NGÀY THỨ HAI MƯƠI TÁM SAU KHI PHONG HẬU, ĐÍCH TỶ ĐÒI ĐỔI LẠI THÂN PHẬN - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:24:16
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe những lời , tự chủ mà rùng một cái. 

Hóa Phó Thanh Hoằng sớm đại tiểu thư phủ Thừa tướng, nhưng ngờ rằng ngay cả chuyện Triệu Nguyệt ở trong cung là giả, cũng .

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Liệu c.h.é.m c.h.ế.t ?

 Giống như cái cách b.ắ.n một mũi tên xuyên thủng l.ồ.ng n.g.ự.c Tiên đế, tiễn đưa tất cả những kẻ tính kế xuống gặp Diêm Vương.

Ta run rẩy ngẩng đầu , thấy Phó Thanh Hoằng loạng choạng một cái, đổ ập về phía

Hắn ngã , ghé sát tai thở yếu ớt đến mức gần như thấy:

 "Thương Nhĩ, đợi ám vệ đến tìm... đừng chạy loạn."

Ta ôm c.h.ặ.t lấy , lúc mới mượn ánh trăng rõ khuôn mặt trắng bệch và đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của .

 Trên tay dính nhớp nháp, mũi nồng nặc mùi m.á.u.

 Ta gọi Phó Thanh Hoằng mấy tiếng, thấy đáp lời, chợt bàng hoàng nhớ , cánh tay của vốn là vết thương cũ từ hồi ở Bình Dương thành.

Phó Thanh Hoằng trong lòng nóng rực, lẽ lên cơn sốt cao. 

Ta nửa kéo nửa ôm đưa một hang đá khuất gió, lòng tìm nguồn nước để hạ nhiệt cho , nhưng vết thương gần như xuyên thấu bả vai của , dám manh động.

Hắn đường đường là Hoàng đế, bên cạnh ám vệ, rốt cuộc là mà rơi cảnh ngộ hiểm nghèo thế ?

Ta dám cử động nữa, kéo một ít cỏ dại lấp kín miệng hang. 

Thấy Phó Thanh Hoằng cứ run rẩy thôi, bèn ôm c.h.ặ.t lòng.

 Đêm đó dám chợp mắt, trong cơn mơ màng, nhớ lúc ở Bình Dương thành, cũng từng thương nặng như .

Năm đó Tiên đế mở cổng thành dẫn quân Bắc Địch , tướng lĩnh thủ thành của Phó Thanh Hoằng gian nan chống trả, cưỡi ngựa cấp báo cho

Giữa lúc hỗn loạn như thế, đáng lẽ là thời cơ đại cát để bỏ trốn, nhưng khi thấy một gã tráng hán vác cuốc cày, liều mạng đ.á.n.h với đám tiểu binh mặc giáp cầm giáo sắc, đôi chân bước nổi.

Ta kéo thanh đại khảm đao mà Phó Thanh Hoằng tặng

Nhờ lớn lên nơi thôn dã, sức lực của lớn hơn nữ t.ử bình thường nhiều, quen với của tiêu cục nên cũng vài chiêu nửa thức. 

Ta dựa chút công phu "mèo cào" đó, đ.á.n.h từ chính ngọ đến hoàng hôn, gặp kẻ địch là c.h.é.m, c.h.é.m đến mức đẫm m.á.u, gió thổi qua là lạnh đến run .

Cánh tay đau nhức, những vết thương lớn nhỏ đau đến tê dại, ngay cả mắt cũng m.á.u b.ắ.n , ánh sáng mờ mịt khiến rõ nữa. 

Thế nhưng quanh vẫn còn vài tên tiểu binh vây quanh lấy mạng .

Phó Thanh Hoằng chính là xuất hiện lúc đó. 

Hắn cưỡi ngựa, mang theo đầy gió bụi, ngọn trường giáo trong tay vẫn còn nhỏ m.á.u. Nhìn thấy , kinh ngạc nhướn mày: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-thu-hai-muoi-tam-sau-khi-phong-hau-dich-ty-doi-doi-lai-than-phan/7.html.]

"Là nàng?"

Hắn dùng tay trái đưa trường giáo đến mặt :

 "Đi theo Trẫm, là để chúng đưa nàng về?"

Ta chẳng lấy dũng khí, thế mà nắm c.h.ặ.t lấy ngọn giáo đưa tới, để mặc nhấc bổng lên đưa lên lưng ngựa. 

Hắn dùng tay trái lấy thanh đại đao trong tay , nhưng nhét ngọn trường giáo tay

"Đã quyết định theo Trẫm, thì giúp Trẫm g.i.ế.c . Cánh tay của Trẫm thương , nhấc nổi đao kiếm."

Đêm đó, Phó Thanh Hoằng dẫn binh cứu viện. 

Hắn cưỡi ngựa đưa khắp các ngõ ngách trong thành, hễ gặp binh tướng Bắc Địch là chỉ huy dùng trường giáo đ.â.m tới. 

Ta nửa dựa lòng , chẳng kết liễu mạng sống của bao nhiêu

Đến khi trời tờ mờ sáng, chúng đ.á.n.h đuổi toán quân Bắc Địch cuối cùng ngoài, cùng dựa tường thành thở dốc.

Phó Thanh Hoằng cả đêm lời nào, mở miệng là:

 "Nàng con gái phủ Thừa tướng, nàng là ai?"

Ta thành thật khai báo: 

"Ta là Lục Thương Nhĩ, tiểu thư phủ Thừa tướng tới, ép gả ."

Tim đập như trống giục, nhưng Phó Thanh Hoằng gì thêm. 

Hắn hỏi tại thể kiên trì lâu đến thế, cũng hỏi về phận của , chỉ chằm chằm mặt trời đang từ từ mọc lên ở phía xa:

 "Nàng là ai quan trọng, nàng là chủ mẫu của Trấn Vương phủ, là Hoàng hậu tương lai."

Rõ ràng khi đó còn đ.á.n.h Đế đô, nhưng ngữ khí của cực kỳ khẳng định. 

Hắn : "Nàng lập đại công, phần thưởng gì?"

Lời cứu nương cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi, cuối cùng vẫn nuốt xuống, chỉ

"Ngài tìm một dạy võ công cho ."

Học võ, võ nghệ hộ , mới thể tự tay cứu nương khỏi phủ Thừa tướng. 

Phó Thanh Hoằng gật đầu đồng ý.

 Kể từ đó, vẫn sống trong tiểu viện cũ, mỗi ngày sớm về khuya, vung thanh đại đao hổ hổ sinh uy.

 

Loading...