Hạo T.ử kéo nhẹ tay , nhưng chính những lời nó càng khiến lòng lạnh buốt hơn cả.
như thể đầu tiên thật sự rõ bộ mặt của chính gia đình .
“Ông điên ! Ông đ.á.n.h Hương Quân gì!” Mẹ ôm lấy mặt , sang gào lên với bố. “Có gì thì t.ử tế ? Tết nhất động tay động chân! Hương Quân, đừng giận bố con, ông chỉ là quá sĩ diện thôi.”
“ dì Tiền cũng sai, chẳng lý nào ở cái viện dưỡng lão tồi tàn gì đó, ngoài thể đáng tin bằng đứa cháu trai do chính con nó lớn lên chứ. Hương Quân, lời , con cứ cúi đầu với bố con một câu. Mua điều hòa cho Tiểu Kiệt , chút tiền đó đối với con chẳng đáng là bao, đừng…”
đưa tay , nhẹ nhưng dứt khoát ngăn cách giữa và , cho dù vòng tay bà vẫn ấm áp như cũ, vẫn khiến vô thức khao khát dựa .
ngu.
Dì Tiền là do họ gọi tới, đóng vai phản diện cũng , đóng vai khuyên giải cũng , đóng vai cũng chẳng thiếu.
Đây đón năm mới nữa.
Rõ ràng là dựng hẳn một vở kịch để diễn mặt .
Mục đích chỉ một—bắt nuôi cháu trai, bắt mua điều hòa.
Người ngoài thật chính là .
Không, thậm chí còn chẳng bằng một ngoài.
“Cho dù đem tiền quyên góp hết, cũng tuyệt đối tiêu cho Tiểu Kiệt một đồng nào, càng mua điều hòa.”
Mẹ sửng sốt , còn thêm gì đó, nhưng kịp mở miệng thì dì Tiền cướp lời.
Bà nãy giờ tốn bao nhiêu công sức tới lui, còn mắng cho một trận, cuối cùng tức quá bật dậy.
“Cái nhà của các đúng là thú vị thật đấy! Muốn lật lọng, quỵt nợ ? Là chính các năn nỉ tới giúp việc, chuyện đòi tiền đòi đồ cũng là cả nhà các bàn bạc từ ! Đã rõ là các ngại mở miệng nên để , sẽ đưa cái điều hòa cũ cho . mặc kệ! Hôm nay các nhất định đưa điều hòa cho !”
Nửa bên mặt nóng rát như lửa đốt, nhưng cái đau đó thế nào cũng thể bằng cảm giác khi sự thật x.é to.ạc mắt.
Thì , những thứ đó từng là thứ Tiểu Kiệt .
Mà là thứ bố nó, em trai và em dâu thông qua nó.
“Bà linh tinh cái gì ! Chúng dạy bà những lời đó từ bao giờ! Bà câm miệng ngay cho !”
Bị chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lẽo, cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, bật dậy quát dì Tiền im miệng.
“Bảo dì Tiền im miệng gì , ? Chẳng nãy chính còn dì Tiền lý ? Sao bây giờ cho nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-tet-gia-dinh-dien-tro-de-moi-tien-cua-toi-toi-lien-pha-nat-can-nha/6.html.]
ngẩng đầu lên, trong mắt là vẻ giễu cợt lạnh lùng.
“Dì Tiền trọng nam khinh nữ, chuyện đó bày ngay mắt còn gì. Bố, , dì Tiền nào khôn ngoan bằng hai chứ? Người ngoài , thật sự sẽ giống như con khi nãy, cứ tưởng hai thương con gái đến mức nào.”
“Bố, bố con điên, con bướng bỉnh ? Vậy tại khi con đòi công bằng cho em trai, bố như thế? Tại khi con mặt dọn dẹp đám họ hàng vô , bố cũng như thế? Chẳng qua là vì khi đó hưởng lợi là bố ! Tiếng đều để con gánh hết!”
“Mẹ, lúc nào cũng như , từ cái đùi gà cho tới những lời khen ngợi. Mẹ đưa cho con những lợi ích vụn vặt đó, để con tưởng rằng yêu thương con. tình yêu thật sự của đem mua nhà cho em trai, đem tính toán để con chăm lo cho cả gia đình em ! Con con gái ? Con do sinh ?”
Tấm màn che cuối cùng cũng xé toang.
Bố tức đến mức cả run lên bần bật, còn sắc mặt cũng khó coi chẳng khác gì dì Tiền.
Cái Tết , e là thật sự thể yên nữa .
“Chị, chị đang cái gì ? Bố đều yêu chị mà, chị thể như thế để bố đau lòng chứ!”
09
bật dậy, tát thẳng mặt Hạo T.ử một cái.
Khi nó còn đang ngơ ngác kịp phản ứng, túm lấy cổ áo nó giáng thêm một cái tát nữa!
Cục tức nghẹn trong lòng suốt từ nãy đến giờ cuối cùng cũng vơi một chút.
Chát—
“Tao còn tính tới mày ! Mày cứ cố tình lao tới tìm đòn! Tiền mua nhà của mày là tao bỏ ! Tiền nuôi con mày tao cũng từng chi! Thậm chí chuyện cưới xin của vợ mày tao cũng tay giúp đỡ, một kẻ hưởng lợi đủ đường như mày mà còn dám mở miệng với tao ?”
Chát—
“Tao đối xử với mày ? Còn giả bộ t.ử tế cái gì! Đến lúc còn giả vờ khuyên can! Tao đối với mày như thế mà mày vẫn thể tính kế tao, con trai mày thì thể là loại t.ử tế gì chứ! Còn dưỡng già cho tao nữa hả? Tao chỉ sợ nó nuôi đến c.h.ế.t! Tao cho mày chừa cái thói hèn hạ !”
Bao năm nay tập luyện đều đặn trong phòng gym, từng kiêng khem gì, thích nhất thịt, trứng và sữa.
Cái hình của Lưu Hạo, thật sự còn chẳng đủ sức chống đỡ .
“Con cái gì ! Mau buông em trai con ! Cái đồ mất nết! Con lật trời thật đúng !”
Bố thấy Lưu Hạo đ.á.n.h, cuối cùng cũng thể giả câm giả điếc thêm nữa.
chừa một tay, hất mạnh cả cái bàn lật nhào xuống đất.
Rầm một tiếng lớn vang lên, bát đĩa vỡ loảng xoảng, thức ăn đổ tung tóe, mấy quanh bàn từ đầu đến chân đều canh dầu và nước sốt văng đầy .
“Hu hu hu hu! Thịt của con! Thịt của con! Con ăn thịt!”