Khi ánh mặt trời xuyên qua đám cỏ dại dùng để che miệng hang chiếu bên trong, Phó Thanh Hoằng tỉnh .
Trong mắt là nụ trêu chọc: "Ồ, thừa cơ chạy trốn ?"
"Sợ Trẫm c.h.ế.t ở đây ?"
Ta khựng một chút: "Sợ ngài tỉnh sẽ c.h.é.m c.h.ế.t ."
Hắn khẽ: "Trẫm đáng sợ đến thế ? Trẫm tưởng sáng hôm đó rõ ràng với nàng chứ."
Nói rõ cái gì? Nói sẽ là Hoàng hậu ? Ta cúi đầu, đáp lời.
Phó Thanh Hoằng vẻ tâm trạng :
"Chuyện nàng dùng cái nữ t.ử ngu ngốc để thoát , Trẫm sẽ truy cứu.
Chỉ là sẽ chuyện như nữa ."
"Cung phi trốn khỏi cung, nàng nên hiểu rõ sẽ kết cục thế nào đấy?"
Đây là hy vọng ở hoàng cung ? Ta đoán tâm tư của Phó Thanh Hoằng:
"Tại nhất định là hồi cung? Nếu ngài cần một vị Hoàng hậu, Triệu Nguyệt thích hợp với ngài hơn ."
Phó Thanh Hoằng lạnh một tiếng:
"Nếu Trẫm cần một thê t.ử thì ? Triệu Nguyệt cũng thể ? Thái t.ử do nàng sinh , cũng ?"
Ta hiểu điều đối với Phó Thanh Hoằng gì khác biệt.
Hắn là coi trọng tình , tại hôm nay cố chấp đến chuyện thê t.ử.
giọng điệu đầy nộ khí của khiến hiểu rõ rằng, đang vui. Thế là dám thêm gì nữa.
Bầu khí nhất thời rơi bế tắc, bèn đổi chủ đề:
"Sao ngài thương?"
Phó Thanh Hoằng liếc vết thương một cách hời hợt:
"Không , là đám binh tướng cũ của Tiên đế nuôi dưỡng.
Trẫm đợi gần một tháng, cuối cùng cũng dụ chúng trong đợt săn ."
"Vậy việc ngài suốt một tháng qua động tĩnh gì, chính là để bắt bọn chúng ?"
"Cũng hẳn. Trẫm còn đang thu thập chứng cứ phạm tội của đám quan để chỉnh đốn chúng.
Sẵn dịp thanh lọc bộ, của Trẫm ."
Ta gật đầu, định thêm gì đó thì thấy bên ngoài tiếng ồn ào.
Ta nắm c.h.ặ.t đại đao trong tay, Phó Thanh Hoằng cũng dùng tay trái cầm kiếm, định bụng dậy ngoài xem thử.
Hắn đang mang thương tích, dưỡng cho cánh tay e là sẽ để mầm bệnh, ấn xuống:
"Để xem, nếu là ám vệ thì , còn nếu là kẻ khác..."
Ta nhẩm tính khả năng chiến thắng khi đơn thương độc mã của , dám quá tự tin "ngài cũng muộn."
Phó Thanh Hoằng quả nhiên cử động nữa.
Ta vác đao lùm cỏ ở miệng hang quan sát hồi lâu, cuối cùng xác nhận, đó là ám vệ của Phó Thanh Hoằng.
Vị dạy võ cho đây chính là ám vệ, nhận vài thủ thế đặc thù của họ.
Tạ ơn trời đất, Phó Thanh Hoằng cứu . Chỉ là khi ám vệ đưa , Phó Thanh Hoằng ngoái đầu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-thu-hai-muoi-tam-sau-khi-phong-hau-dich-ty-doi-doi-lai-than-phan/8.html.]
"Mang theo Hoàng hậu, hồi cung."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta vội vàng : "Không , còn cứu nương của ."
Phó Thanh Hoằng hừ lạnh một tiếng bỏ .
Ta thái độ của là ý gì, nhưng thấy vị ám vệ từng dạy mỉm :
"Nương nương yên tâm , nương của Bệ hạ sai chúng thần cứu từ lâu , ngay từ ngày thứ hai khi và thuộc hạ của thần giao thủ đấy."
Ta bỗng nhiên hiểu , Phó Thanh Hoằng đây là đang đợi tự về đúng ?
Hắn chắc chắn sẽ mò đến trang viên đó, e là khi đến nơi, cũng chỉ nhận tin tức mà ám vệ để mà thôi.
Đến lúc đó, vẫn ngoan ngoãn về hoàng cung.
Chẳng trách sự kiên nhẫn , mặc kệ ở ngoài cung lâu như mà bắt về.
dù nữa, nương bình an, tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng rơi xuống.
Phó Thanh Hoằng đưa trở về cung điện ban đầu.
Triệu Nguyệt cũng ở đó, thấy , tỷ nhào tới quát tháo:
"Lục Thương Nhĩ, ngươi diễn kịch giỏi thật đấy!"
"Ngươi rốt cuộc dùng thủ đoạn gì để mê hoặc Phó Thanh Hoằng?
Hắn vốn động lòng với ngươi từ lâu, mà ngươi còn giả vờ giả vịt đồng ý đổi phận cái gì?"
"Xỏ mũi chúng quanh một vòng, ngươi thấy vui lắm ?"
Ta: "???"
Ta ngẩn tại chỗ, còn kịp phản ứng thì thị nữ áp chế Triệu Nguyệt, nhốt tỷ thiên điện.
Ta cứng đờ cả chân tay, để mặc thị nữ dìu xuống ghế, đầu óc vẫn thể tỉnh táo .
Hạng như Phó Thanh Hoằng mà cũng động lòng ?
Lại còn... thích ?
Ta rơi trầm mặc, chỉ cảm thấy chuyện thực sự hoang đường khôn tả.
nếu đúng là như , thì sự dung túng bấy lâu nay của dành cho dường như lời giải đáp.
Trong lòng rối như tơ vò, mãi đến khi thị nữ đưa nương đến gặp, mới sực tỉnh.
Nương vẻ mặt đầy bí mật, đưa cho xem một tờ địa khế:
"Thương Nhĩ , con đừng lo cho nương. Bệ hạ tặng nương một tòa đại trạch ngay sát hoàng cung."
Bà vỗ vỗ tay : "Con đó, cứ lo mà sống cho là ."
Nương chỗ dựa bình yên, lòng cũng an định hơn phần nào, bèn gắng gượng tinh thần trò chuyện với bà một lúc.
Ta chậm rãi kể về những chuyện ở Bình Dương thành.
Khi nhắc đến lúc quân Bắc Địch công thành, đột nhiên nhận :
Trước đó Phó Thanh Hoằng đối xử với như một xa lạ liên can, nhưng bắt đầu từ ngày hôm đó, thái độ của đối với lên nhiều.
Hóa là ?
Một xách trường thương bình định gia quốc như , hóa thích một kẻ dám vác đại đao chống ngoại địch như ?