Còn đợi nghĩ thông suốt, Phó Thanh Hoằng bước tới.
Vết thương cánh tay của băng bó cẩn thận, một bộ trường bào màu nguyệt bạch, cả trông thần thái rạng ngời:
"Thương Nhĩ, ngoài báo thù ?"
Báo thù?
Kẻ thù của , chỉ nhà Triệu Thừa tướng mà thôi.
Ta , nghĩ đến lời của Triệu Nguyệt, thế là nuốt lời từ chối trong.
Hắn đưa khỏi hoàng cung.
Lúc trời về khuya, Đế đô đang trong giờ giới nghiêm nên phố bóng dáng bách tính, trái từng đội binh sĩ canh giữ nghiêm ngặt khắp các ngõ ngách.
Phó Thanh Hoằng đưa danh sách trong tay cho xem:
"Đây đều là binh lính từ Bình Dương thành, giờ giới nghiêm sẽ phiền đến dân chúng. Chúng cùng chơi một ván lớn nhé."
Cuốn sổ dày cộm ghi chép bao nhiêu tội chứng của các quan viên.
"Trẫm hạ lệnh lục soát phủ , bắt giữ ."
Phó Thanh Hoằng nắm lấy ống tay áo của , dắt về phía phủ Thừa tướng:
"Còn về tướng phủ, chúng đích tới."
"Triệu Thừa tướng quan bất nhân, thời trẻ ức h.i.ế.p dân lành, chiếm đoạt ruộng vườn ít, những năm gần đây càng thêm hôn .
Kẻ trị thế vô năng, quan đức như , c.h.é.m cũng oan."
"Họa liên lụy gia đình, còn về thê nhi và tộc nhân của lão, cứ biếm thứ dân . Thương Nhĩ, nàng thấy ?"
Đây là đang hỏi ý kiến của ư? Ta gật đầu.
Phó Thanh Hoằng văn trị võ công đều cực , cách xử lý của cũng vô cùng vẹn .
Khi chúng bước cửa, các tướng sĩ đang lục soát phủ.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Thân quyến nhà họ Triệu đều lùa sân , vẻ kinh hoàng mặt Triệu phu nhân khi thấy liền chuyển thành phẫn nộ:
"Lục Thương Nhĩ, đều tại ngươi, ngươi cố ý đúng ?"
"Ngươi thù hằn việc ép ngươi gả , nên mới xúi giục Bệ hạ khó tướng phủ.
Lục Thương Nhĩ, tự vấn từng bạc đãi ngươi, ngươi thể lang tâm cẩu phế như thế?"
Ta khuôn mặt đỏ gay vì tức giận của bà , tiến lên hai bước:
"Triệu phu nhân còn nhớ ? Thuở khi bà nắm thóp nương , ép gả , bà cũng cao cao tại thượng như thế ."
"Bà con chỉ là lũ kiến hôi trong lòng bàn tay bà. giờ bà xem, ai mới là kiến hôi?"
Đời của họ coi như xong , cũng chẳng còn tâm trí lôi chuyện cũ tính toán nữa, trái liếc Triệu Thừa tướng một cái.
Lão dường như liệu kết cục , cả già nua trông thấy, nhưng vẫn giữ vẻ trấn định.
Ta : "Triệu Thừa tướng, lúc ông lừa gạt nương , từng nghĩ đến ngày hôm nay ?"
"Nương vì tìm ông mà lặn lội ngàn dặm đến Đế đô, hỏi thăm mãi mới ông sớm gia đình, con cái còn lớn hơn cả .
Chúng từng phiền ông, nương lừa gạt, nỗi uất ức lớn như thế bà cũng c.ắ.n răng chịu đựng. Còn ông? Ông gì?"
Ta bật thành tiếng:
"E là ông sớm con ở Đế đô đúng ? Chúng tìm đến ông, ông liền thở phào nhẹ nhõm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-thu-hai-muoi-tam-sau-khi-phong-hau-dich-ty-doi-doi-lai-than-phan/9.html.]
Cứ thế ai đụng chạm đến ai mà sống, cũng coi như cha . ông thì ? Ông gì?"
"Người mà Triệu Nguyệt gả, ông bắt gả.
Hành tung của cũng là do ông tiết lộ cho Triệu phu nhân đúng ?
Cái gì mà tình cờ gặp gỡ phố thấy duyên, thiên hạ gì chuyện trùng hợp đến thế?"
"Nay ông rơi cảnh , quả thực là báo ứng."
Ta nhắm mắt , để mặc giọt nước mắt lăn dài, nhưng bỗng một bàn tay lành lạnh nắm lấy tay :
"Hóa là như ."
Giọng của Phó Thanh Hoằng bình thản, vui buồn:
"Cũng là âm sai dương thác, khiến Trẫm một thê t.ử hiền."
Tim đập thình thịch, ngón tay cũng run rẩy.
Ta thừa nhận, cố ý phơi bày bộ sự thật mặt Phó Thanh Hoằng, đem tất cả những tính toán và dơ bẩn bày hết cho thấy.
Ta rõ sự thật. Một kẻ như , liệu còn yêu chăng?
Về chuyện tình cảm vốn luôn trì độn. Ta ngẩn ngơ cả một buổi chiều mà vẫn thể chắc chắn về tâm tư của Phó Thanh Hoằng, càng hiểu rõ lòng .
Người như Phó Thanh Hoằng, là vị thiếu niên lang như thanh phong minh nguyệt, sống phóng khoáng đầy kiêu hãnh.
Bị chèn ép liền dám coi thường hoàng quyền, phất tay tạo phản.
Vị thiếu niên tướng quân trấn thủ biên quan, bảo vệ ba ngàn dặm giang sơn phía lưng.
Một xuất chúng như , từng động lòng chứ?
Vào đầu gặp mặt thấy vạt áo tung bay theo gió.
Vào vài gặp gỡ ít ỏi đó thấy tiếng sảng khoái của .
Vào lúc ở Bình Dương thành đưa cho ngọn trường giáo đẫm m.á.u để đưa về bên cạnh .
Hay đêm qua khi chẳng chút đề phòng mà đổ gục lòng .
Ta đang cúi đầu suy nghĩ vẩn vơ thì Phó Thanh Hoằng kéo về phía kho khố:
"Đồ trong phủ Thừa tướng nhiều, nàng xem gì thích thì cứ mang hết về bày trong cung điện của nàng."
"Đã là Hoàng hậu , thể thanh đạm như , kẻo bảo Trẫm nuôi nổi nàng."
Ta sững tại chỗ. Phó Thanh Hoằng đầu :
"Nghĩ gì thế? Vẫn còn đang xoắn xuýt ?"
Hắn từ trong hòm của tướng phủ rút một miếng ngọc bội xanh biếc nhét tay , cúi đầu :
"Thương Nhĩ, Hoàng hậu là nàng, thê t.ử của Trẫm cũng là nàng, liên quan gì đến gia thế quá khứ của nàng hết."
"Người Trẫm thích, chỉ Lục Thương Nhĩ ở Bình Dương thành mà thôi."
Ta muộn màng phản ứng , vô thức mân mê miếng ngọc bội trong tay.
Phó Thanh Hoằng liền :
"Nàng hiểu chuyện tình ái, Trẫm cũng ép. Thương Nhĩ, thử một chút , đến bên cạnh Trẫm, thê t.ử của Trẫm."
"Chúng còn nhiều, nhiều năm phía ."