“Vậy thì quá ! Hương Quân đúng là bản lĩnh, chỉ thương bố mà còn hết lòng thương cháu. Cái điều hòa mua là mua ngay! Sau Tiểu Kiệt chắc chắn sẽ hiếu thuận với cô cho mà xem! Hôm khác sẽ bảo con trai qua tháo cái điều hòa cũ trong phòng Tiểu Kiệt đem về. Cảm ơn chị cả nhé!”
đặt mạnh bát đũa xuống bàn, bầu khí ấm cúng bàn ăn lập tức khựng .
“ sẽ mua điều hòa cho Tiểu Kiệt bao giờ ? Nó con . sẽ mua, mà cũng cần nó dưỡng già cho .”
07
“Hương Quân, đừng lời nóng giận như thế. Chị cả từng với , cháu là sinh con, nếu để Tiểu Kiệt dưỡng già cho cháu thì còn ai dưỡng già cho cháu nữa? Lát nữa Tiểu Kiệt thấy giận đấy.”
Sắc mặt dì Tiền đổi tới đổi lui mấy , cuối cùng vẫn cố nặn một nụ gượng gạo để khuyên .
Như để phụ họa cho lời bà , Tiểu Kiệt lập tức chu môi lên, cái miệng bĩu dài đến mức như thể treo cả một cái bình dầu.
“Hừ! Cháu cũng dưỡng già cho cô ! Cho dù bây giờ cô đồng ý mua điều hòa cho cháu, cho cháu thêm bao nhiêu tiền nữa thì cháu cũng sẽ dưỡng già cho cô!”
Trong lòng chỉ thấy nực .
Và thật sự bật thành tiếng.
“Không cần phiền cháu . cần. tiền, sẽ tập gym để giữ cho một cơ thể khỏe mạnh, già cũng sẽ viện dưỡng lão chất lượng cao.”
“Nhân tiện luôn một cho rõ, còn để dành tiền cho bản , nên từ nay về cần nhắn tin cho nữa. cũng sẽ cho cháu tiền thêm nữa, vì giữ để dùng cho chính .”
Trong phút chốc, tất cả bàn ăn đều đồng loạt đặt đũa xuống.
Mẹ vội kéo tay áo , hiệu đừng nữa.
Bố sa sầm mặt .
Mà căng thẳng nhất, ai khác ngoài em trai ruột của —Hạo Tử.
“Chị, như ! Sao em thể để chị viện dưỡng lão chứ, cô quạnh một , bên cạnh chẳng ai…”
“Chị , những lời Tiểu Kiệt chỉ là đùa thôi, suy cho cùng vẫn là trong nhà đáng tin hơn chứ, chị ?”
chằm chằm mặt nó.
Nhìn đến mức nó bắt đầu chột .
Nhìn đến mức nó tự động ngậm miệng .
Rốt cuộc Lưu Hạo là đang thật lòng lo ngoài đáng tin?
Hay là đang lo từ nay về sẽ còn bỏ tiền cho con trai nó nữa?
dùng thứ suy nghĩ như để phỏng đoán của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-tet-gia-dinh-dien-tro-de-moi-tien-cua-toi-toi-lien-pha-nat-can-nha/5.html.]
những chuyện xảy hôm nay khiến thể nghĩ nhiều.
“ đó đúng đó! Hạo T.ử chí mà! Hương Quân , viện dưỡng lão thì mất mặt bao! Cho dù cháu đó thật, nhưng nếu Tiểu Kiệt đến thăm, lỡ hộ lý tát tai, bắt nạt thì ? Cháu nghĩ cho kỹ , một cái điều hòa với chuyện viện dưỡng lão đ.á.n.h, rốt cuộc cái nào lời hơn?”
“Cháu đối với trẻ con, trẻ con sẽ nhớ hết mà! Chỉ cần cháu bỏ chút tâm, bỏ chút tiền , lẽ nào Tiểu Kiệt ghi nhớ ơn cháu? Theo thấy, cháu đúng là quá…”
Dì Tiền vẫn còn lải nhải dứt, liền cầm bát lên, đập mạnh xuống bàn.
Chiếc bát sứ vỡ tan, canh gà nóng chảy tràn đầy cả mặt bàn.
“Chuyện nhà thì liên quan gì đến bà? Bà chẳng chỉ đang nhắm cái điều hòa thôi ? cho bà , cái điều hòa đó tuyệt đối sẽ mua! Bà thích đòi ai thì mà đòi! im lặng nghĩa là câm! Tết nhất mà mò đến nhà khác xin xỏ như ăn mày, mà bà cũng ngượng! Trên đời chắc chỉ mặt bà là to nhất!”
Bị mắng cho một trận như tát nước mặt, dì Tiền đỏ bừng cả mặt, đưa tay chỉ mà nửa ngày bật nổi một lời.
Thấy vẫn bình thản như , bà tức tối sang bố .
“Chị cả, cả, chị dạy Hương Quân kiểu gì ? vốn dĩ là ý ! Rõ ràng chính chị mời sang ăn cơm! chỉ giúp vài câu t.ử tế thôi mà một đứa con cháu năng như ! Nhà chị cũng quá đáng thật đấy!”
Bố cùng sang .
rõ tính họ vốn mềm yếu, vì thế đập bàn một cái, lập tức bật hẳn chế độ nương tay.
“Bà lòng ? Không lợi thì bà chịu với ai bao giờ? Chỉ bà cái miệng để chắc? Bà phép tính toán khác, còn thì phép bóc trần bà ?”
“Dì Tiền, bà đừng coi là kẻ ngốc! Bây giờ ngoài cho luôn! Chính bà mặt dày mặt dạn xin giúp việc cho nhà em trai , xúi Tiểu Kiệt đòi tiêu tiền của , còn Tết nhất kéo tới đây chiếm tiện nghi. xem thử rốt cuộc sẽ về phía bà về phía !”
một câu, sắc mặt dì Tiền trắng thêm một phần.
Đến cuối cùng, gương mặt bà đổi đủ màu xanh tím đỏ như bảng pha màu lật tung.
Mới từng đó mà cũng dám mò tới tận nhà gây sự ?
còn đang thấy hả , thì ngay giây tiếp theo, một cái tát giáng thẳng lên mặt .
Người đ.á.n.h … chính là bố .
“Đủ ! Con còn thấy mất mặt ? Câm miệng cho bố! Chẳng qua chỉ là một cái điều hòa thôi, cần quá chuyện lên như thế ? Con mấy đồng tiền lẻ thì cả thiên hạ đều cúi đầu con chắc?”
“Muốn cãi thì cút ngoài mà cãi! Từ bé bướng bỉnh, lớn lên tiền càng điên hơn! Bố còn c.h.ế.t ! Cái nhà vẫn là bố chủ!”
08
Cú tát khiến mặt nghiêng hẳn sang một bên.
Bên tai ong lên dữ dội, đầu óc trống rỗng, dám tin những gì xảy .
Bố … đ.á.n.h ?
“Chị, chị xem , Tết nhất mà chị chọc cho bố tức đến thế . Mau xin một câu , chuyện coi như cho qua.”