắc tới!

 

ló đầu trái một lượt, hai mắt sáng rực lên, đẩy đứa cháu trai phía về phía : “May quá, nhà vẫn ăn cơm nhỉ! Vậy là bà cháu tới kịp!”

 

05

 

Nhà với dì Tiền thực chỉ là họ hàng xa, vòng vo mấy lớp quan hệ mới tính là thích, nên thế nào thì hôm nay bà cũng thể đến chúc Tết nhà bố .

 

khoanh tay n.g.ự.c, tựa cửa, một lời.

 

Vậy mà dì Tiền chẳng hề thấy ngượng ngùng, cứ thế tự nhiên bước thẳng trong, dáng vẻ còn quen cửa quen nẻo hơn cả : “Chị cả , em đến muộn chứ? Ôi dào, ngoài đường tắc nên bây giờ em mới sang đây. Đây là Hương Quân ? Lại càng ngày càng xinh đấy nhé!”

 

“Không muộn , đến đúng lúc lắm chứ, mau .”

 

Mẹ hớn hở bước tới, thiết khoác tay dì Tiền, thấy sắc mặt vui thì lập tức đầu chớp mắt lia lịa hiệu. “Hương Quân, là gọi dì Tiền sang ăn cơm đó, nãy kịp với con. Mau chào .”

 

“Dì Tiền.”

 

gọi một tiếng, giọng điệu nhàn nhạt, nóng lạnh.

 

lúc , một thằng nhóc mập ú bất ngờ lao vụt , đẩy một cái xông thẳng trong nhà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-tet-gia-dinh-dien-tro-de-moi-tien-cua-toi-toi-lien-pha-nat-can-nha/3.html.]

 

Thằng bé đó đến bên bàn là lập tức chộp lấy đồ bàn, một tay nhét miệng, một tay nhét túi, động tác mạnh thô bạo, suýt chút nữa còn đổ cả ấm nước bàn.

 

“Đó là cháu nội , Mộc Mộc. Nó bảo nhớ Tiểu Kiệt nên dẫn nó sang cùng.”

 

Dì Tiền tươi rói, lên tiếng giải thích như chẳng chuyện gì.

 

Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Kiệt lúc nãy còn đang bực bội giờ thiết ríu rít chơi với Mộc Mộc.

 

Hạo Tử, San San, cả bố cũng lấy bao lì xì chuẩn sẵn, lượt đưa cho Mộc Mộc.

 

Chỉ còn thiếu đúng mỗi .

 

Hay thật, hóa cả nhà ai cũng , chỉ giấu.

 

lấy 500 tệ đưa cho Mộc Mộc.

 

Ai ngờ thằng bé lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, sang Tiểu Kiệt đầy vẻ chê bai: “Chẳng bảo cô hào phóng tiền lắm ? Sao chỉ cho 500 tệ thế ? là keo kiệt thật!”

 

Lại nữa ?

 

Đây cháu , chẳng lý do gì chiều nó.

 

lập tức đưa tay định lấy : “Không thì thôi, chê ít thì trả cho .”

 

“Biến ! Bà già ! Đã đưa cho thì tiền đó là của !”

 

Mộc Mộc nắm c.h.ặ.t tiền, bất ngờ cúi xuống, c.ắ.n mạnh một phát tay .

 

đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, lập tức đẩy mạnh nó , nhưng tay hằn lên một dấu răng sâu hoắm, còn dính đầy vụn bánh kẹo từ trong miệng nó.

 

“Trời ơi! Hương Quân, con ? Có đau lắm ?”

 

Mẹ vội vàng bước tới, cúi xuống thổi nhẹ lên tay , lấy giấy lau sạch đám vụn bẩn , thấy chảy m.á.u mới khẽ thở phào, vẻ mặt đầy lo lắng.

 

“Nó đ.á.n.h con! Bà ơi, nó đ.á.n.h con! Cháu g.i.ế.c c.h.ế.t bà già ! Con mụ già c.h.ế.t tiệt!”

 

“Tiểu Kiệt! Giúp đ.á.n.h nó !”

 

Hai mắt Mộc Mộc đỏ ngầu, hình mập ú nhảy cẫng lên tại chỗ, còn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định lao tới đ.á.n.h .

 

Những chuyện đó thật còn khiến đau lòng bằng một chuyện khác.

 

Điều khiến lạnh cả tim là—đứa cháu trai thương yêu từ bé đến lớn, mà thật sự giơ nắm đ.ấ.m lên định đ.á.n.h .

 

“Cô xa! Không bắt nạt Mộc Mộc! Cháu giúp Mộc Mộc đ.á.n.h cô!”

Loading...