NGÀY TIỂU TAM LÊN XE HOA, CHỒNG TÔI ĐAU KHỔ UỐNG RƯỢU ĐẾN NHẬP VIỆN - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-24 15:50:36
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả đám trong phòng đều ồ lên, ngay cả khóe môi Lục Tư Nghiễn cũng là nụ dung túng mặc kệ.

 

nôn đến trời đất cuồng, gần như thở nổi.

 

Từ đó, thề rằng bất kể chuyện gì cũng sẽ cho Lục Tư Nghiễn nữa.

 

Lục Tư Nghiễn thể đem bí mật riêng tư của trò kể cho Cố Khinh Khinh , thì đương nhiên cũng thể đem chuyện khiến nhục nhã mà rêu rao khắp nơi.

 

Chẳng qua cũng chỉ là gieo gì gặt nấy mà thôi.

 

9

 

Năm năm , trở thành một nữ doanh nhân nổi tiếng ở Bắc Kinh.

 

Trong đó thiếu theo đuổi .

 

Sau khi suy nghĩ suy nghĩ , nhận lời theo đuổi của một trong họ, là một nghệ sĩ dương cầm hài hước chững chạc.

 

Không lâu , sinh một cô con gái, con bé theo họ Cam của .

 

Chúng cũng định sinh thêm con nữa, thắt ống dẫn tinh.

 

Hôm buổi hòa nhạc độc tấu của , gió thổi lớn, mà con gái cứ mãi tại chỗ chịu lên xe.

 

cúi xuống hỏi con bé .

 

“Mẹ ơi, ở một chú trông đáng thương quá, trời lạnh thế mà chú vẫn mặc áo cộc tay.”

 

Con gái từ nhỏ là một đứa trẻ nhiệt tình và hoạt bát, theo hướng con bé chỉ, quả nhiên thấy một ăn xin đầu tóc bù xù, mặt mày lem luốc.

 

Con bé thương cảm : “Mẹ ơi, con thể tặng khăn quàng cổ cho chú ạ?”

 

“Đi .”

 

Được cho phép, con bé vui vẻ chạy qua, quàng chiếc khăn lên cổ đó.

 

Sau đó sang chỉ về phía .

 

Ngay khoảnh khắc ăn xin đầu , cả cứng đờ.

 

khẽ nhíu mày, nhận đó là Lục Tư Nghiễn, chỉ gọi con gái lên xe.

 

Bỗng nhiên, từ lao tới một nữ ăn xin.

 

giật chiếc khăn cổ đàn ông xuống, quàng lên cổ , miệng còn ngừng c.h.ử.i bới.

 

“Đưa cho , xứng dùng thứ như ?”

 

“Anh lạnh thì chẳng lẽ lạnh ? Chính vì mà cả đời thể sinh con nữa, còn mang theo cả một đống bệnh tật sinh!”

 

Lục Tư Nghiễn cúi đầu đầy nhục nhã, điều đó càng kích thích thần kinh vốn mong manh của Cố Khinh Khinh.

 

“Làm cái gì ? Ở bên thấy mất mặt lắm ? Có vẫn còn nhớ tới con đàn bà Cam Thanh Phong đó ?”

 

“Cô mắng cháu.”

 

Con gái đột nhiên đẩy cô một cái.

 

Trong mắt Cố Khinh Khinh hiện lên một tia kinh ngạc, như thể đang xác nhận chuyện mắt.

 

“Mày gì? Mày là con gái của Cam Thanh Phong?”

 

Con bé bướng bỉnh phồng má lên.

 

“Tại con của thể sinh , còn con gái của Cam Thanh Phong sống đến ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ngay-tieu-tam-len-xe-hoa-chong-toi-dau-kho-uong-ruou-den-nhap-vien/8.html.]

Cố Khinh Khinh ngẩng đầu lớn mấy tiếng.

 

Tiếng ch.ói tai đó lập tức khiến cảnh giác.

 

nhận điều , vội vàng lao tới.

 

muộn .

 

Cố Khinh Khinh đột ngột rút từ trong túi một con d.a.o, đ.â.m thẳng về phía con gái .

 

“C.h.ế.t , tao mày xuống đó chôn cùng con trai tao!”

 

Con gái hét lên một tiếng, nhưng ngã xuống là Lục Tư Nghiễn.

 

Ngay trong khoảnh khắc lưỡi d.a.o xé gió lao tới, gần như theo bản năng, Lục Tư Nghiễn nhào lên phía , ôm c.h.ặ.t con gái lòng mà che chở.

 

Lưỡi d.a.o lạnh buốt đ.â.m phập lưng , âm thanh xuyên qua da thịt rõ ràng đến rợn .

 

Anh phát một tiếng rên trầm thấp, nhưng vẫn lùi nửa bước, còn gương mặt hoảng sợ của con bé khẽ giọng dỗ dành: “Không , đừng sợ.”

 

ôm lấy con gái, vội vàng che mắt con bé .

 

Cảm xúc mà Cố Khinh Khinh kìm nén quá lâu trong nháy mắt vỡ òa, tiếng bật nghẹn ngào từ cổ họng.

 

“Tại đến lúc còn bảo vệ nó?”

 

Gần như đúng khoảnh khắc che mắt con gái , Lục Tư Nghiễn rút con d.a.o , đ.â.m mạnh n.g.ự.c Cố Khinh Khinh.

 

Lục Tư Nghiễn cố gắng gượng chút ý thức cuối cùng, thở yếu ớt như tơ.

 

“Đứa trẻ đó thật sự con .”

 

“Cố Khinh Khinh đưa về cơn say, m.a.n.g t.h.a.i một đứa bé mà cha là ai, tối hôm đó ở công ty.”

 

“Anh thật sự lừa em.”

 

Lừa bao nhiêu , thêm nữa cũng chẳng gì khác biệt.

 

chút lưu luyến, ôm con gái lên xe.

 

Đôi mắt chất chứa đầy tan vỡ và lưu luyến vĩnh viễn khép .

 

Cả hai đều đ.â.m trúng động mạch lớn, mất m.á.u quá nhiều, cấp cứu thành nên qua đời.

 

Trên xe, con gái lén với :

 

“Mẹ ơi, chú chú cố ý phản bội , chú kết hôn, là vợ chú sẽ cứ đuổi theo hại mãi, nên chú bảo vệ cuối.”

 

“Chú sai , nên lúc khách khứa cho thương, chú truy cứu trách nhiệm của bất kỳ ai, vì đó đều là thứ chú đáng nhận.”

 

“Chú nghĩ rằng thấy chú sống thì sẽ vui, nên chú vui cả đời.”

 

“Cuối cùng chú còn , hy vọng sẽ mãi mãi xinh như ngày hôm nay.”

 

xoa nhẹ gương mặt nhỏ của con gái.

 

“Mẹ sẽ như thế.”

 

cũng với con một câu, lời của lạ thì đừng tin.”

 

Lục Tư Nghiễn gì, cũng sẽ tin.

 

Chẳng qua chỉ là khi đ.á.n.h gục thể dậy nổi nữa, tự cho một cái cớ để gọi là chuộc mà thôi.

 

HẾT.

 

Loading...