“Chúng là vợ chồng, thể cứ ngủ riêng mãi .”
“Cảm ơn, em uống.”
“Trước đây mỗi em tắm xong đều uống một cốc nước ấm, đo , đúng nhiệt độ em thích.”
“Cái cốc là đồ đôi mà và Cố Khinh Khinh mua.”
thẳng .
“Hồi đó em lỡ tay vỡ cốc của , Cố Khinh Khinh tức giận, một tháng về nhà, em sụt mười cân, khi về còn hỏi em sai .”
“Đây là cái thứ hai cô mua, còn đặc biệt dặn em chạm , hỏng tấm lòng của cô .”
Lục Tư Nghiễn sững , hoảng hốt đặt cốc xuống: “Anh quên mất .”
Anh do dự .
“Em gì?”
“Ngày mai xem nhà ?”
Thấy gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.
“Ngày mai rảnh, cùng em nhé.”
Trong lòng lạnh.
Để đảm bảo phá đám đám cưới của Cố Khinh Khinh, Lục Tư Nghiễn đúng là tính toán kỹ.
“Được.”
Lục Tư Nghiễn dường như vui.
Không vì lời của Trần Tinh ban ngày tác động , mà tối đó liên tục mơ thấy đứa con mất.
trằn trọc mãi ngủ , định dậy ngoài hít thở khí, thì một đôi tay ấm nóng từ phía ôm lấy eo .
Mùi rượu xộc mũi khiến nổi da gà, lập tức bật dậy.
“Lục Tư Nghiễn, thấy hèn hạ ? Cố Khinh Khinh kết hôn , giữ cho cô , nên sang chạm ?”
Cơn giận dồn nén trong lòng bùng lên, mặt giấu nổi sự chán ghét.
Ánh mắt của khiến Lục Tư Nghiễn khựng .
“Anh chỉ nghĩ chúng nên bước sang giai đoạn tiếp theo.”
“Nên buông bỏ quá khứ .”
khẽ cong môi : “Được thôi.”
Lục Tư Nghiễn còn kịp vui mừng.
mở điện thoại, lướt vài cái, đưa màn hình sáng lên mặt .
“Anh mấy đứa con? Ngày mai chúng nhận nuôi.”
Trong ảnh là những đứa trẻ mù, điếc, ngoại hình khiếm khuyết.
“Ngoại tình, bạo lực lạnh, trốn tránh trách nhiệm.”
“ sợ con cái sống trong gia đình như chúng sẽ ảnh hưởng, chỉ những đứa trẻ thấy, cảm nhận mới thể chịu đựng mà ở .”
Lục Tư Nghiễn im lặng.
“Cút , đừng ghê tởm.”
đẩy ngoài, khóa trái cửa phòng.
4
Ngày hôm , mặc bộ vest mà năm xưa mua cho, ánh mắt đầy mong đợi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-tieu-tam-len-xe-hoa-chong-toi-dau-kho-uong-ruou-den-nhap-vien/3.html.]
“Có ?”
Thật .
Nhiều năm trôi qua, dù giữ gìn cẩn thận đến thì quần áo cũng phai màu, nhăn nhúm, còn sang trọng, chất liệu cũng kém xa những bộ vest đang mặc bây giờ.
vẫn trái lòng khen một câu: “Đẹp.”
Lục Tư Nghiễn vui vẻ, lập tức chuyển cho mười triệu tệ.
“Hồi đó cuộc sống khó khăn như mà chúng vẫn vượt qua , nhất định sẽ ngày càng hơn, đúng vợ?”
Nhận tiền, lắc đầu.
Lục Tư Nghiễn giả vờ như thấy.
hài lòng với căn nhà , mỗi tầng chỉ một hộ, vị trí ngay khu trung tâm, lầu hai tuyến tàu điện ngầm, trong phạm vi một cây còn trung tâm thương mại cực lớn.
Nhân viên bán hàng theo , từ đầu đến cuối đến mức khép miệng nổi.
Lục Tư Nghiễn thì hồn vía lên mây, liên tục điện thoại.
quan tâm lòng đang đặt ở , chỉ cần trả tiền là .
chỉ trong lúc nhà vệ sinh một lát, Lục Tư Nghiễn biến mất.
Trong điện thoại chỉ để một câu.
“Cô nhất định đợi đến mới chịu bước lên sân khấu, sợ khi cưới cô vẫn sẽ dây dưa với , đây là cuối cùng, nửa tiếng nữa sẽ , em nhất định chờ .”
Nhân viên bán hàng lúng túng : “Thưa chị, ai sẽ thanh toán ạ?”
sẽ chờ nữa.
Không ai bắt buộc đợi ai cả.
“Quẹt thẻ.”
Điều mà Lục Tư Nghiễn hề là, cũng chuẩn cho Cố Khinh Khinh một món quà lớn.
Nếu nhanh một chút, lẽ vẫn còn kịp.
5
Sau khi đặt điện thoại xuống, Lục Tư Nghiễn cứ bồn chồn yên.
Có lẽ hôm nay Cam Thanh Phong yên lặng quá mức.
, chỉ cần Cố Khinh Khinh kết hôn, gia đình riêng , cô sẽ còn giống như , quấn lấy mà phát điên nữa.
Mà cũng sẽ đủ thời gian để cầu xin Cam Thanh Phong tha thứ.
Dù cũng từng cứu Cam Thanh Phong, mà lòng cô mềm, còn yêu suốt bao nhiêu năm như .
Anh tin rằng thể thắp đống tro tàn nguội lạnh thêm nữa.
Người dẫn chương trình sân khấu cất giọng.
“Kính thưa các vị khách quý, cảm ơn kiên nhẫn chờ đợi.”
“Cô dâu đang chỉnh trang thật cẩn thận, trong khoảnh khắc quan trọng nhất đời , chờ thêm một chút, hạnh phúc cũng sẽ trọn vẹn thêm một phần.”
Cánh cửa lớn từ từ đẩy , ánh mắt trong nháy mắt đều hút hết về phía đó.
Cô dâu lề mề lâu trong hậu trường cuối cùng cũng xuất hiện.
Cố Khinh Khinh mặc chiếc váy đuôi cá ôm sát cơ thể, khăn voan trắng quét đất, làn da trắng như tuyết.
Dù còn trẻ, nhưng lớp trang điểm dày vẫn dấu vết tuổi tác, ngược còn khiến hôm nay cô trở nên đặc biệt quyến rũ, mê .
Khung cảnh vốn đang ồn ào bỗng chốc yên lặng hẳn xuống, đến cả nhịp thở của Lục Tư Nghiễn dường như cũng khẽ vài phần.